Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Yêu Em Thì Phải Ăn Em Trước Chương 15: Chương 9

Chương trước: Chương 14: Chương 8.2



Edit: Tịnh Hảo

Nhạc Hiên Lam và Trương Linh Ngọc về đến nơi ở, dọc theo đường đi Trương Linh Ngọc vẫn căng thẳng lo lắng sợ anh tức giận, nếu như không phải Nhạc Hiên Lam nắm lấy một tay của cô, có lẽ cô sẽ không ngừng cuộn ngón tay mình lại.

Cô cúi đầu, bắt đầu không hiểu rõ tâm tư của anh rồi, vốn vừa dịu dàng và cưng chiều ôm cô hôn, dùng giọng nói say chết người dụ dỗ cô, gọi cô là mèo ngốc nhỏ, còn nói với cô...

Trương Linh Ngọc nghĩ đến câu nói mà anh nói bên tai cô, cả khuôn mặt đã đỏ thành trái cà chua.

Không phải cô nằm mơ chứ? Anh nói anh yêu cô! Làm cả trái tim cô đập loạn không dứt, kết quả vừa đi khỏi căn phòng kia, sắc mặt của anh lại bắt đầu thay đổi thành âm trầm, cũng không nói chuyện, chỉ có bàn tay to nhẹ nhàng nhưng kiên định nắm lấy tay nhỏ bé của cô, không hề buông ra.

“Anh không giận em.” Chợt Nhạc Hiên Lam nói, vừa vào cửa liền ôm chặt cô vào trong ngực, “Sao em nghĩ rằng anh đang giận em?” Anh nhớ tới nước mắt rơi lã chã tố cáo của cô, không nhịn được cảm thấy tức giận.

“Anh cứ luôn không để ý đến em, lại không nói chuyện với em.” Ai cũng sẽ choa rằng đó là biểu hiện của tức giận mà.

“Đó là bởi vì. . . . . .” Nhạc Hiên Lam biết biểu hiện của mình quá hẹp hòi, nhưng trên thực tế, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy sự tồn tại của tình địch, lần đầu tiên buồn bực ghen tức!

Hơn nữa nói cho cùng, thật sự không nên trách Linh Ngọc ngốc, anh cũng không nỡ trách cô.

“Anh nghĩ rằng rõ ràng em có người trong lòng, nhưng anh lại theo ý muốn của mình làm chuyện vượt quá phép tắc, cho nên em mới không muốn gả cho anh, thật ra thì, anh tự tức giận mình.”

Cô có người trong lòng sao! Trương Linh Ngọc nghĩ đến Nhạc Hiên Lam nghe thấy toàn bộ màn tỏ tình của mình, liền mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt.

“Chúng ta làm lại từ đầu, được không?” Nhạc Hiên Lam cầm tay của cô, dịu dàng nói: “Lần này em đừng tự mình giới thiệu anh cho ai nữa, cũng không phép bản thân tự buồn bực không nói ra, anh yêu em, giống như em cũng yêu anh, chúng ta làm lại từ đầu.”

“Nhưng. . . . . .” Trương Linh Ngọc ngập ngừng mở miệng, “Tại sao anh đột nhiên nói yêu em? Chính anh từng nói cho dù tất cả phụ nữ toàn thế giới đều chết sạch, cũng không muốn chạm đến em, hơn nữa, rõ ràng anh xem em là anh em, qua nhiều năm như vậy, người anh yêu chỉ có… chỉ có…”

Chỉ có Oánh San, lúc này tên đó giống như một bóng ma khổng lồ, che khuất ánh sáng ban mai mà cô không dễ dàng thấy được.

Cho dù tương lai ra sao, cô đều không thoát được sự áy náy bạn trai của em gái mình.

Tương lai có lẽ cô sẽ rất hạnh phúc, nhưng nếu Oánh Sán chưa chết, những hạnh phúc này vốn thuộc về cô ấy.

Nhạc Hiên Lam nhìn chằm chằm cô thật lâu, mới kéo cô đi về phía sofa, để cô ngồi xuống bên người mình, trong tay vẫn nắm chặt tay của cô không buông.

“Chúng ta phải nói chuyện đàng hoàng một chút.” Anh nói, sau đó trầm ngâm một lát, mới mở miệng tiếp tục nói: “Anh đã từng rất thích Oánh San, nhưng không đến nỗi phải sống chết có nhau.”

Khi đó tuổi còn rất trẻ, rất nhiều chuyện đều do người bên cạnh và bạn bè xung quanh đùa giỡn, không hiểu gì đã đưa ra quyết định.

Linh Ngọc mời anh tham gia tiệc sinh nhật của Oánh San, anh bị Linh Ngọc đẩy ra nhảy một điệu với Oánh San, anh và Oánh San là nhân vật nổi tiếng trong trường học, vì thế điệu nhảy kia bị thổi phồng lên là sự bắt đầu của hoàng tử và công chúa gặp gỡ…

Anh có cảm tình với Oánh San, có lẽ có một chút yêu thích, nhưng cũng không đủ để kéo dài nhiều năm khắc cốt ghi tâm, vẫn nhớ mãi không quên.

“Chỉ là tớ không thể tha thứ cho mình, vậy mà trở thành ngòi nổ khiến cô ấy tự sát.” Nhạc Hiên Lam cười khổ, “Mẹ em không muốn tha thứ cho anh, anh có thể hiểu, bởi vì thật sự anh gián tiếp hại chết Oánh San.”

Không nói đến trong quá khứ Trương Linh Ngọc tự suy đoán tâm tư của anh, vào lúc tình yêu còn mơ hồ, truy xét ai đúng ai sai đã không còn ý nghĩa nữa rồi, là anh không nên chần chừ và mềm lòng, mới tạo nên đau đớn không cách nào chữa khỏi cho rất nhiều người.

Trương Linh Ngọc mở miệng muốn nói, lại không biết nên nói cái gì.

“Khi đó bệnh của cô ấy khiến nửa đời sau cô ấy phải hoạt động dựa vào xe lăn, lòng tự ái của cô ấy không cho phép mình biến thành gánh nặng của người khác, Oánh San giống anh, hoặc nói là giống mẹ em, đều là người có tham vọng lớn đối với lý tưởng của mình, mẹ của em đã sớm biết cô ấy có bệnh, đời này không cách nào đi được nữa, cô ấy hỏi anh có nguyện ý cưới cô ấy không, lúc ấy anh cho rằng mình có trách nhiệm với Oánh San, cho nên đồng ý.”

Trương Linh Ngọc có chút ngạc nhiên cùng hoảng hốt, cô nghĩ đến năm đó, đêm trước khi Oánh San tự sát, và những lời cô ấy nói…

Tình cảm hoàn mỹ đến đâu, cũng sẽ bị trách nhiệm và gánh nặng bóp chết!

Trước kia, đã từ rất sớm, Ngũ Kha Phương cho rằng Oánh San sẽ tiếp nhận sự nghiệp của bà, trở thành model đứng đầu, cho nên đem hết tâm huyết với Oánh San về mặt này, mà tham vọng của Oánh San đối với sàn catwalk cũng giống như Ngũ Kha Phương lúc còn trẻ, mỉa mai chính là, cô ấy còn chưa kịp bước lên

Loading...

Xem tiếp: Chương 16: Chương 10

Loading...