801 Khi nãy cáo từ Tư Mã Bân đi ra, trong lòng hắn đã biết, biểu hiện gần một năm nay đã bị người Động Thiên Phúc Địa hoài nghi. Nếu như không phải Chiêm gia danh tiếng đoán tạo đứng đầu Ngũ Hành Môn khi xưa, chỉ sợ không ai tin tưởng lời hắn nói.
802 Mặc dù bầu trời vẫn là một mảnh hắc ám không chút ánh sáng nhưng ở nơi này đã không còn bị ảnh hưởng. Tư Mã Bân cùng Phiền Thạc cơ hồ cùng lúc trừ viện lạc kia bay lại nhưng khác với bình thường, thân hình Phiền Thạc uốn lượn trên không trung còn Tư Mã Bân chỉ một mực phi hành ở độ cao gần mặt đất.
803 Hai tiếng thở hắt ra mặc dù được áp chế nhưng trong tai Hạ Nhất Minh vang vọng rõ rệt. Hắn thậm chí không quay đầu cũng biết, hai âm thanh này tới từ Phiền Thạc cùng Tư Mã Bân.
804 Cả núi non chìm trong một màu đỏ nhưng dưới gốc đại thụ này, Hạ Nhất Minh không cảm nhận được chút ánh sáng nào. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, rốt cuộc cũng tin tưởng không nhìn lầm.
805 Nhìn Chiêm Huyên đứng xa xa, ngay cả chút phòng ngự cũng không có, trong lòng Hạ Nhất Minh sát khí không ngừng dâng cao. Cho tới lúc này hắn đã hiểu, vì sao người kia lại tới Đồ đằng nhất tộc giá họa cho mình.
806 Lôi điện hí vang một tiếng, âm thang vang xa, hơn nữa ẩn chứa lực lượng cường đại. Hạ Nhất Minh hai mắt sáng ngời, bản thân hắn sau khi biết được nguyên nhân có chút dao động vì thế bất đắc dĩ mới có cảm giác cao hưng này.
807 Đám Lôi chấn tử cũng may rơi vào tay Hạ Nhất Minh, nếu không đừng mong có thể bổ sung lực lượng. Cũng là chuyện khiến kẻ khác đau đầu không thôi. Lúc này tám khỏa cầu đã chứa đầy lực lượng, hơn nữa Lôi điện toàn lực điều khiển, rốt cuộc cũng thể hiện toàn bộ uy lực của nó.
808 Những sinh vật đầu ngẩng đầu như ca ngợi vầng thái dương mang tới ánh sáng cùng sinh mệnh lực lượng. Chỉ là tại một mảnh núi non phương Đông, nơi sinh sống của trăm vạn dân lúc này đều ngẩng đầu nhìn bầu trời ánh mắt đầy vẻ sợ hãi.
809 Trong không trung nhất thời là một mảnh yên tĩnh. Bất luận không trung đầy gió hay cây lá Thần thụ huy vũ, lúc này đột nhiên ngưng lại. Ánh mắt mọi người đều hướng về đoàn quang hỏa kia.
810 Mặc dù được Thần thụ trợ giúp, ngọn lửa tưởng như vô tận đã bị chặn lại, nhưng trân chiến này đối với Động Thiên Phúc Địa, đối với Hạ Nhất Minh, đối với cả thiên hạ có ảnh hưởng rất lớn.
811 Mặt trời lúc này đã lên cao, Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy ánh sáng chói mắt, bất quá lúc này gương mặt lộ ra vẻ khác thường. Sau một hồi hắn cúi đầu lẳng lặng nhìn Chiêm Huyên không nhúc nhích phía trước, trong lòng cảm khái vô hạn.
812 Mặc dù nội đan đã có trong tay, Ngũ Hành Hoàn cũng vậy nhưng hắn không dám đem nội đan này khảm nạm vào Ngũ hành không gian. Đặc biệt sau khi xem xong bí tịch Ngũ hành luân hồi, hắn càng không dám thử.
813 Ở nơi này vách núi dựng đứng, cảnh vật tối tăm, đừng nói người bình thường, cho dù tu luyện giả cũng không dám tại đây đi lại. Đương nhiên địa hình này tuyệt đối không phải lý do tu luyện giả kiêng kỵ nơi này.
814 Câu nói của Hoàng Tuyền Lão tổ như tảng đá ném xuống nước, sóng gợn tầng tầng lớp lớp khiến Yến Phi Thành cùng Hác Huyết trợn mắt há mồm. Thần khí, là thần khí chân chính biến mất từ sau niên đại Thần đạo, nếu trong tay cầm thần khí, hơn nữa phát ra đại bộ phận uy lực, như vậy cũng đủ tung hoành thiên hạ rồi.
815 Sau khi nghe được mười tám tiếng chuông, cho dù là Hạ Nhất Minh cũng phải giật mình. Nếu như không phải thấy được Hác Đồng cùng Kim Chiến Dịch phía xa, thậm chí hắn còn tưởng, tiếng chuông này không phải vang lên đón mình.
816 Nghe âm thanh hoan hô từ bên ngoài truyền vào, Hạ Nhất Minh gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn không sao nghĩ ra, bản thân mình chỉ nhận lời cũng ảnh hưởng tới nhiều người như vậy.
817 Từng đám mây trên không trung như hạ thấp xuống, mặt biển lúc này cuồn cuộn sóng trào, ba chiếc thuyền lớn cứ thể giong buồm tiến về phía chân trời vĩnh viễn không có kết thúc.
818 Sở Mộc vốn định im lặng nhưng trước những vị Tôn giả đại danh đỉnh đỉnh này, hắn không dám giấu giếm. - Đệ tử đệ bọn họ đưa các ngài đi trước. Kim Chiến Dịch cười hắc hắc, nói:- Chúng ta rời đi còn các ngươi thế nào?Sở Mộc cười khổ một tiếng, nói:- Nam Hải ngân man là bá chủ đại dương.
819 Với nhãn lực của Hạ Nhất Minh đã sớm thấy, đám sinh vật tại đây đã sớm bỏ chạy không còn một mống, còn lại những sinh vật chậm chạp đã biến thành than đen, phần thì chìm xuống đáy nước, phần yên nghĩ trong bụng những đầu ngân man.
820 Lần đầu tiên giao phong có hơn trăm đầu ngân man bị đánh bay nhưng đám ngân man này chỉ như pháo hôi mà thôi. Phía sau chúng đám ngân man phối hợp vô cùng nhuần nhuyễn, chúng nó đầu cuối liền nhau, ngân quang trên thân thể tùy ý có thể phóng thích.