81 Cuộc săn bắn vẫn kịch liệt như cũ. Tứ hoàng tử thấy Tô Khả Nhi gặp chuyện, cũng mất hứng để tham gia, đưa nàng rời khỏi đó. Còn Mạc Dạ Ly thân là nhân thần, phải làm bạn với quân vương để xem, không thể thoát thân, đành phải để Tô Khả Nhi hồi cung trước, còn mình quay lại lầu Cao Trúc quan sát.
82 Không khí yến hội vẫn náo nhiệt, ca vũ tưng bừng, toàn bộ hoàng cung tràn đầy không khí vui vẻ. Tô Khả Nhi si ngốc đứng ở trong đám người hầu, ánh mắt lướt qua những ca vũ trên thảm đỏ, lén nhìn biểu hiện của Mạc Dạ Ly, thấy anh nhíu mày, nói chuyện gì đó với người bên cạnh, nhìn anh không yên lòng nâng ly rượu lên uống, nhìn y phục anh khẽ lay động, tay áo rũ xuống… Nhìn người đó, trong lòng Tô Khả Nhi khai hoa vui sướng.
83 Ban đêm tuyệt đẹp, gió đêm thu khá lạnh, trong xe ngựa, bầu không khí ấm áp hơn, Tô Khả Nhi dựa người vào trong ghế, thoải mái tựa đầu vào vai Mạc Dạ Ly, hưởng thụ sự ấm áp độc hữu này.
84 Trong xe ngựa, bầu không khí ám muội tràn ngập. Tô Khả Nhi cố gắng đẩy Tiêu Thương đang ép vào người mình ra, nhưng sức lức nhỏ bé không làm gì được, sự giãy dụa của cô càng làm người đàn ông kia tăng thêm ham muốn.
85 Mạc Dạ Ly hỗn loạn đi trong tiêu phủ, trong khoảng thời gian ngắn, hắn mờ mịt không phương hướng, linh hồn như bị rút ra khỏi cơ thể, như không còn là mình, không biết nên đi như thế nào, nên làm chuyện gì, nên làm thế nào để trấn an trái tim bị tổn thương.
86 Trong rừng trúc thanh vắng, Tô Khả Nhi đứng lặng trong gió, gió lạnh bốn phía bao trùm lấy cô, toàn thân cô rét lạnh. Điều khiến cô thất vọng chính là, Mạc Dạ Ly không hề có ở đây, sự vui mừng lúc trước đã thay thế bằng sự lạnh lẽo trong lòng, cả người choáng váng, thất thần.
87 Buổi chiều trong Tiêu vương phủ yên ắng, Tô Khả Nhi cầm túi đồ chuẩn bị rời đi. Lúc ra cửa Tây viện thì lại bị thủ vệ ngăn lại, “Tô cô nương, Vương gia có lệnh, Tô cô nương không được bước ra khỏi cửa này.
88 Một chiếc thuyền dừng lại bên hồ xanh biếc, một người từ trên thuyền nhảy xuống, nhẹ nhàng lên bờ rồi đi thẳng vào trong khu rừng. Phương An thở nhẹ ra, đại khái hắn đã đi theo Mạc Dạ Ly ba mươi năm, giờ từ hôm nay trở đi, hắn sẽ cùng tướng quân sống tại nơi yên tĩnh này, cũng không chút nào sai.
89 Trong hành lang, Tô Khả Nhi chạy một mạch từ đại sảnh về phòng, dựa lưng vào cửa, cô không quên khóa lại, thở hồn hển. Cô gạt tóc rối loạn rơi trên trán, vỗ vỗ ngực hoàn hồn, rồi mới tự mắng trong lòng: tên Tiêu Thương này thật đáng ghét, muốn mình đi ăn cơm cùng, trong lòng lại có ý muốn ghê tởm như vậy, quả thực là đáng ghét.
90 Trong phòng hạ nhân ở Bắc viện, một người đẩy cửa bước vào trong, vẻ mặt thanh tú, không phải là Tô Khả Nhi thì là ai? Tô Khả Nhi bước nhẹ nhàng lấy một bộ y phục nha hoàn trong tủ rồi mặc lên người mình.
91 Thời tiết càng lúc càng lạnh, ngoài cửa sổ một màu tối đen, Tô Khả Nhi nằm trên giường trằn trọc, biết Mạc Dạ Ly vẫn ở kinh thành, trong lòng cô vô cùng vui vẻ, Lục Hồ cô cũng biết, chính là hòn đảo nhỏ của bờ hồ bên kia, điều khiến Tô Khả Nhi phiền muộn chính là cô nên trốn khỏi Tiêu Vương phủ này như nào, nơi này cách mười thước là có thủ vệ cảnh giữ nghiêm ngặt, hơn nữa, cửa phòng cô ngày đêm bị giám sát, căn bản không thể trốn được.
92 Hơn mười mũi tên lửa bắn vào tiêu vương phủ, thời tiết lại khô ráo nên bén lửa rất nhanh, hạ nhân của Tiêu vương phủ người nào cũng chạy trốn, có vài thủ hạ bất hạnh bị tên bắn trúng ngực hoặc bị thương hoặc mất mạng càng làm cho người trong phủ thấp thỏm lo âu, còn những toàn bộ thủ vệ đã tập trung ở Nam viện bảo hộ Tiêu Thương.
93 Dưới mặt hồ lóng lánh, làn nước trong suốt, chiếc thuyền hoa lặng yên đứng trên mặt hồ, làn sương mờ vẫn vít, phong cảnh vô cùng duy mỹ. “A…” Tô Khả Nhi khẽ rên một tiếng, từ trong giấc ngủ say bừng tỉnh, mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên giường, chiếc khôi giáp trên người đã được cởi ra, trên người chỉ còn lại chiếc áo trắng đơn.
94 Trong rừng phong se lạnh, lúc này, hai bóng người nhàn nhã đi dạo trong rừng phong, cảnh đẹp như tranh, nam tử áo trắng như tuyết, tuấn dật bất phàm, mắt sáng như sao, nụ cười thỉnh thoảng xuất hiện trên môi.
95 “Không được động vào tôi…” Tiếng kêu yếu ớt, cơ thể lại bị đè chặt xuống không thể phản kháng. Tô Khả Nhi vài lần định đẩy Tiêu Thương ra, lại càng chọc vào xúc cảm của hắn, hắn càng ép mạnh xuống làm Tô Khả Nhi thấy đau đớn.
96 Tiêu vương phủ vừa mới được yên tĩnh không lâu thì lại một lần nữa vì Tiêu Thương mà luống cuống tay chân, chuyện của Tề Tú Viện đã không có kết quả gì rồi, nay Tiêu Thương lại bị trọng thương, hơn nữa lúc này lại rất nghiêm trọng, khi đưa về vẫn còn đang hôn mê, trong khoảng thời gian ngắn mười mấy ngự y ra vào tiêu vương phủ, nét mặt đều lộ ra vẻ nghiêm trọng.
97 Trong quá trình đi tìm thuốc giải, bởi vì đoạn đường đi phải trèo đèo lội suối nên Mạc dạ Ly không cho Tô Khả Nhi đi theo, để nàng ở lại tiêu vương phủ.
98 Cảnh sắc mùa thu tiêu điều thê lương chẳng ai muốn ra ngoài. Sau khi Tô Khả Nhi trở lại Mạc phủ, thời tiết bắt đầu lạnh hơn, giống như lời Mạc lão phu nhân nói, tất cả hãy chờ qua mùa đông giá rét rồi hãy bàn sau, Tô Khả Nhi ngẫm lại cũng đúng, trời lạnh như thế, bên ngoài băng lạnh thấu xương, vẫn là ở trong phòng ấm áp hơn.
99 Sắc trời lạnh hơn, Tô Khả Nhi không thể đứng mãi ở bên ngoài cửa Tiêu vương phủ, hơn nữa không biết Mạc Dạ Ly đưa Tề Tú Viện về Tề hầu phủ hay là về mạc phủ, cô đành phải quay vào phòng mình trong tiêu phủ.
100 Hôm nay, một thánh chỉ được đưa xuống Mạc phủ, nội dung của thánh chỉ đối với Mạc phủ mà nói giống như sấm vang làm tất cả mọi người đều ngỡ ngàng, trong đó, Tô Khả Nhi là người lo lắng nhất, lúc cô quỳ xuống nghe thánh chỉ mà trong lòng khiếp sợ, cái gì? Hoàng thượng đem ngũ công chúa tứ hôn cho Mạc Dạ Ly ư?“Mạc tướng quân, tiếp chỉ đi.