41 Nha hoàn nhìn thấy Hiền Vương đến, định nhấc rèm thông báo thì Hiền Vương ngăn lại, lập tức dẫn Bạch Nguyệt, Lê Ngạo Nhiên vào phòng. Trong phòng vẫn còn sáng đèn, hiển nhiên vị Trắc phi này chưa ngủ.
42 Hai người cùng lúc quay đầu, nhìn Hiền Vương, trong lòng có chút phức tạp. Chẳng biết là đáng thương hay đáng giận, Bạch Nguyệt nhíu mày, suy nghĩ của người này thật quái đản.
43 Lê Ngạo Nhiên nhìn kẻ đã ngất xỉu, cười mỉa mai, tên này quá ngốc hay quá tình cảm đây? Có lẽ, vì điểm này mà Bạch Nguyệt coi trọng y. Nhanh chóng thay đổi quần áo hai người, Lê Ngạo Nhiên dịch dung cho kẻ thế thân.
44 “ Khi nào thì rời đi?” Bạch Nguyệt hỏi Lê Ngạo Nhiên, nơi này nàng cảm thấy rất áp lực, thật muốn rời đi càng sớm càng tốt. Chỉ là một Vương Phủ bé nhỏ lại rắc rối đến vậy.
45 “ Hèn hạ, ban ngày ban mặt mà giở trò ám toán. ” Đột nhiên một tiếng quát lớn từ phía rừng trúc vang lên. Theo tiếng thét, bóng dáng một nữ tử y phục đỏ rực như ngọn lửa từ từ bay tới, trên tay cầm thanh bảo kiếm.
46 Tiểu nhị dẫn nhóm người Bạch Nguyệt vào tửu lâu, Lăng Ngôn liếc mắt một cái liền nhận ra hai nữ tử áo tím, áo đỏ. Nữ tử áo tím cũng nhìn thấy bọn họ, lập tức đứng dậy chào hỏi:” Lăng đại ca, bên này, bên này.
47 Ăn cơm xong, Lăng Ngôn thanh toán, mọi người cùng rời đi. Nhìn hai tỷ muội dẫn hai con ngựa trắng, Lăng Ngôn giật mình, đáng lẽ nên đoán ra ở đây chỉ có hai người này mới có thể sở hữu loại ngựa này.
48 Dưới trời đêm, ánh trăng soi toả, gió mát thổi nhè nhẹ, Bạch Nguyệt si ngốc ngắm nhìn Lê Ngạo Nhiên múa roi một cách lưu loát như nước chảy mây trôi. Nam nhân này sao dùng vũ khí nào cũng đều đẹp đến thế? Vô cùng hoàn mỹ, không giống người thường, giống như thiên thần hạ phàm vậy.
49 “ Tiểu tiện nhân! Dám chạy! Lần trước không đánh gãy chân ngươi thì ngươi còn ngoan cố phải không? Xem lão nương thu thập ngươi thế nào!” Một giọng nói chua ngoa lọt vào tai Bạch Nguyệt.
50 “ Ngươi” Bạch Nguyệt lạnh lùng mở miệng. ” Đi hay ở? Muốn sống, hay chết?” Rồi lấy miếng giẻ nhét trong miệng cô gái ra. “ Đi! Phải sống!” Nàng gầm lên, cứ như dùng hết mọi sức lực trong thân thể mà thét lên.
51
52 Bạch Nguyệt hưng phấn nhìn đội múa rồng phía dưới. Chín con rồng màu sắc rực rỡ , uốn lượn theo tay người điều khiển kỹ thuật cao siêu, làm Bạch Nguyệt nhìn không chớp mắt.
53 “ Nguyệt!”Giọng Lê Ngạo Nhiên lo lắng, kinh hoàng thốt lên. Hơi thở chết chóc sao lại gần trong gang tấc, phi tiêu sắc bén , đen bóng, hiển nhiên có độc.
54 Bạch Nguyệt kinh hãi, không ngờ tên này dám ra tay, định lùi lại, nhưng Thải Hà đúng lúc đi ra, nên đụng vào Thải Hà. Tay Tư Đồ Tuấn đập mạnh lên ngực Bạch Nguyệt.
55 Bạch Nguyệt sắc mặt không đổi, thân thể này có quan hệ thế nào với người kia, nàng không rõ. Nhưng chuyện nàng bị đánh rồi bị đẩy xuống núi là vì người này, nói nàng không hận, chính là nói dối! Nếu không phải vì hắn ích kỷ, tình yêu biến thái, thì sao nàng lại bị rơi vào thảm cảnh như thế? Bạch Nguyệt vô cùng buồn bực, shit! Đồ ngu xuẩn, ngươi thử bị người ta hủy dung xem!“ Ly Nhi……” Phía sau tiếng kêu to vẫn không ngừng vang lên.
56 Chương 56 : ( 1)Hôm sau, Bạch Nguyệt mở mắt ra, thỏa mãn ngáp dài, ngủ thật ngon !Đứng dậy mới phát hiện Thải Hà đã không thấy đâu, vươn vai, Bạch Nguyệt vui vẻ.
57 Dọc đường đi, Bạch Nguyệt chỉ im lặng, không nói gì. Đoan Phù Dung lúc bắt đầu vẫn luôn uyên thuyên, thấy Bạch Nguyệt không để ý, cũng không dám tiếp lời, may có Thải Hà giúp nàng đỡ xấu hổ.
58 “ Sao nàng biết ả ta là cái gì mộc cái gì gà đó?” Lê Ngạo Nhiên tò mò hỏi. “ Ha ha……” Bạch Nguyệt nghe Ngạo Nhiên cũng gọi gà mái, cười to rồi mới trả lời.
59 Nhìn rừng trúc quen thuộc, Bạch Nguyệt mỉm cười từ từ đi vào. Ông lão trong nhà gỗ chợt mở mắt, trong mắt có gì đó dao động. Nha đầu, con đã trở về?Đi chầm chậm xuyên qua rừng trúc, Bạch Nguyệt lắng nghe tiếng chim rừng hót, cảm giác kích động cũng từ từ lắng xuống.
60 Bạch Nguyệt ngồi bên cửa sổ, đang loay hoay làm cái gì đó. Ăn cơm xong, nàng liền hỏi mượn kim thêu của Tô sư tỷ, bất luận nàng ấy hỏi gì, Bạch Nguyệt cũng chỉ trả lời là muốn vá lại áo.