561 Đang lúc trầm tư, một đạo nhân ảnh đã vọt tới trước mặt hắn, bạo phát ra tốc độ làm cho hắn cũng phải ghé mắt nhìn, lập tức có một thanh ngũ thải ban lan trường kiếm đâm tới.
562 Nhưng chuyện kế tiếp phát sinh làm làm cho Chung Sơn giật mình tại chỗ, hai luồng năng lượng kia thật sự dung hợp, trong quá trình này hai cổ linh khí không hỗn loạn chút nào, năng lượng U Lam cùng Hỏa Hồng cấu thành một quả cầu, phát ra ánh sáng chói mắt.
563 Thời gian truy đuổi chừng một nén nhang, tràng diện vẫn giằng co như cũ, Chung Sơn tức giận thực sự và cũng có chút không kiên nhẫn, trầm giọng nhìn chiến trường bên kia rống một tiếng:- Tới đây hai người, bắt tiểu tử này cho lão phu.
564 Chỉ cần là người sáng suốt sẽ nhìn ra, đây là hai con linh thú, cũng không phải Chân Linh thú, mà là năng lượng biến ảo mà thành. Chúng chẳng qua là hai đạo hư ảnh mà thôi, căn bản không có thật thể.
565 Người trẻ tuổi kia, vô thanh vô tức, tại sao lại có địa vị lớn như vậy? Nhớ tới ngày trước Hàn gia là địch với Đường Phong, thật sự có chút buồn cười, không tự lượng sức, cũng khó trách Hàn gia đại trưởng lão lại bị Đường Phong đánh chết, có phụ mẫu như vậy nuôi dưỡng và dạy bảo thì thực lực không thể kém được.
566 Lời nói Chung Ảnh xoay chuyển, nói:- Bất quá, Đường gia tiểu tử, mặc dù hai phu thê ngươi có thần binh trong tay, nhưng muốn lấy tính mạng hai người chúng ta cũng không dễ dàng, nếu chúng ta liều mạng thì đến lúc đó đả thương địch nhân một ngàn cũng tự tổn tám trăm, điều này không tốt cho ai cả, không bằng.
567 Nhìn qua nhiều Thiên giai cao thủ như vậy, cam đảm của đám người Chung gia mất hết. Tâm tư muốn chạy trốn cũng đã có, nhưng lại bị đám người Bạch Đế thành bao vây, có thể bỏ trốn sao?Một Thiên giai cao thủ của Chung gia đổ mồ hôi lạnh, giật mình nói:- Chậm động thủ, nếu các ngươi giết chúng ta, trưởng bối Chung gia chúng ta sẽ không buông tha cho các ngươi!- Không buông tha chúng ta?Dương Xuân cười ha hả, âm thanh lạnh lùng nói:- Không buông tha chúng ta? Bằng vào hai tên Linh giai Chung gia của các ngươi? Hôm nay bọn họ còn khó bảo toàn, bọn họ có tâm tư chiếu cố các ngươi sao? Chịu chết đi!Vừa dứt lời, Dương Xuân dứt khoát thi triển Xuân Huy Kiếm Pháp, đánh về phía đám người Chung gia.
568 Rơi vào đường cùng, Chung Sơn bứt ra thật nhanh, cải biến phương hướng chạy trốn. Vừa đánh vừa lui, vừa vặn lui đến chỗ đám người Bạch Đế thành. Mọi người còn chưa phục hồi tinh thần lại, Đường Phong đã thoát đi, bởi vì vừa rồi hắn từ trong ánh mắt của Đường Đỉnh Thiên đọc hiểu một tin tức, đó chính là hắn sẽ đem Chung Sơn bức đến bên này, giao cho mọi người Bạch Đế thành liên thủ vây khốn.
569 Đường Đỉnh Thiên chép miệng một cái, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Đường Phong, trầm mặc một lát mới thấp giọng nói:- Hắn rất giống ta. - Hắn là con của ngươi, không giống ngươi thì giống ai?Tuyết Nữ thở dài một tiếng, buồn bả nói:- Hôm nay.
570 Duy nhất làm cho Đường Phong lo lắng chính là Lôi Tẩu. Tên này ban ngày đuổi theo Chung Sơn, Chung Ảnh, cho tới bây giờ cũng không trở lại, không biết hắn đuổi theo chiến đấu với địch nhân hay là bị lạc đường đây.
571 Đường Phong đứng dậy, đi tới bên bàn, Đường Đỉnh Thiên và Diệp Khô đứng cách đó không xa, dưới ánh nến lờ mờ, một đạo ánh mắt tang thương, một đạo ánh mắt nhuệ khí và một đạo tràn ngập áy náy cùng vui mừng, trong đó có một đạo mang theo ý tứ thăm dò hỏi thăm.
572 Năm đó thần binh Khấp Huyết, đã bị Thiên giai đệ tử có tiềm lực nhất của Đường gia là Đường Đỉnh Thiên mang ra khỏi Linh Mạch Chi Địa, tiến vào trong thế tục tránh né.
573 Càng như vậy, cao tầng Thiên Tú càng cảm thấy Đường Đỉnh Thiên có ý đồ không thể để người ta biết, thêm nữa không muốn Diệp Dĩ Khô rời đi, một đám người liền giả bộ đáp ứng thỉnh cầu Diệp Dĩ Khô, đồng thời vây Đường Đỉnh Thiên, muốn bắt được hắn, tìm hiểu thân phận của hắn, xem xét hắn có mục đích gì.
574 Nói đoạn chuyện cũ này, Đường Đỉnh Thiên nhịn không được nở nụ cười, hai người ôm bụng cười thoải mái. - Hai người các ngươi, chớ lấy chuyện cũ giễu cợt ta.
575 Đường Đỉnh Thiên nói:- Phong nhi đã nói, chuyện cũ đã qua. Đến, uống rượu, hôm nay không say không về!Dứt lời, lại cầm một vò, rung đùi đắc ý, cười ha hả không thôi, ẩn ẩn có chút say.
576 Đến cuối cùng, Đường Phong đã say đến bất tỉnh nhân sự, quả thực là rượu không say mà người tự say. Không biết lúc nào, hắn đã lăn ra bàn ngủ say như chết.
577 Đường Phong tự biết đuối lý, cười mỉm nói:- Nha đầu ngươi đại nhân đại lượng, đừng so đo với ta. - Hừ. Linh Khiếp Nhan hừ lạnh một tiếng:- Phong ca ca mười phần bại hoại!- Là ta, là ta, ta là bại hoại.
578 Trong mười mấy năm qua, trên bờ vai Bạch Nguyệt Dung đã gánh chịu áp lực quá lớn, dù nàng không lập nhiều công lao lớn, nhưng cũng không phạm sai lầm.
579 Bạch Tiểu Lại nghe vậy, nặng nề gật đầu, hai tay ôm bên hông Bạch Nguyệt Dung, đem đầu vùi vào ngực nàng, chầm chậm chảy nước mắt. Đợi một lúc sau, Đường Phong mở miệng nói:- Nguyệt Dung tỷ, ta còn có một chuyện muốn ngươi hỗ trợ.
580 Bạch Tiểu Lại che miệng cười khẽ. - Lại tỷ, ngươi không trách ta sao?Đường Phong hỏi. Bạch Tiểu Lại nhìn qua ánh mắt hắn, ôn nhu nói:- Ngươi xem ta giống như đang trách ngươi sao?- Lòng dạ của nữ nhân, thâm sâu như biển, khó đoán lắm.