221 Tả Tình Duyệt nhắm mắt lại, không muốn nhìn nữa càng nhìn càng khiến lòng cô đau nhói, vùi đầu vào lòng Kiều Nam, nhưng, cô vẫn nghe rất rõ ràng giọng nói cô gái kia.
222 "Chúng ta ly hôn đi" Tả Tình Duyệt kiên định nhìn Cố Thịnh, quả nhiên thấy trong mắt anh là giật mình cùng đau đớn, cả người chợt khựng lại, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào cô.
223 "Được, được, mẹ, chúng ta nhanh về nhà. " Ninh Ninh vui mừng kêu lên sự kích động không lời nào có thể nói hết được. Tả Tình Duyệt chùn xuống, liếc mắt nhìn Cố Thịnh, anh muốn đến nhà cô, nhưng cô không cách nào cự tuyệt vì Ninh Ninh muốn anh bế, sợ làm Ninh Ninh thất vọng.
224 Tả Tình Duyệt nhìn ánh mắt chớp động của Cố Thịnh, giống như van xin cô cho anh cơ hội gần gũi Ninh Ninh, trong khoảng thời gian ngắn đó, cô không thể nào cự tuyệt!Đã biết bao lần, cô hình dung ra hình ảnh Cố Thịnh yêu cô, yêu thương con của anh đến cỡ nào, nhưng kể từ sau khi kết hôn, tất cả những mơ mộng ấy đều tan thành bong bóng, thậm chí, anh không tiếc bất cứ giá nào muốn lấy đứa bé trong bụng của cô ra!Nghĩ đến đoạn quá khứ kia, lòng Tả Tình Duyệt đột nhiên đau xót, theo bản năng, mở to mắt, ngụy trang chính mình.
225 “Daddy, cha cám ơn cái gì?” Ninh Ninh chớp đôi mắt to tò mò, mặc cho thân hình cao lớn của cha ôm mình vào trong ngực, cô nhóc hiện tại cảm thấy thân hình nhỏ bé của bản thân nằm trong lồng ngực vững chãi của cha lại càng thêm bé nhỏ!“Cám ơn con đã tới thế giới này, cám ơn mẹ các con đã sinh ra các con cho cha.
226 Câu nói của Ninh Ninh làm cho người trong phòng cùng người ngoài phòng, cả hai người lớn bọn họ trong nháy mắt cứng đờ, sững sờ nhìn nhau. Tả Tình Duyệt nhất thời mặt đỏ lên, ánh mắt không biết nên di dời đi chỗ nào, càng thêm không biết nên ứng phó như thế nào với vấn đề của Ninh Ninh.
227 Cố Thịnh cũng nhìn cô với ánh mắt kỳ vọng, trong đáy mắt như có ý mời mọc. ‘Mời mọc’ Duyệt Duyệt liền nghĩ đến những hình ảnh ám muội, khuôn mặt đỏ bừng, hận là không thể rời khỏi ngay chỗ này.
228 Đêm dài, Tả Tình Duyệt rốt cục chịu không nổi sự mệt nhọc cũng phải chợp mắt, đi vào giấc ngủ sâu, nhìn thấy hai bảo bối bên người của anh ngủ cực kỳ an ổn, trong lòng Cố Thịnh trồi lên một tia ấm áp, nằm lật qua một bên, xuyên thấu qua ánh sáng yếu ớt, nhìn hai bảo bối trước mặt.
229 Tả Tình Duyệt mở mắt, nhìn đồng hồ, đã qua thời gian bình thường phải thức dậy đã lâu, nghĩ tới bữa sáng mà ngày nào bản thân cũng chuẩn bị cho các con “Ôi trời!” cô sao có thể ngủ say như vậy.
230 Quan sát được vẻ mặt thay đổi trong nháy mắt của Duyệt Duyệt, Cố Thịnh nhíu mày, cô sao vậy?Nghĩ lại vừa rồi anh thổ lộ với cô, trong giây lát những lời thề thốt trước kia cũng xuất hiện lại trong trí nhớ anh, nhịn không được tự rủa thầm.
231 “Tổng giám đốc Cố không phải là đi về sao? Sao vậy? Không nỡ ư?” Kiều Nam không mảy may che đậy sự trêu chọc và khiêu khích, nhìn Cố Thịnh trong bộ dạng ghen tuông anh rất khoái, vì ở đây có Duyệt Duyệt mới khiến cho Cố Thịnh như vậy, ngoài ra sợ rất khó có cơ hội nhìn thấy Cố Thịnh thảm hại.
232 Cố Thịnh nhìn cô đang ngồi trên sofa nói chuyện với Kiều Nam, bắt gặp ánh mắt cô, thấy có vẻ ngạc nhiên, ánh mắt đó như nói cho anh biết: Không phải vừa nãy anh đã về rồi sao? Sao lại quay lại đây nữa?Cố Thịnh có chút xấu hổ, nhưng lập tức xóa đi, anh bế Ninh Ninh, đặt giữa Kiều Nam và Duyệt Duyệt để ngăn cách hai người!Kiều Nam nhìn hành động của anh, nhếch miệng cười, ý muốn chiếm hữu của Cố Thịnh vẫn như năm năm trước chỉ là bây giờ anh ta sử dụng phương pháp khác.
233 Con mắt của Tả Tình Yên lại nhìn vào tấm hình trên báo, vì khuôn mặt của Tả Tình Duyệt trên đó so với năm năm trước càng thêm xinh đẹp, sự ganh ghét đố kị càng thêm dữ dội, Cố Thịnh khiến cô bị hủy hoại nhan sắc, tại sao cô ta có thể ngày càng đẹp ra?Không, đây không phải là kết cục mà Tả Tình Duyệt nên có!Cô mới là người được nhà họ Tả thừa nhận là con gái, cô ta chỉ là một người con có cũng được không có cũng được của nhà họ Tả mà thôi.
234 Ánh sáng mặt trời chiếu ấm áp, Cố Thịnh thức dậy rất sớm giống như mọi ngày, sai đầu bếp làm vài món ăn sáng, chuẩn bị đem qua cho Duyệt Duyệt và hai con.
235 “Anh hai…” Cố Tâm Ngữ vừa nghe thấy anh trai nói thế, cả khuôn mặt càng thêm đỏ lựng, người phụ nữ mạnh mẽ bình thường này có thể gánh vác cả tập đoàn họ Cố giờ đây trở nên mắc cỡ, thốt không lên lời.
236 Nhưng Cận Hạo Nhiên vẫn không quên việc thực tế nhất hiện nay. “Bắt đầu từ hôm nay, cấm em không được đến công ty nữa. ” giọng nói của anh có chút đau lòng, người phụ nữ của anh từ một cô bé luôn cần sự yêu thương che chở của tập đoàn Cố Thị, giờ đã trở thành người phụ nữ lợi hại trên thương trường, nhưng trong mắt anh, anh vẫn mong cô dựa dẫm vào anh, anh không muốn sau này vợ mình quá vất vả.
237 “Ninh Ninh ăn no rồi, không thể ăn thêm nữa, không thì sẽ đau bụng. ” Cố Thịnh vẫn lựa chọn Duyệt Duyệt, không để mất cơ hội lấy lòng cô, vừa dứt lời nhìn thấy con gái càng bĩu môi, anh liền cưng chiều hôn lên cánh mũi nhỏ xinh của cô bé, “ Ninh Ninh ngoan của cha, buổi trưa Daddy dẫn con đi ăn món ngon khác chịu không?”Ninh Ninh tuy không thật sự hài lòng, lại cũng không thể không nghe lời mẹ, liền phát ra tiếng cười giòn tan “ Vậy được, buổi trưa Ninh Ninh muốn ăn kem!”Đó là món ăn con bé thích nhất, cô nhóc đời nào chịu bỏ qua cơ hội!“Được, Daddy dẫn con đi ăn kem!” Cố Thịnh cưng chiều con gái nói.
238 Tả Tình Duyệt trong nháy mắt tỉnh táo lại, đêm tân hôn bản thân mình bị chính anh đẩy vào lòng người đàn ông khác, cảnh đó xuất hiện trong đầu cô khiến cô tỉnh táo hoàn toàn, giống như diễn lại lần nữa trước mắt cô, ba ngày đó biến thành vết thương cả đời không thể quên.
239 Nhưng Cố Thịnh lại không thấu hiểu cho tâm trạng của cô lúc này, nghe thấy cô rốt cuộc cũng đồng ý, khuôn mặt lo lắng suy tư vừa nãy lập tức trở lên tươi roi rói, không kiềm chế được ôm Duyệt Duyệt vào lòng.
240 “Á…” Duyệt Duyệt muốn trốn, lại bị Cố Thịnh tức tốc kéo lại, hình ảnh đẹp như vậy, anh sao có thể để nó biến mất nhanh chóng như vậy?“Xin lỗi, tôi không cố ý….