121 Một cái điểm nhẹ đó trong mắt Lục Thanh, ngón tay lão như biến thành một thanh cự kiếm mà hồng. Uy thế mạnh mẽ đè nặng lên tâm lý của mỗi người đã ngoài Kiếm Giả không thể diễn tả bằng lời.
122 Ánh mắt có chút khác lạ, Triệu Thiên Diệp không nói thêm mà chỉ bộc phát khí thế của bản thân. Kiếm Khách trung thiên vị đỉnh phong! Một tia sáng lóe lên trong mắt Lục Thanh.
123 Luyện Tâm kiếm trong tay phát ra những tiếng động. Lục Thanh nhanh chóng đưa ra quyết định. Hắn sử dụng Phong Lôi bộ, thoáng cái đã xuất hiện giữa kiếm đài.
124 Nhưng Lục Thanh trong nửa năm qua với những chiến tích kinh người, nhanh chóng nổi lên trong lớp trẻ của Tử Hà tông. Những chiến tích của hắn cùng với uy lực của Phong Lôi kiếm khí xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
125 - Đây chẳng lẽ là. . . . Ngoài vầng sáng của kiếm trận, Triệu Thiên Diệp cảm thấy choáng váng. Cũng tu luyện Tử Tiêu Phong Lôi kiếm nên hắn biết động tác của Lục Thanh có ý nghĩa gì.
126 Trong khoảng rừng toàn trúc xanh, có một cái bàn được làm bằng đá trắng. Lục Thanh, Đoạn Thanh Vân, Dư Cập Hóa, Triệu Thiên Diệp và Nhiếp Thanh Thiên đang ngồi xung quanh cái bàn.
127 - Chờ một chút. . . - Lục Thanh chợt mở miệng nói. - Chuyện gì? - Bốn người Đoạn Thanh Vân nghe thấy vậy đều sửng sốt nhìn Lục Thanh. Lục Thanh đưa tay móc trong áo ra bốn cái bình ngọc nhỏ, đưa cho bốn người.
128 Từ động tác của Lục Thanh, viên thú đan trong tay hắn cũng chầm chậm bay lên, tỏa ra một vầng ánh sáng màu tím, bên trên có những tia chớp màu tím lóe lên.
129 Sau nửa canh giờ, Lục Thanh ngừng lại, ánh mắt có chút gì đó thâm thúy, lẩm bẩm:- Thì ra đây là kiếm pháp liên miên bất tuyệt, tới cùng liền biến đổi, biến đổi trở nên thông suốt, thông suốt tới vô cùng vô tận.
130 Trong mắt của hắn, tấm biển to như đang bị một ngọn lửa màu tím thiêu đốt khiến cho không khí xung quanh cũng bị vặn vẹo. Dường như phát hiện ra ánh mắt của Lục Thanh, ngọn lửa đó như có sự sống, rít lên rồi lao về phía hắn.
131 Cánh cửa của Tử Hà điện mở ra, dưới sự dẫn đầu của Lạc Thiên Phong, bốn vị phong chủ tiếp sau rồi đến đám đệ tử cùng nhau đi xuống núi. Mãi cho tới khi đến bên ngoài Kiếm Trì, đám người Lục Thanh mới biết được vị trí cụ thể của nó.
132 Vừa đặt chân vào trong làn ánh sáng, Lục Thanh liền cảm thấy toàn thân bị bao phủ bởi một thứ lực lượng mềm mại. Xung quanh chỉ có một màu trắng. Ánh sáng trắng giống như nước chảy cứ thế trôi về phía sau.
133 Không biết đã nhận ra chuyện gì nhưng Luyện Tâm kiếm sau lưng Lục Thanh, nơi chuôi kiếm cũng tự động hình thành một dòng suối vô hình hấp thu nguyên khí trong trời đất.
134 Khi hai loại khí Phong Lôi không còn chống cự, nên sự áp súc chỉ còn do thần thức. Mặc dù Phong Lôi kiếm nguyên mạnh hơn rất nhiều so với Kiếm Nguyên cùng loại nhưng với thần thức có thể sánh với Kiếm Sư của Lục Thanh cũng có thể cố gắng đảm nhiệm việc đó.
135 Một vầng Phong Lôi kiếm khí bao phủ toàn bộ thân thể Lục Thanh. Vào lúc này, nếu có đệ tử khác sẽ thấy nét mặt Lục Thanh rất thoải mái. Phong Lôi kiếm khí bao phủ khiến cho hắn chẳng khác nào một bức tượng điêu khắc sống động.
136 Cánh cửa màu trắng vẫn như trước, tới hôm nay lại mở ra. Ánh sáng màu trắng lưu chuyển trên vầng sáng. Ở hai bên, hai lão nhân vẫn nhắm mắt ngồi xếp bằng, chẳng khác gì hai pho tượng đá.
137 Những bông tuyết trắng bay đầy trong không trung. Những con gió Bắc thổi xuống khiến cho bông tuyết rải đầy khắp núi đá, khe suối, động ruộng. . . Tất cả chỉ có một lớp tuyết trắng tinh bao phủ.
138 Hôm nay, Lục Thanh mặc một bộ võ phục màu trắng, trước ngực đeo kiếm ấn hộ pháp. Mái tóc dài tới vai được chải cẩn thận rồi được cột lại bằn một sợi dây trắng.
139 Ánh mắt sắc như dao, chọc vào tâm lý của mọi người. Lục Thanh lại nói tiếp:- Lục Thanh ta còn trẻ, kiến thức nông cạn, cũng không giỏi mưu lược, mà cũng không muốn bị kéo vào trong những việc khác.
140 Lục Thanh mỉm cười, dắt chùy lệnh tượng trưng cho thân phận gia chủ vừa mới nhận vào bên hông, nói:- Không nói tới tu vi kiếm pháp. Con đường kiếm đạo, Lục Thanh ta mới chỉ là một đứa trẻ mới tập tễnh đang học bước, vẫn còn chưa vững, càng chưa dám nói tới việc chạy.