481 Từ trong thanh kiếm khí chợt phát tán ra một đạo hồng quang chói mắt, hàng nghìn hàng vạn hồng quang tỏa ra làm cho trong hư không nhất thời sinh ra những Động Hư không gian nhỏ như sợi tóc.
482 Ánh mắt của Ma Vô Thường lập tức đảo qua trên người Tử Thiên Lôi. - Hai trăm năm trước, một đời Kiếm Hoàng Lục Thiên Thư quẳng kiếm trong Thập Lý Bách Chiến cốc.
483 Ầm ầm Dựa vào thanh thần kiếm có ẩn chứa Thiên Lôi, Tử Thiên Lôi cố gắng khỏi động một khoảng Lôi vực. Ma Vô Thường nhếch miệng một cách thương hại, kiếm chỉ lật nhẹ khiến cho toàn bộ không gian đều bị áp chế.
484 - Như thế nào có được Thiên Nhân Hợp Nhất? - Ma Vô Thường lại nói. Lục Thanh cười khổ, lắc đầu nói: - Chẳng lẽ Ma tiền bối cho rằng vãn bối có thể có được Thiên Nhân Hợp Nhất hay sao? Suy nghĩ một lúc lâu, Ma Vô Thường nói: - Được rồi! Nếu nơi này có việc gì, bản ma cũng không làm khó ngươi.
485 Bên trên Bách Chiếc cốc mười dặm, đám người Tổ Nguyên đứng bật dậy, ánh mắt sang quắc nhìn chằm chằm tầng sáng màu trắng ngà đang bao phủ Kiếm Hồn chiến trường.
486 “Sư phụ! ” “Sư thúc!” Ở trong số Đại sư cảnh giới Kiếm Hồn, vài người phát ra tiếng kiêu bi thương. Về phần bốn người Tử Thiên Lôi, tuy rằng sắc mặt trầm trọng nhưng không có lộ ra nhiều bi thương, có nhiều chỉ là cảm than mà thôi.
487 Thói quen mà thành! Lục Thanh lẩm bẩm nói, đích xác giống như lão nhân như vậy ngày qua ngày, hàng năm đều cùng một động tác, có thể luyện ra tình trạng xuất thần nhập hóa như vậy, cũng không phải thiên phú dị bẩm gì, đây là vấn đề kiên nhẫn cùng bền lòng.
488 Vừa tới là ba gã kiếm giả, trong đó cầm đầu là một gã thanh niên mặc hoa phục, bên cạnh là hai gã thanh niên mặc võ y màu than chì, có tu vi Kiếm Khách.
489 Đã chết! Lúc này, toàn bộ trấn dân đứng xung quanh quán cổn độn quan sát ngây ngẩn cả người, như thế chết quỷ dị kiểu này, nhất thời khiến cho tất cả há to miệng không ngậm lại được.
490 “Này…. . !” Lão nhân có chút không thể tin vào hai mắt của chính mình, bảy tên Kiếm Chủ chuẩn đại sư, cao cao tại thượng, cứ như vậy biến mất trong hư không, mà đợi cho lão quay đầu lại nhìn lại, tại chỗ Lục Thanh vừa ngồi đã không còn thấy một bóng người.
491 Kim Thiên các, trong một sương phòng. Lục thanh khoanh chân ngồi trên giường, trong miệng mũi, một tia khí mỏng manh màu vàng xanh không ngừng phun ra nuốt vào, đem chân không trước mắt tấc tấc dập nát.
492 Rắc rắc. Tại giữa vùng nước xoáy màu đỏ nhạt, một lúc lâu sau một đạo huyết quang như tia chớp phá không, trong nháy mắt bổ thẳng vào bên trên chiếc ló đúc màu đỏ.
493 Ánh mắt Lục Thanh theo chùy pháp của Tư Đồ Nam chuyển tới ngọn lửa trên miệng lò. Liệt Diễm màu tím nhạt thêu đốt, cho dù là cách một tầng pháp tắc thần quang nhiệt độ cả tầng chín vẫn như trước tăng lên.
494 Đợi cho Kiếm Linh huyết sắc một lần nữa chui vào bên trong Thần Kiếm, ánh mắt Tư Đồ Nam lộ ra thần quang khiếp người, quét nhìn toàn bộ Chú Kiếm Sư tại tầng thứ chín này, đây là chú nghệ ngạo thị quần hùng.
495 Từ trên mình Lôi Giác Thú, Lục Thanh rõ ràng cảm nhận được khí tức rất quen thuộc. Cùng với khí tức độc nhất vô nhị trên người Tử Thiên Lôi thì giống nhau, chỉ là khí tức ở trên người Lôi Giác Thú thì lại tinh khiết hơn.
496 - Sư phụ! Trên thế giới thực sự có thần tồn tại hay sao? Tử Thiên Lôi mở miệng nói. - Thần? - Lão già nghe thấy vậy lắc đầu: - Cái gọi là thần thì ở Kiếm Thần đại lục chúng ta chỉ có một.
497 Sau khoảng chừng một nén hương, hai người một thú đã tới phía trên của Tử Lôi cốc. Không trung xung quanh đầy những tia chớp màu tím. Tuy nhiên, hai người Lục Thanh đều là đại sư tu luyện Lôi hệ nên khi những tia chớp tới gần đều tự động tản ra.
498 Ngay sau đó, huyết mạch Chân Long từ trong cốt tủy lao ra, bảo phủ thân thể Lục Thanh. Thân thể dài nghìn trượng của nó duỗi ra, chẳng hề sợ hãi đối với Tử Điện hay Thiên Lôi xong quanh.
499 Một luồng kiếm khí sắc bén màu vàng từ trong thân thể Lục Thanh bắn ra, lúc này bản thân hắn đang chìm vào trong cảnh giới kỳ dị, cả người không nhận được một chút cảm giác nào.
500 Phong Lôi nhị khí trùng điệp mang theo một cỗ khí tức uy nghiêm áp về phía Phó Vũ. Cười lạnh một tiếng, sắc mặt Phó Vũ không hề thay đổi nói: - Xem ra ngươi ngươi vẫn không biết được uy lực của pháp tắc.