141 Đồng thời, một đạo kiếm khí hệ Mộc dài bảy trượng màu xanh biếc từ ngoài sảnh bắn vào. Trong nháy mắt, nó vượt qua Mạc Can mà lao tới Lục Thanh. Hừ lạnh một tiếng, kiếm chỉ trên tay phải Lục Thanh vẫn giữ nguyên, tay trái điểm về phía trước.
142 Ba người Tần Mộc đứng đối diện tinh thần chấn động, cho dù tay đặt trên kiếm nhưng thế nào cũng không thể nắm chặt. Cố gắng đẩy hai người Tần Mộc ra phía sau, Hàn Phỉ cảm thấy di chuyển hết sức khó khăn.
143 Một ngày trôi qua, Lục Thanh ngồi xếp bằng ở trong phòng. Trên người hắn có một dòng khí vô hình đang lưu chuyển khiến cho trong không khí như có một trận gió nhẹ.
144 Thấy Lục Thanh không nói lời nào, người bịt mặt nổi giận, miếng vải che mặt chợt lóe lên ánh sáng màu hồng có thể nhìn thấy rõ trán của người đó. Thần thức vừa mới bị thương nên sắc mặt tái nhợt thoáng cái đã trở lại bình thường.
145 Theo đạo lý mà nói thì không phải kiếm khí có một thuộc tính thuộc ngũ hành thì không thể chống lại kiếm khí có hai thuộc tính. Nhưng hôm nay, gặp được tên sát thủ của Sát Bảng mới có thêm sự hiểu biết.
146 - Đại sư huynh! Sư phụ ở Triêu Dương đại điện chờ ngươi. Ngươi đến ngay đó. - Hai gã đệ tử ngoại môn gác cửa thấy Lục Thanh trở về liền lên tiếng. Gật đầu, Lục Thanh đi thẳng về phía Triêu Dương đại điện.
147 Nét mặt có chút thay đổi, Huyền Thanh mỉm cười, nói:- Tốt lắm. Không tham là có phong thái của một đại gia tộc. Xem ra, Lục gia trong tay ngươi sẽ không hề suy thoái.
148 Khí thế mạnh mẽ đó khiến cho khí thế của Triêu Dương cung cũng thay đổi. Trong nháy mắt, đám đại hộ pháp cùng mở mắt. Trong mắt bọn họ đều xuất hiện một sự kinh hãi.
149 Kiếm thiếp chính là thiếp mời của tông môn. Hôm nay, Tử Hà tông xuất ra kiếm thiếp chắc chắn là để dành cho đại hội luận kiếm vào một năm rưỡi nữa. Việc phái bốn đệ tử đứng đầu mỗi phong để đưa kiếm thiếp, hiển nhiên là cũng có ý phô trương thực lực của tông môn.
150 - Cha! Đúng là thủy tặc của Tụ Ác trang! - Cô gái cắn răng nói một cách oán hận. Hán tử vội vã che miệng cô gái:- Nha đầu bớt nói đi. Một lúc nữa, ngươi không được mở miệng, cứ để đó cho cha.
151 Hàng năm di chuyển trên sông, giúp cho đôi tay của hán tử có tới mấy trăm cân lực. Vào lúc này, nắm lấy mái chèo quất mạnh, hiển nhiên cũng làm xuất hiện tiếng gió rít.
152 Thủy tiễn và phong nhận, tử điện va chạm với nhau phát ra những tiếng nổ lớn. Sông Lệ Thủy vào lúc này chợt xuất hiện những con sóng cao cả trượng. Trên con đò ngang, hán tử và cô gái vẫn còn nguyên đó.
153 Một kiếm của Lục Thanh và Nhiếp Thanh Thiên được quán chú toàn bộ Kiếm Nguyên của bản thân. Tử Điện và Tốn Phong tỏa ra ánh sáng rực rõ. Kiếm ý mạnh mẽ làm cho thanh kiếm trong tay Triệu Thiên Diệp và Lăng Tiêu đang đứng trên đò ngang cũng cất lên những tiếng ngân, khiến cho hai người hoảng sợ.
154 Cô gái thấy vậy cắn răng, từ từ đi tới. Vốn tưởng Lục Thanh có tu vi kiếm đạo cao thâm như vậy thì không biết làm những việc khác. Nhưng không ngờ, Lục Thanh làm thịt rắn hết sức thuần thục.
155 - Xin sư phụ nhận ta làm đồ đệ. Câu nói đó khiến cho tất cả mọi ngươi giật mình. Ngay cả Nhiếp Thanh Thiên đang đưa bầu rượu lên mép cũng sững người. Nhưng hắn lập tức mỉm cười khí thấy con mắt của tiểu nha đầu thật độc đáo.
156 Địa điểm giao giữa ba tông Phù Vân, Liệt Hỏa, Thanh Thủy rất gần với Phù Vân tông. Trấn Trăn Đồng được bao quanh bởi một làn nước biếc. Nó nằm giữa một cái hồ lớn có tên là Hỉ Thước, với chu vi hơn mười trượng.
157 - Ngươi dám nói ta không còn chỗ? - Câu nói như quát vang lên tận lầu hai, kèm theo một chút tức giận. Đám khách đều quay đầu nhìn người đến sau đó là ai.
158 - Tiểu tử! Cầm kiếm của ngươi lên. - Áp chế cơn giận trong lòng, Mạc Đồ cắn răng lên tiếng. Lục Thanh liếc mắt nhìn hắn, như có chút gì đó mời mọc. Chỉ một cái liếc mắt đó khiến cho Mạc Đồ cảm thấy như bị hạ nhục.
159 - Quái nhân đó lại bắt đầu tác quái rồi. - Trên lầu ba, ngoại trừ Lục Thanh cũng chỉ còn đám kiếm giả Trúc Cơ tụ nguyên. Những kiếm giả có tu vi thấp kém đều bất tỉnh nhân sự, giống như bị bắt mất hồn phách.
160 Năm đạo kiếm khí vô hình khiến cho không khí xung quanh dao động dữ dội. Xung quanh kiếm khí xuất hiện một làn sóng không khí mờ mờ. Quan sát bằng thần thức, Lục Thanh có thể phát hiện đạo kiếm khí vô hình đó dài chừng tám trượng.