201 Tòa nhà của tập đoàn Cố thị, Tả Tình Duyệt lại một lần nữa đi tới nơi này, trong lòng vẫn không cách nào bình tĩnh, bên tay dắt bé gái Ninh Ninh, nhìn cửa ra vào của tòa nhà, cố gắng từ nơi này nhìn Cố Thịnh đi qua.
202 Trong quán cà phê ở tòa nhà tập đoàn Cố thị, ba người ngồi đối diện nhau, Ninh Ninh vẫn hết sức không vui nhìn Cận Hạo Nhiên cùng Cố Tâm Ngữ, phòng bị trong mắt không có biến mất.
203 Trong biệt thự sang trọng, Cố Thịnh luyện tập đi bộ, năm năm ngồi xe lăn, để cho anh thật giống như động cơ gỉ sét, động tác quá cứng ngắc. Anh hiện giờ, đang dần dần từ trong ảo giác đi ra, nghĩ đến Duyệt Duyệt không chết, anh như lần nữa tìm được động lực sống.
204 "Theo chiếc xe phía trước kia. " Máu trong người Cố Thịnh cũng kích động, mới vừa rồi anh đã nhìn thấy Duyệt Duyệt, còn có hai đứa con của bọn họ, anh cũng nhìn ra được cô rất yêu hai đứa nhỏ, bọn họ rất hạnh phúc!Nhìn cô đem hai đứa bé sắp xếp ở trên xe, anh không nhịn được muốn thay thế cô, cô vẫn như năm năm trước, thân thể mỏng manh như vậy, làm thế nào có thể gánh vác nổi hai đứa bé đây?Trong lòng đầy tự trách, nếu năm năm trước mình sớm biết bản thân yêu cô sâu đậm tận xương tủy, anh cũng sẽ không bỏ qua ba người bọn họ lâu như vậy!Năm năm trước, tình yêu của Duyệt Duyệt dành cho anh, sao anh lại hoài nghi cô?Anh nhớ lúc mới bắt đầu theo đuổi cô, cô luôn dùng ánh mắt ái mộ nhìn mình, nhưng anh luôn một mực tránh né, vẫn luôn bị thù hận mê hoặc, đến cuối cùng, gây tổn thương cho cô, cũng làm đau nhói tim mình!Xe chở Tả Tình Duyệt dừng lại trước khu vui chơi, Cố Thịnh nhìn bóng dáng mảnh mai kia đem Ninh Ninh ôm vào trong ngực, trong lòng ngẩn ra, muốn từ trong tay cô đón lấy, nhưng anh biết, hiện tại anh chỉ có thể đứng từ xa nhìn cô!Tả Tình Duyệt mang theo hai đứa bé đi dạo khắp nơi, trên mặt ba mẹ con cũng tràn đầy nụ cười, duy nhất khiến Tả Tình Duyệt cảm thấy kỳ quái chính là cô vẫn cảm thấy có một ánh mắt quen thuộc dừng ở trên người của cô, giống như ánh mắt ở bên ngoài nhà trọ!Nhưng mỗi khi cô nhìn sang, cũng vẫn không thấy gì!"Mẹ, con mệt rồi, con muốn ăn kem.
205 "Cảnh Hạo, sao lại chạy ra ngoài? Con đang nói chuyện với ai vậy?" Tả Tình Duyệt nhìn một bóng lưng, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, bóng lưng. Người này.
206 "Duyệt Duyệt. . . . . " Cố Thịnh nhìn người trước mắt, bóng hình ngày nhớ đêm mong đang ở trước mắt mình. Không biết bao nhiêu đêm rồi, anh mơ thấy cô trở lại bên cạnh mình, nhưng mỗi lần tỉnh lại, mộng vẫn là mộng, không phải là sự thật!.
207 "Cha có thể ôm con một chút không?" trong mắt của Cố Thịnh tràn đầy mong đợi, nhìn chằm chằm cô bé trước mắt, khoảng cách nhìn gần, càng thêm làm cho người ta thương yêu.
208 Tả Tình Duyệt ngẩn ra, không thể tưởng tượng nổi nhìn anh, giống như nghe được chuyện gì đáng sợ. Anh. . . . . Cám ơn cô sinh ra Ninh Ninh cùng Cảnh Hạo cho anh?Cô nhìn người đàn ông trước mặt không chớp mắt, trong đầu hiện ra chuyện năm năm trước, anh không hề muốn mình sinh con cho anh, ba lần bốn lượt muốn làm cho cô sảy thai, mà bây giờ chính anh lại cảm ơn cô vì cô sinh ra hai đứa con cho anh!Thông qua phản ứng của Cảnh Hạo, cô mơ hồ biết Cố Thịnh sẽ không để ý hai đứa con này, nhưng lại không ngờ rằng anh sẽ cảm tạ cô!"Không.
209 Về đến nhà, Tả Tình Duyệt lòng tràn đầy lo lắng, mấy lần thử dò xét hai đứa bé, hỏi nếu như cha muốn bọn chúng ở với cha, bọn chúng sẽ chọn mẹ hay cha.
210 Trong lòng Cố Thịnh đau nhói, nghĩ đến ngày đó mình xuất hiện ở trước mặt Duyệt Duyệt, cách Duyệt Duyệt nhìn mình quả thật cùng năm năm trước không giống nhau, bây giờ suy nghĩ một chút, anh mới phát hiện, mình đã phạm vào một sai lầm lớn!Anh bỏ qua cơ hội tốt rồi!Mà bây giờ, trong mắt của Duyệt Duyệt, hai đứa bé so với mình càng thêm trọng yếu, nghĩ đến ngày đó Duyệt Duyệt lo lắng ôm Ninh Ninh chạy trối chết, trong lòng càng thêm đau nhói mãnh liệt.
211 Kiều Nam nhíu mày, đôi con ngươi màu xanh thoáng qua một tia bất đắc dĩ, xem ra di truyền tế nhị của tên này vẫn là dứt bỏ không được!Đứa bé Cảnh Hạo này trừ che chở Duyệt Duyệt và Ninh Ninh ra đây là lần đầu tiên anh thấy nó che chở những người khác!Mà người đó vẫn không phải là anh, anh cũng nên chết tâm rồi, nghĩ đến vừa rồi anh còn kích thích Cố Thịnh trong lòng nhất thời trồi lên một tia sảng khoái, có lẽ trước lúc Cố Thịnh đoạt Duyệt Duyệt về được anh có thể tận tình khiêu khích người đàn ông này, hoặc anh có thể cho anh ta cảm thấy chút cảnh giác!Duyệt Duyệt vì người đàn ông này đã chịu nhiều cực khổ như vậy, anh bây giờ tốt xấu cũng là Kiều đại ca thân ái nhất của Duyệt Duyệt, là cậu của hai đứa bé, anh đương nhiên muốn giúp bọn họ trút giận một hơi rồi!Mặc dù giớ phút này Cố Thịnh tương đối yếu thế, nhưng Kiều Nam anh từ trước đến giờ không bao giờ biết có lòng thương hại người khác, trừ ……….
212 Bữa tiệc, y hương tấn ảnh. Tả Tình Duyệt không ngờ bữa tiệc họp hằng năm của Kiều Nam lại phải đợi đến hai tháng sau mới cử hành. Cô mặc một bộ lễ phục trắng ưu nhã, như tiên tử hạ phàm, cực kỳ mê người, vừa xuất hiện ở bữa tiệc đã trở thành tiêu điểm của mọi người.
213 Tất cả ký giả không hẹn mà cùng bị giọng nói đó hấp dẫn nhìn qua, nhìn về phía người đứng ở cửa hội trường đang từ từ hướng bên này đi tới, có người tinh mắt đã nhận ra người đàn ông anh tuấn tây trang thẳng thớm đó chính nhân vật phong vân một cõi trên thương trường năm năm trước của thành phố A, tổng giám đốc tập đoàn Cố Thị, Cố Thịnh!Nhưng năm năm trước anh ta đột nhiên mai danh ẩn tích, từ đó tập đoàn Cố Thị trải qua một trận sóng to gió lớn, sau đó được Cố Tâm Ngữ em gái của tổng giám đốc Cố tiếp nhận, cũng từ đó về sau không hề thấy Cố Thịnh xuất hiện ở bất kỳ buổi tiệc xã giao nào nữa.
214 Ký giả đuổi cùng diệt tận làm Cố Thịnh khẽ cau mày, anh phải trả lời thế nào đây?Năm năm trước Tả Tình Duyệt xảy ra tai nạn xe cộ giới truyền thông và bên ngoài đều không biết, anh quá mức đau lòng đã phong tỏa tất cả tin tức, ngay cả Kiều Nam cũng phải thông qua một số thủ đoạn đặc biệt mới biết được!Anh không muốn tin Duyệt Duyệt chết, cho nên trong lòng vẫn cho rằng Duyệt Duyệt còn tồn tại, vĩnh viễn là vợ của Cố Thịnh anh!Ánh mắt nhìn về phía Tả Tình Duyệt lúc này chân mày cô đã cau lên thành ngọn núi, lòng Cố Thịnh trầm xuống, Duyệt Duyệt cô ấy không vui sao?Hay là mình tới đây làm cho cô ấy chán ghét?Trong lòng trồi lên một tia sợ hãi, ai cũng có thể ghét anh, nhưng Duyệt Duyệt ghét sẽ làm anh sống không bằng chết!Các ký giả đang đợi Cố Thịnh trả lời, nếu không lấy được câu trả lời từ Cố Thịnh vậy bọn họ sẽ chuyển sang cô gái xinh đẹp đứng chung một chỗ với Kiều Nam.
215 "Thật xin lỗi" Cố Thịnh kích động ôm thân thể cô nhưng lại sợ mình quá dùng sức sẽ làm thương hại tới cô, trong đầu không ngừng hiện ra những hình ảnh Duyệt Duyệt bị anh hành hạ, máu tươi tựa hồ hiện đầy trước mắt anh!Trời ạ!Năm năm trước anh đến cùng là cầm thú tới mức nào?Một người con gái đáng giá để người ta thương yêu, lại bị anh làm hại đến thương tích đầy mình!Anh rốt cuộc đem lời xin lỗi nói ra, nhưng cô có tiếp nhận không?Những tổn thương của năm năm trước có phải vẫn còn tồn tại trong lòng cô hay không, hay cô đã quên mất những tổn thương của năm năm trước, sau đó cũng đem mình bài trừ ra ngoài?Mặc dù Cảnh Hạo nói qua, cô vẫn vì anh mà rơi lệ, thế nhưng anh lại không thể biết được những giọt lệ đó là vì yêu hay vì hận!Đột nhiên xuất hiện ôm ấp khiến Tả Tình Duyệt ngẩn người, tay chân luống cuống, không biết nên làm thế nào, anh đang bên tai cô nói ba chữ đó càng làm nội tâm cô cực kỳ rối rắm.
216 Kiều Nam thấy mình không thể đem đám ký giả bám dai như đỉa này đưa đi dễ dàng được, như có điều suy nghĩ liếc mắt nhìn Cố Thịnh và Tả Tình Duyệt, phần anh cũng rất tò mò muốn biết Cố Thịnh sẽ giải thích với bên ngoài như thế nào về tất cả chuyện này!Cố Thịnh giống như sợ bị mất đi lần nữa nên càng ôm chặt thân thể trong lòng, cảm nhận được Duyệt Duyệt tựa hồ không thích giới truyền thông, không khỏi khẽ cau mày.
217 Tả Tình Duyệt ngẩn ra, anh đột nhiên đến gần làm lòng cô cuồng loạn không ngừng, mà lời nói của anh càng làm lòng cô rung động không dứt. Vị trí Cố phu nhân từ trước đến nay chỉ có một mình cô?Không biết vì sao trong lòng mơ hồ trồi lên vẻ mong đợi.
218 "Không, đừng. . . . . . " Tỉnh táo lại, Tả Tình Duyệt theo bản năng bài xích, nhưng dục vọng chôn sâu ở trong thân thể lại càng phát ra kịch liệt, thân thể của cô dường như vẫn hoài niệm những thủ đoạn trêu đùa của anh, nhịn không được lại theo anh mây mưa, ngay cả kháng cự cũng có vẻ vô lực, giống như muốn cự tuyệt lại có vẻ hoan nghênh.
219 "Thật xin lỗi. . . . . " Cố Thịnh nỉ non một lần nữa về phía lưng của cô, lúc này, anh lo nhất chính là Duyệt Duyệt xây bức tường ngăn cách giữa anh và cô, nếu như vậy, anh thật sự không biết nên làm sao bây giờ!"Đi ra ngoài!" Giống như không muốn nghe giọng của anh, Tả Tình Duyệt lại lạnh lùng mở miệng một lần nữa, nhưng trong nội tâm lại là bị bất lực bao phủ, cô nên làm gì bây giờ?Giả vờ như cái gì cũng không có xảy ra?Nhưng khắc sâu trong trí nhớ như vậy, cô sao có thể quên hết?Mấu chốt chính là thân thể căn bản không chịu sự khống chế của mình!"Được, em đừng tức giận, anh lập tức ra ngoài!" Cố Thịnh không dám trì hoãn, ngay cả y phục trên người cũng không kịp sửa sang lại cho tốt, liền vội vã đi ra cửa, giống như đang sợ điều gì đó.
220 Bữa tiệc tiếp tục tiến hành, Tả Tình Duyệt kéo tay của Kiều Nam, nhưng bất kể đi đến đâu, cũng sẽ cảm nhận được một tầm mắt dừng ở trên người của cô, khiến cô không cách nào bình tĩnh được.