101 Trong phòng, tối đen, Tả Tình Duyệt nằm ở trên giường, không ngủ được, lúc này bọn họ đang làm gì?Tả Tình Duyệt cắn chặt môi, cô cố gắng không nghĩ đến việc Cố Thịnh đang làm gì trong phòng, nhưng cô vẫn không kiềm chế nổi bản thân, không khống chế được tâm tư của mình, anh đã chiếm một vị trí trong đầu của cô.
102 Tả Tình Duyệt bị đau mi tâm nhíu chặt, nhìn Cố Thịnh tức giận, “Anh muốn tôi nói cái gì? Nói đêm qua nơi này quá ồn nên tôi mới tìm một chỗ yên tĩnh nghỉ sao? Hay là….
103 Quả nhiên như Tả Tình Duyệt nghĩ vậy cho đến đêm khuya Cố Thịnh vẫn không trở về, Tả Tình Duyệt ngồi một mình trong đại sảnh thỉnh thoảng nhìn cửa chính tựa hồ đang mong đợi cái gì.
104 Tả Tình Duyệt rất muốn nói rõ ràng với Kiều Nam, anh rất hèn hạ, còn chưa kịp mở miệng, chỉ nghe thấy đầu điện thoại kia truyền đến một hồi âm thanh khiến người khác phiền lòng.
105 Tả Tình Duyệt nghe quản gia nói, mặt không chút thay đổi, trong lòng không biết nên mừng hay lo. Cố Thịnh bảo cô đem bữa trưa đến? Chuyện như vậy chưa từng có, đây là anh bắt đầu hành hạ mình sao?Trong lòng đột nhiên kinh ngạc một chút, hai ngày nay quan hệ của hai người bọn họ rất quỷ dị, quỷ dị đến mức khiến cô cảm thấy sợ.
106 Tả Tình Duyệt quay lại, cô cầu nguyện mình là nghe nhầm thôi, không phải giọng kẻ đó, nhưng khi cô nhìn thấy người đàn ông có đôi mắt sáng rực mang theo giảo hoạt kia đang đứng sau mình, lòng cô bỗng chùng xuống.
107 Đôi mắt sắc bén của Cố Thịnh nhìn chằm chằm hành động thân mật của hai người, trong lòng lửa giận bùng lên không thể khống chế được. Anh chưa từng đút cơm cho cô ăn, vậy mà anh lại tận mắt nhìn thấy người đàn ông khác có hành động thân thiết như vậy với vợ mình, mà người phụ nữ đáng chết ấy còn hớn hở tiếp nhận, trong lòng cô anh ở chỗ nào?Cho anh đã chết rồi sao?Vừa nghĩ tới cô có hành động thân mật với người đàn ông khác, trong lòng anh vô cùng tức giận.
108 Cố Thịnh thấy thân thể Tả Tình Duyệt run lên, khóe miệng nở nụ cười lạnh, nắm chặt tay cô, tựa hồ đang phát tiết tức giận trong lòng. "Tôi chờ nghe cô giải thích!" Cố Thịnh nhỏ giọng ở bên tai cô tiếp tục nói, hơi thở mập mờ nhưng thân thể của cô lại như thoáng qua một dòng điện.
109 Bóng đêm dần phủ xuống, cả một buổi chiều, Tả Tình Duyệt đứng tại chỗ, một bước cũng không dám rời đi, nhìn về hướng xe của Cố Thịnh biến mất, trong lòng cô mơ hồ mong đợi, mong anh chỉ là nhất thời giận dỗi, tức giận xong, anh sẽ quay lại đón cô về.
110 Tả Tình Duyệt nhạy cảm bị mặt đen của Cố Thịnh cúi xuống hù doạ, vẻ mặt anh như vậy cô quá mức quen thuộc, mỗi lần đều là điềm báo giận dữ. Kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, trong lòng cô càng thêm nắm chắc, thật sâu hít một hơi cô nổ lực ngụy trang trong lòng mình, chuẩn bị nghênh đón cơn bạo phong sắp tới.
111 Cố Thịnh chuyên chú không phát hiện Tả Tình Duyệt mở hai mắt ra, mà anh nhìn vết thương trên chân cô trong lòng không ngừng hiện lên đau đớn. Hôm nay anh quá nóng giận mới đem cô vứt ở ngoại thành.
112 Sáng sớm hôm sau, Tả Tình Duyệt vừa mở mắt liền đối diện một đôi con ngươi màu đen, ngớ ngẩn, mới nhớ lại tất cả tối qua, trên mặt bỗng chốc đỏ ửng, theo bản năng kéo chặt chăn lên ngực, mắt mở to.
113 Cả ngày, Cố Thịnh đều cảm thấy không yên lòng, trong đầu không ngừng hiện ra bóng dáng của Tả Tình Duyệt, khóe miệng không tự chủ nổi lên một nụ cười nhu hòa.
114 Tả Tình Duyệt nhìn thật sâu vào mắt anh, mình nên hỏi sao? Dường như bản thân đã biết được đáp án?"Thế nào? Đừng nhìn anh như thế, anh không ăn thịt em đâu!" Cố Thịnh thấy sự sợ hãi hiện lên trong mắt Tả Tình Duyệt, trong lòng thoáng không vui, lông mày nhíu chặt.
115 Sắc mặt Tả Tình Duyệt bỗng chốc tái nhợt, cô hiểu ý tứ trong lời nói của Kiều Nam!"Sao vậy?" Cố Thịnh nhận ra cơ thể Tả Tình Duyệt trở nên cứng ngắc, nụ hôn từ từ đi lên, dừng ở trên cổ của cô, ngửi được mùi thơm trên thân thể của cô.
116 Đôi mắt Tả Tình Duyệt như vô hồn nhìn lên trần nhà, nước mắt đong đầy hai khóe mắt. "Duyệt Duyệt, xin lỗi, anh không nên đối xử với em như vậy!" ánh mắt trống rỗng của cô khiến trong lòng Cố Thịnh bất an, khuôn mặt anh hiện rõ sự hốt hoảng khẽ vuốt ve gương mặt của cô.
117 "Em còn chưa nói cho anh biết, rốt cuộc có thích hay không?" Cố Thịnh ôm cô ngồi ở trước piano, gò má của hai người kề sát nhau, cảm thụ nhiệt độ lẫn nhau.
118 Thực tế, lúc Cố Thịnh còn ở trên giường, cô cũng đã tỉnh, không chỉ có như thế, cô còn chứng kiến một chuyện trước kia chưa từng thấy qua. Nghĩ đến một màn mới vừa rồi làm cho cô giật mình lại đỏ mặt, trên mặt nóng ran.
119 Trải qua một thời gian dài điều dưỡng, vết thương trên chân Tả Tình Duyệt đã tốt lên rất nhiều không cần phải dùng xe lăn. Cô đã có thể hành động tự nhiên lúc không có Cố Thịnh bên cạnh, tùy ý đi tới đi lui ở bất kỳ chỗ nào.
120 Bên ngoài nhà trưng bày sinh vật biển, Tả Tình Duyệt còn chưa kịp bước ra ngoài, liền không ngờ gặp được một người. “Em họ, sao lại một mình ở chỗ này? Chồng em không đi cùng em sao?” Tôn Tuệ San mặc toàn thân thời trang hướng Tả Tình Duyệt đi đến, nụ cười trên mặt tựa hồ mang theo vài phần đắc ý.