81 Oanh một tiếng, Tả Tình Duyệt cảm giác trên mặt mình như bị tạt nước, không phải do tác dụng của thuốc, mà bởi vì người đàn ông này không hề che giấu cái mình muốn.
82 Thật ra thì không cần Kiều Nam nói, Cố Thịnh cũng biết cô trúng xuân dược, đôi tay Cố Thịnh nắm chặt lại, cơ hồ có thể nghe thấy thanh âm của các khớp xương.
83 Kiều Nam nhìn khuôn mặt đen thui của Cố Thịnh, nụ cười càng lúc càng lớn, anh bây giờ là càng ngày càng nóng với trò chơi này rồi, xem bộ dáng này của Cố Thịnh, thật sự là một chuyện rất sảng khoái!Trong hai chọn một? Cố Thịnh sẽ chọn ai? Em gái thân yêu? Hay người phụ nữ xinh đẹp đó?Bất kể anh ta lựa chọn người nào, đối với anh mà nói cũng không có gì tổn thất, không! Kiều Nam không khỏi khẽ cau mày, anh ngược lại hi vọng Cố Thịnh lựa chọn Cố Tâm Ngữ, anh rất muốn Duyệt Duyệt trở thành người phụ nữ của anh!Anh đang đắc ý suy nghĩ, chợt khuôn mặt anh tuấn truyền đến một trận đau, anh không để ý người đàn ông ở trước mắt cũng không phải là loại người dễ đối phó.
84 Thật khó chịu!Tả Tình Duyệt thật sự rất khó chịu!Thân thể Tả Tình Duyệt nóng như lửa đốt nằm trên giường, cô tự hỏi mình rốt cuộc đã làm sai chuyện gì? Tại sao những chuyện như thế này luôn xảy đến với côTả Tình Duyệt tưởng như không thể chịu đựng được nữa rồi, cô mơ hồ biết Cố Thịnh ở chỗ này nhưng cô cũng hiểu rõ rằng: anh không vì mình mà đến và cũng sẽ không bao giờ vì mình.
85 Tả Tình Duyệt mở mắt ra, nhìn cảnh trước mắt mà sợ hãi. Máu dọc theo dao găm chảy xuống, nhưng tay của cô không đau, mắt cô tràn đầy sợ hãi. Người đàn ông này anh ta… “Cô muốn chết sao?” Thanh âm Kiều Nam lạnh giá dường như có thể khiến người đối diện đông cứng, vết sẹo trên cổ tay cô làm sao mà có, chỉ nhìn qua anh cũng có thể biết được.
86 “Em đang nghĩ rốt cuộc anh có làm gì em hay không, hay là quần áo trên người em có phải do anh giúp em thay hay không, đúng không?” Một giọng nói đột nhiên xuất hiện dọa Tả Tình Duyệt giật mình, vội vàng đưa mắt nhìn khắp phòng nhưng không thấy bóng dáng của bất luận kẻ nào.
87 Trong ngôi Biệt thự hào hoa của Cố gia tất cả đều khôi phục lại yên tĩnh. Cố Thịnh đem thân thể mệt mỏi của mình ngã vào trên chiếc giường lớn mềm mại, trải qua suốt một buổi tối lo lắng, lúc này anh rốt cuộc có thể an tâm.
88 Tronng mắt Cố Thịnh ngọn lửa mỗi lúc một dữ dội hơn, khi thấy áo quần đang mặc trên người Tả Tình Duyệt, anh có cảm giác mãnh liệt muốn giết người ngay lúc này, chẳng phải tên khốn Kiều Nam kia đã giở trò thì còn ai?Trong lòng anh lúc này không cảm thấy khinh bỉ hay tức giận Tả Tình Duyệt mà ngược lại anh đang tự giận chính bản thân mình, ngày hôm qua đã không đưa cô rời khỏi chỗ đó.
89 9Tả Tình Duyệt trở lại biệt thự, liền nhốt mình ở trong phòng, người làm đưa cơm trưa đến trong phòng, cô lại không có một chút khẩu vị, trong đầu lẩn quẩn hình ảnh Cố Thịnh lái xe đi mất, không ngừng than thở.
90 Hơi thở đàn ông dị thường mãnh liệt, tầng tầng bao phủ cô, sức nặng đột ngột khiến trong lòng Tả Tình Duyệt cả kinh, vậy là tối hôm nay không tránh được sao?Trong lòng của cô bài xích, hai tay đẩy đẩy lồng ngực của người đàn ông.
91 "Thịnh, em thật hoài niệm lúc chúng ta còn yêu nhau, anh rốt cuộc vì sao lại hận em?" Tả Tình Duyệt nhỏ giọng nỉ non, hôn dần dần đi lên, từ từ đi tới trên môi anh, nhẹ nhàng hôn.
92 Sau khi Cố Thịnh phát tiết trút giận bằng tiếng thét giận dữ, sau đó hai người lên xe rời biệt thự, không cần tài xế, Cố Thịnh tự lái xe. Tả Tình Duyệt ngồi cạnh anh, thỉnh thoảng len lén nhìn gương mắt anh, cô thầm cảm thán trong lòng đây là một người đàn ông rất đẹp xét trên mọi góc độ.
93 Cả ngày chứng thực là chiếu theo những gì lúc đầu nói, tất cả đều theo ý nguyện của Tả Tình Duyệt. Cố Thịnh hoàn toàn giống một người chồng thương yêu vợ mình, đối với cô muốn gì được nấy, hết lòng che chở, khiến Tả Tình Duyệt vui vẻ đồng thời cũng sinh ra cảm giác không đành lòng.
94 “Anh Nam, thời gian hẹn sắp đến, chúng ta có phải……. . ” Người đàn ông đeo kính bên cạnh thử hỏi, mới vừa rồi bọn họ đi qua nơi này lão đại vẫn luôn nhìn chỗ đó, theo bên cạnh anh lâu như vậy, ngược lại hiếm khi thấy anh nhìn một người chăm chú như vậy, vẻ mặt nóng bỏng như vậy cũng chưa có bao giờ.
95 "Duyệt Duyệt, em là vợ của Cố Thịnh nhưng lại là người phụ nữ của anh, em nói xem, hai người chúng tôi cuối cùng người nào mới có được em?" thanh âm Kiều Nam vang lên bên tai Tả Tình Duyệt, rất nhẹ, lại như một chùy mạnh đánh vào trong lòng Tả Tình Duyệt, ngữ điệu lười biếng mang theo vài phần máu lạnh khiến sắc mặt Tả Tình Duyệt trong nháy mắt trắng bệch.
96 "Là anh à!" Tả Tình Duyệt thấy rõ người đi tới, trên mặt lộ lên vẻ tươi cười, nhưng nụ cười kia ở trong mắt của Cận Hạo Nhiên, lại có vẻ cực kỳ khó chịu.
97 Tả Tình Duyệt bị Cận Hạo Nhiên kéo đi, tầm mắt hiện lên màu xanh biếc của nước hồ, ánh mắt trở nên rung động, thật là lạ tại sao đối với nơi này cô cảm thấy có chút quen thuộc.
98 "Thịnh, anh còn chưa ngủ à?" Tả Tình Duyệt thận trọng hỏi, bị đôi mắt bén nhọn của anh nhìn đến, chợt chột dạ, nghĩ lại, chột dạ? Sao cô phải chột dạ? Cô đâu làm chuyện gì có lỗi với anh!Cố Thịnh bỗng từ trên ghế salon đứng lên, từng bước từng bước đi về phía Tả Tình Duyệt, đôi mắt sắc bén nhìn chăm chú cô, trong lòng cười lạnh.
99 Mở cửa vào phòng, đóng cửa lại, động tác làm liền một mạch. Tả Tình Duyệt không có phát hiện khoảnh khắc cô đóng cửa đã đem một người đàn ông đang tức giận ngăn cách ở ngoài cửa.
100 Cả người Tả Tình Duyệt cứng đờ, trước kia cô không hề thấy ghét giọng nói của Tuệ San, hiện tại, chỉ nghe một lần thôi, trong lòng của cô cũng thấy ghê tởm, ăn cái gì cũng không thấy ngon!Định đem tô mì vứt đi, xoay người muốn rời khỏi bếp - nơi đang có Tôn Tuệ San.