141 Sau khi Từ Nhân đi, Lâm Hiên đi theo Long Tuấn đến Âm Sát Giáo. Khách và chủ sau khi ngồi xuống, thị nữ lập tức phụng mệnh dâng trà ngào ngạt hương lên.
142 “Lâm mỗ không có hứng thú, hai vợ chồng hiền huynh chắc phải tìm người khác vậy!” Lâm Hiên hơi trầm ngâm, không chút do dự liền từ chối. Điều này làm cho nét mặt mang đầy sự chờ đợi của hai người biến mất, thay vào đó là sự thất vọng, thư sinh áo trắng vẫn chưa từ bỏ ý định : “Chẳng lẽ đạo hữu còn lo lắng đều gì sao ?”"Không cần nhiều lời.
143 Theo tình cảnh trước mắt thì hai bên thực lực ngang nhau, năm người kia còn thoáng chiếm một chút thượng phong, nhưng Lâm Hiên nhưng trong lòng lại có một loại cảm giác kỳ quái, tựa hồ Âm Quỷ thượng nhân căn bản là không có đem mấy người này để vào mắt.
144 Thấy mấy kiện linh khí chuẩn bị đánh tới mình, Âm Quỷ thượng nhân chỉ " Hừ" lạnh một tiếng, đem pháp lực rót vào Huyền Hỏa Thần Châu trước người. Quang tráo bỗng trở nên sáng rực lên, dễ dàng đem toàn bộ công kích ngăn cản lại.
145 Thấy cảnh này, Lâm Hiên cũng không lộ vẻ ngạc nhiên. Trữ vật đại tuy thuận tiện nhưng trừ tinh thạch, linh khí hay các loại vật phẩm tương tự ra, như dược liệu, một ít nguyên liệu luyện khí cùng với yêu thú theo bên mình thì không thể để lâu dài trong trữ vật đại được.
146 Không gian đang tĩnh lặng, đột nhiên tựa mặt hồ nổi sóng, Lâm nhi chợt xuất hiện, ngọc thủ liền xuất ra Bích Tuyết Hoàn xé gió hướng thẳng tới Âm Qủy Thượng Nhân.
147 Nhưng hắn cũng thường thường so sánh bản thân với đối thủ đẳng cấp cao hơn, Lâm Hiên luôn xem xét lại bản thân mình như thế nào. Bích Tuyết Hoàn đã cấp cho Nguyệt Nhi, mà Hỏa Ngô Câu đắc thủ trong tay Hỏa Linh chưởng môn đã là cực phẩm linh khí, muốn tăng cường thêm uy lực, chỉ có thể quán nhập Huyền Thiết Chi Mẫu vào là phương pháp hữu hiệu nhất.
148 Hai ngày sau, Lâm Hiên bay đến một sơn mạch thì dừng lại. So với Duyện Châu thì diện tích U Châu rộng hơn gấp mười lần, ngoại trừ vố số thành thị người ở đông đúc thì cũng không thiếu những chỗ sơn cùng thủy tận.
149 Ba người đang tiến thối lưỡng nan thì lại gặp được Lâm Hiên. Hoàng y tu sĩ nhân đó thuận lý thành chương đề nghị hắn liên minh cùng tiêu diệt yêu thú này, sau khi đoạt được tinh thạch thì chia đều.
150 Ầm!Một đạo quang trụ bắn trúng Nguyệt ma tri chu, mặc dù không tạo thành gì thương tổn gì đối với nó nhưng cũng khiến đòn công kích của nó bị trì hoãn.
151 Mã Tiến cùng Hoàng Chung cả người túa ra mồ hôi lạnh, vội vàng khu động linh khí ầm ầm đánh tới yêu vật quỷ dị kia. Chẳng qua hắc quang quả thực kiên cố vô cùng, hai người đánh nửa ngày cũng chỉ có thể làm cho nó lay động một chút mà thôi.
152 Ba ba một tiếng. Giống như tuyết xuân gặp khí nóng, băng châm vừa tiếp xúc với lửa ma lập tức từng đợt từng đợt biến thành hơi nước. Lâm Hiên im lặng không nói.
153 Cho dù có thể nhịn nhưng không phải cái gì cũng có thể nhịn. Lâm Hiên đúng là không muốn va chạm phiền phức nhưng cũng không có nghĩa là hắn nhát gan sợ phiền phức.
154 Lâm Hiên đặt chân vào tu tiên giới cũng đã nhiều năm, thừa biết không kể chính đạo hay là ma đạo tu sĩ tất cả đề vì lợi ích bản thân. Nếu không có lợi ích gì ai lại tự dưng chạy đến nơi hoang vắng này làm gì.
155 "Linh Dược Sơn ta đương nhiên nghe nói qua, môn phái này luyện đan rất nổi tiếng, đừng nói U Châu, chỉ sợ là phụ cận vài châu người tu chân, cũng phần lớn nghe nói qua, nó nổi danh như thế cơ mà nhưng việc này cùng nó có liên quan sao?" Lâm Hiên vẻ mặt hoàn toàn như một người ngoài, hắn đương nhiên sẽ không cho lão giả biết được thân phận mình là Linh Dược Sơn thiếu chưởng môn.
156 Lão giả đỏ mặt gập ngừng nói: ”Làm cho tiền bối chê cười rồi,tiểu lão nhân thật sự có ý như vậy”,lập tức hắn thở dài :”Kì thực không chỉ mình ta ,Chính Ma lưỡng đạoTrúc Cơ Kì tu sĩ tới nơi này ít nhất có hơn một ngàn”.
157 Lúc đầu Lâm Hiên cũng hơi ngạc nhiên ,bất quá suy nghĩ lại liền hiểu được đạo lí trong đó. Thiên Trần Đan là thứ mà ai cũng mơ ước có được,vì thế lúc này các tu sĩ tất nhiên đều có địch ý với nhau.
158 Thiên Trần đan vốn làm cho mọi người thù hằn lẫn nhau, hơn nữa lại mượn cớ những hiềm khích lúc bình thường, có oán báo oán, có thù báo thù, tất cả mặt nạ dối trá đều bị xé toạc.
159 "Ha ha, Thái Bạch kiếm tiên danh bất hư truyền chẳng qua cũng chỉ là kẻ giả nhân giả nghĩa thôi. Đã cho chúng ta đại khai nhãn giới rồi. "Một tràng cười quái dị như chuông đồng cực kì khó nghe vang lên.
160 "Cái này Trương huynh không nói ta cũng hiểu được. " Phong Lôi thượng nhân vẻ mặt nghiêm túc: "Tuy gần đây ba phái chúng ta có chút hiềm khích, nhưng nghìn năm qua vẫn đồng khí tương liên, há có thể để cho bọn chúng đắc ý.