81 -Nam Phong đâu?—Ông hùng bắt chéo chân thư thả xoa xoa hai bên thái dương hỏi Việt Anh. Việt Anh đứng đơ người không biết phải trả lời làm sao cho vừa lòng ông Hùng, lung túng.
82 Dừng như được lợi thế quá sâu ông Hùng càng được nước lấn tới, ông nào biết được rằng khi con người đã từng chịu mọi thứ đau đớn kể cả đánh đổi bản thân mình như tiễu Mễ thì con ác thú trong lòng cô sẽ không mời mà đến, càng ép người khác có nghĩa là tự ép bản thân mình vào đường chết,Tiễu Mễ nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, cô cắn môi cười thành tiếng vang vọng khắp ngôi nhà trông cô giờ như một bà phù thủy tái hiện, khiến ông Hùng từ trạng thái thoải mái sáng chột dạ.
83 Đã hai tuần trôi qua, ngày dài đêm ngắn nhưng làm sao so được với lòng người, đi chơi dù vui thật nhưng ai nào có ngờ trước được trong thâm tâm họ đang nghĩ gì? Trăng sáng kéo theo hương vị cả màu tối bao chum lấy con người, đêm nay có vẻ hờ hững quá, lạnh lùng và không kém phần cô độc.
84 Một âm thanh quen thuộc vang theo âm hư của một chút bở ngỡ, cả ba cặp mắt chạm nhau lưu luyến, một chút cay cay xót lòng trong đôi mắt màu xanh lam. Cơn sóng vô ý vỗ mạnh vào bờ biển tạo nên khung cảnh căng thẳng.
85 Hơi thở lưng trừng mà êm ái, những sự tinh túy khuấy đảo một góc trời mênh mang. Có ai biết được rằng có một sự thật nào đó đang len lỏi nơi đâu. Bây giờ không còn ai cả, nó chỉ thấy bản thân mình sao quá cô độc, đưa tay lên chiếc cổ lỏn là để cảm nhận một chút ấm áp và bình yên.
86 -Bảo Ngọc. Hơi của gió nồng nàn bất diệt, với nụ cười đùa cợt cuộc sống, một màu đen bóng tối sao lại có chút đậm đà khó tả, tất cả dường như đang trở về điểm đầu của mình, tạo hóa than thở với cái tội lỗi mà mình đã làm ra, có vẻ đó là sai lầm không sao bù đắp được lỗ hỏng đó, kết thúc như vậy nào ai muốn.
87 Sóng biển khi không lại vô thức vỗ mạnh vào bờ, những âm thanh nghe mà đáng sợ, như đang dự đoán đến một chuỗi biến cố sẽ nhanh chóng ập đến đối với những con người đáng thương trên đất liền.
88 Tiễu Mễ khóc lóc đến đáng thương, những tiếng nấc nhẹ khiến người ta mủn lòng, cô đưa tay lên lao giọt nước mắt rồi vội quay lưng lại không để Nam Phong nhìn thấy đôi mài nhăn nhó khó chịu của cô, nếu cứ để thế này thì e rằng.
89 -Em tỉnh rồi à? Để anh gọi bác sĩ. --- Gia Tuấn dụi mắt, luống cuống định đi ra ngoài thì nó nắm tay anh giữ lại. -Không cần đâu, em không sao mà?—Nó lắc đầu, nó sợ cảm giác trống trải một mình nơi lạnh khóc này, càng sợ bị bác sĩ tiêm.
90 Chương 90 Tiếng gõ cửa phòng khiến dòng suy nghĩ mơ hồ tan biến, quay đầu nhìn chằm chằm cánh cửa xanh nó hoài nghi. Ai lại tìm đến nó, nếu là bác sĩ , Gia Tuấn hay anh hai nó thì nhất định sẽ không gõ cửa mà chui vào ngay ,vậy thì ai đang ở ngoài đó.
91 Ở một căn phòng nhỏ bé nào đó, bóng dáng người đàn ông có chút mệt mỏi đứng cạnh ô cửa sổ cùng với tách caphe đen trên tay, làn khói bay bỗng lan mình vào bầu trời nắng gây gắt.
92 Ánh sáng len lỏi chen mình qua khẻ hở của ô cửa kính trong vắt, nhanh chóng chiếm lấy thân người đang ngủ ngon li bì cuộn tròn trong chăn. Bên cạnh đó là một cái bóng với ánh mắt nảylửa cùng cái chống hông đáng yêu.
93 Nơi lạnh lẽo nhất chẳng phải là lúc em đứng giữa tản băng bắc cực, mà là em đang đứng trước mặt anh, nhưng anh vẫn thờ ơ lướt qua em như hai người xa lạ.
94 Màu nắng tinh túy chíu sâu qua ô cửa sổ bệnh viện, soi sáng hai thân hình bé nhỏ kia, soi một chút tía nắng để sưởi ấm lòng người. Một tiếng phá cửa không hề nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa như muốn rơi ra khỏi vị trí mà rơi xuống nền nhà lạnh lẽo, âm thanh bá đạo khiến cả hai người trong phòng giật thoáng mình, Minh Quân ánh mắt sắc bén cùng Thảo Anh bước vào.
95 Mặt trời mọc rồi lại âm thầm lặng lẽ núm sao bóng tối, cứ thế ngày qua ngày như một quy luật không thể thiếu, sóng biển nhô lên rồi lại dạt dào quanh bờ cát ồm à mà ngọt ngào.
96 “Phằng” Một tiếngchói tai, viên đạn được dịp thỏa sức tung hoành, mùi thuốc súng và một dãy khói nghi ngút, đôi mắt nó nhắm lìm lại để cảm nhận được rõ hơn cái chết cận kề nhưng không ngờ khi mở mắt ra là một hiện trường kinh khủng, người đầy máu me, quằn quại trong cơn đau đó không phải nó mà là Tiễu Mễ, Cô ôm lấy bên bụng những tia máu cứ vô tư bắn ra không ngừng, đáng lẽ ra người nằm đó là Nam Phong chứ không phải cô, cô đã đấu tranh rất lâu mới có can đảm dùng mạng sống của chính mình để đánh đổi, Tiễu Mễ đau đớn nằm trong lòng Nam Phong, đôi mắt cô yếu ớt chớp chớp không ngừng, chỉ cần qua hôm nay thôi, qua cơn đua này cô sẽ chính thức được tất cả những điều cô muốn.
97 Em hiểu. . . Gió đổi chiều. . . Và anh cũng thay đổi nhiều. . . Anh à. . . Rồi sẽ có 1 ngày. . . kí ức. . . Bay theo gió. . . trôi vào mây. . . Hòa vào nắng.
98 Bao giờ sẽ nín, bao giờ sẽ ngưng? Bao giờ thì sẽ quên, bao giờ thì thôi nhớ? Bao giờ thôi sợ bóng đêm, bao giờ thì hết ám ảnh quẩn quanh về những lối mòn đã cũ? Bao giờ anh ghé lại, chìa tay dẫn em đi hết nổi buồn?Ngay lúc này Tiễu Mễ chỉ muốn hét thật to cho cả thế giới này biết, Nam Phong sẽ lấy cô, cuộc sống của cô đã có thay đổi lớn, chỉ cần một câu nói, tốn một chút nước mắt thì mọi chuyện đã thành công,không còn trướng ngại vật nào có thể ngăn cản được thứ cô đang nắm chắt trong tay.
99 ---====----Cả đời người chỉ có mỗi lần yêu thương, hạnh phúc nhất chính là được ở bên nhau đến đời đời kiếp kiếp, ngọt ngào nhất là được cùng nhau tay nắm tay đi đến cuối con đường.
100 Nhà Nguyễn Hoàng. Thu xếp xong xuôi đồ đạt nó mới kịp thở, có nhiều lắm đâu tới 2 3 cái vali ấy chứ. Đi đến cửa sổ nó ngước nhìn những vì sao tinh tú trên bầu trời, thật sự rất đẹp khiến người ta mê đắm.