81 Tôi lững thững bước đi trong ánh mắt lạ kỳ của mọi người trong quán, để tới khi còn cách một khoảng xa tôi quay lại ngắm nhìn cái quán lần cuối, vẫn nhìn thấy cái biển màu xám tro gần gũi, nơi gửi gắm từ lúc đầu tới khi kết thúc một mối tình của tôi.
82 Cảm giác như Quỳnh Thy hơi run lên sau cái nhìn sắc lẹm của tôi. Nó bối rối cúi mặt xuống không trả lời. Tôi được đà cầm chén rượu lên uống cạn, mắt vẫn không rời khỏi nó.
83 Cánh cửa đóng sập lại lạnh lùng giống như tôi đóng sập cánh cửa trái tim mình với Quỳnh Thy vậy. Trong thâm tâm tôi em vẫn mãi luôn là một người con gái nhí nhảnh và đầy yêu thương với tôi, em với tôi thậmchí còn không chỉ là như thế.
84 Tôi giật mình ra khỏi tay Bảo Hân một cách lạnh lùng rồi quay vào trong nhà, Bảo Hân không vào luôn mà khẽ quay mặt ra phía ngoài, một tay em khẽ quệt ngang mặt.
85 Buổi sáng chủ nhật tôi bị đánh thức bởi một bàn tay ấm. Bàn tay đó nhẹ nhàng vuốt nhẹ trên má tôi khiến tôi cảm thấy nhột nhột và giọng cười khúc khích khiến tôi từ từ mở mắt.
86 Tiếng lạch cạch đóng cửa đã được một lúc lâu, tôi vẫn đứng lặng ở lan can mà nhìn ra những mái nhà nhấp nhô, đen đúa, lộn xộn của thủ đô. Đã rít đến điếu thứ 3 rồi tôi vẫn chưa ra xem xem Bảo Hân đã về hẳn hay chưa.
87 Mồ hôi toát ra nhiều khiến tôi cảm thấy nóng nực, cái chăn đắp trên người làm cái hơi nóng bị dồn nén khiến tôi không chịu nổi. Cổ họng lại khô nữa, tôi khát nước.
88 Cơ thể quyến rũ của Bảo Hân khiến tôi không thể cưỡng, cả đôi môi dịu ngọt của em nữa, nhưng trên hết vẫn là lời đề nghị của em. Tôi và em lại cuốn vào nhau như chưa bao giờ từng thế.
89 Tôi ra mở cửa. Đúng y như tôi dự đoán, thằng Bảo đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt phờ phạc vì mệt mỏi. - Mày hôm nay không đi làm à mà còn ở nhà? – Nó hỏi- Ừ, vào nhà đi – Tôi giúp nó cầm ít đồ.
90 Chap 90:Mặc kệ thằng Bảo dở người nhìn tôi lom lom, tôi vẫn sung sướng mà cầm lấy chén chúc nó tới tấp. Nó nhìn vẻ vui sướng của tôi rồi đột nhiên thở dài.
91 Đó là một buổi chiều lặng lẽ, khi tôi gần như finish công việc của mình. Tôi ngồi trên quán cafe và lặng ngắm mặt Hồ Gươm. Trời lúc này đã càng lúc càng lạnh hơn nhưng tôi vẫn thích ngồi ngoài ban công, để có thể hít cái thứ không khí của trời của đất dù không sạch, còn hơn là ngồi hưởng cái không khí từ lò sưởi, điều hòa trong kia.
92 Buổi sáng, tôi thức dậy sớm sau một đêm chập chờn, nhưng dù sao tôi cũng cảm thấy mình đủ khỏe để bắt đầu cuộc hành trình này. Ngước qua nhìn Bảo Hân, em vẫn đang ngủ say trong tà váy ngủ màu hồng quyến rũ, đêm qua em đã ở bên tôi như chưa bao giờ vậy.
93 Khả Vân đang ngồi đó, chỉ cần nhìn thấy một chút gì đó của em cũng khiến tôi nhận ra, em đung đưa đôi bàn chân trắng ngần, cả người em hình như đang run lên vì mưa và gió lạnh.
94 Quãng đường đi Xín Mần đối với tôi và Khả Vân mà nói, nó là con đường trong mơ, con đường hành phúc. Chúng tôi hầu như không rời nhau ra một chút nào, trời vẫn còn se lạnh nhưng có em ôm đằng phía sau thật chặt thì tôi không còn cảm thấy sự lạnh nữa.
95 - Chuyện của em. . Khả Vân ngập ngừng cúi xuống lấy hòn đá ném xuống mặt ao tõm một cái, vài con cái quẫy rùi lặn xuống, mặt ao lại trở nên yên ả sau vài đợt sóng.
96 Minh khoanh tay nhìn chúng tôi từ sau lưng cười cười. Tôi và Khả Vân giật mình quay lại. - Anh về lúc nào thế? – Khả Vân cười hỏi- Vừa mới về thôi. Không về sao được – Minh cười.
97 Tôi vươn vai vài cái rồi dậy, Khả Vân vẫn nằm bên ngoan như chú mèo con, trông yên bình đến lạ. Tôi hôn nhẹ lên má em rồi ra ngoài vươn vai vài cái. - Anh dậy đi sớm thế à?Minh hỏi tôi khi thấy tôi đang chuẩn bị cột đồ vào xe.
98 Thằng Bảo quay sang trợn mắt nhìn tôi, sau đó nó lại dịu lại rồi cười khẩy một tiếng. - Bảo Hân? Mày chắc chứ?Tôi im lặng ngồi xuống, tránh ánh mắt hiếu kỳ của mấy khách xung quanh xăm xoi, cầm lấy hồ lô rượu tôi chỉ muốn tu nhưng rốt cục lại từ tốn mà rót ra vào chén.
99 Bảo Hân he hé cửa nhìn thấy tôi và mở cửa. Trông bộ rạc của tôi có lẽ không được chỉn chu cho lắm sau trận rượu và mặc dù tỉnh táo hơn tôi vẫn trông khá là lếch thếch.
100 Thế rồi một thoáng hình ảnh của Khả Vân hiện qua tôi, rất nhanh. Tôi lại tự hỏi mình là liệu bên Khả Vân tôi cũng sẽ lại thế này? Nhưng rồi một nụ cười tan biến, chút ưu phiền vụt qua, hình ảnh Khả Vân cũng mờ ảo dần để cho Bảo Hân hiện thực trở nên rõ nét.