21 Phân tán sự tập trung đôi khi lại là cách tốt nhất để chữa trị muộn phiền, mọi căng thẳng buồn bực dường như đều tạm thời bị lắng xuống trước những công việc ở đội bóng rổ.
22 Năm phút trước khi ký túc xá đóng của, Duy An mới quay về. Cố Mộng Mộng đã mơ mơ màng màng sắp ngủ, cô ấy khoác áo ngồi trên giường, vừa thấy Duy An về đã tuôn một tràng: “Cậu đừng dọa mình nữa, vừa rồi cậu bảo ngoài hành lang có thứ gì đó, khiến mình sợ mãi.
23 Phòng Y tế nằm ở cửa phía đông của Đại học G, trong một căn nhà nhỏ ba tầng, trước kia còn treo biển hiệu bệnh viện trường, nhưng về sau phía trường tự thấy quy mô nhỏ, lại cách xa ký túc xá sinh viên, nếu xảy ra chuyện gì thật sinh viên thường đi thẳng đến bệnh viện trong thành phố, vậy là đành khôi phục lại tên gọi bình thường.
24 Duy An cố gắng giả bộ như không sao, nhưng Cố Mộng Mộng căng thẳng nhìn sắc mặt cô hỏi : “Choáng đầu không? Khó chịu ở đâu? Mình vội vàng quay về đây để một mình Trình Chí Ma giải quyết với thầy cô giáo, không sao đâu Duy An, đừng sợ, mình đưa cậu đến bệnh viện nhé?”Trước sự việc cô ngất xỉu, sinh viên chăm ngoan Cố Mộng Mộng bị dọa tới mức run bần bật, vội vàng chạy về lại thấy cô nằm một mình trong phòng bệnh, xót bạn tới không biết nên làm thế nào, vừa rót nước lại vừa muốn gọi bác sĩ.
25 Sự do dự và giằng co trong lòng cô đã bị cái ôm đó đạp đổ, người con trai ôm cô chính là người mà cô luôn nhớ nhung, mong muốn nhưng không được, lần đầu tiên anh vứt bỏ sự kiêu ngạo trời sinh của mình, cởi bỏ lớp vỏ bọc rực rỡ, đứng trước mặt cô lúc này chỉ là một chàng trai mười chín tuổi, ghen tuông và bực bội.
26 Cô ngồi đối diện với anh, mùi hương nhè nhẹ của hoa oải hương khiến tinh thần cô thoải mái, những nét vẽ trên giấy trắng vốn rất tùy ý, sau khi được Duy An tỉa tót trở nên đậm hơn, thành một bức tranh đẹp hơn.
27 Thành phố Lan vào mùa xuân dường như đã trở nên vui tươi hơn chỉ trong một đêm. Đầu tháng Ba, trên các cành đào đều nhú những nụ hoa trắng mập, khiến bức tượng thầy Hiệu trưởng già nghiêm khắc đứng trong đó cũng trở nên hòa nhã, vui vẻ hơn.
28 “Nhớ anh?” Kiều Ngự hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn cười, do dự một lát, không đợi Duy An giải thích, anh đột nhiên hạ giọng nói: “Được, em sao thế? Có phải có chuyện gì không?”Mặc dù biết anh không nhìn thấy, nhưng Duy An vẫn vừa đi vừa lắc đầu, “Không phải, không phải thế, em muốn nói, anh sẽ không gạt em nữa phải không? Anh sẽ không đột nhiên biến mất chứ? Sẽ không vứt bỏ em ở.
29 Cuối cùng cô ôm bức tranh ấn chặt vào mặt, ép mình không được khóc, một mình rời đi thản nhiên như khi đến. Trên hành lang phía sau vẫn còn những cô gái đang lắc lư, ánh đèn ấm áp, ồn ào náo nhiệt, chỉ có mình cô là ăn vận như một học sinh, mái tóc dài rối bời nhét vào trong mũ áo.
30 Sau khi Duy An tỉnh lại thì cảnh sát tới bệnh viện, họ tìm hiểu và ghi chép lại sự việc. Qua những thông tin Duy An cung cấp, họ đã tìm ra kẻ có vết sẹo trên mặt và kẻ nhuộm tóc màu xanh có khả năng là những kẻ lang thang không nghề nghiệp ở đường vành đai Trường Thạch.
31 Sáng hôm sau thời tiết khá tuyệt. Đúng tám giờ Tống Thư Minh tỉnh dậy, đi chuẩn bị bữa sáng cho Duy An, lúc anh bưng đĩa bánh mì nướng xong ra, quay người thấy Duy An đang đứng trong phòng khách.
32 Duy An vừa chạy vừa thở đẩy mạnh cánh cửa quán cafe Vui vẻ. Nhân viên phục vụ sợ hãi giật nảy người, trợn mắt há miệng nhìn cô, đang định mang menu ra, thì bị bộ dạng cô làm cho sững cả người.
33 Mỗi ngày khi xé đi một tờ lịch, Duy An thường tự nhắc với mình một lần rằng, thời gian là phương thuốc thần kỳ nhất. Sáng hôm đó khi ngủ dậy, cô họ đưa Duy An đi cắt kính, Duy An đeo thấy không quen, cô cúi đầu nhìn xuống đất luôn có cảm giác mặt đất lồi lõm bất thường, bác sĩ bảo những người mới đeo kính thường như vậy.
34 Tống Thư Minh lái xe từ thành phố Lan tới thẳng đây, lần đầu tiên anh ảo não chỉnh lại gương chiếu hậu cho ngay ngắn, sau đó nói: “Anh quên mất chứng minh thư nhân dân ngày trước đó bỏ đâu rồi, nên không mua được vé máy bay.
35 Cô lật xem từng bức từng bức một, Tống Thư Minh đứng sau cũng ngồi xổm xuống bên cạnh cô, “Anh chỉ là. . . ”Giải thích cũng vô dụng, anh bèn từ bỏ ý định đó, vò tóc nói: “Xin lỗi, anh nghĩ nếu mua đồ cho em hoặc tặng em thứ gì đó nhất định sẽ khiến các bạn ở trường thấy không bình thường, chi bằng làm như thế này dù sao anh cũng lớn tuổi hơn em nhiều, anh có khả năng cho em một cuộc sống tốt đẹp đầy đủ, đừng vì vậy mà cảm thấy mắc nợ anh.
36 Một giờ sáng, ký túc đã đóng cửa từ lâu. Cô chạy trốn khỏi khách sạn, một mình chẳng có chỗ nào để đi, đành đi đi lại lại trước con đường lớn ngoài cổng trường, hôm nay thời tiết đẹp.
37 Ngày hôm sau Duy An đi mua di động và làm số mới từ sớm, sau đó tới thẳng trường. Tống Thư Minh đưa cô đến cổng trường, Duy An vừa xuống xe, thì nghe Tống Thư Minh gọi cô, cô quay người lại, thấy anh liếc mắt nhìn đồng hồ trên tay, sau đó nói: “Ừm, mùng tám rồi, mấy ngày sắp tới nếu em gặp Kiều Ngự, thì nhất định không được nói chuyện nhiều với cậu ta, đừng nhận lời, đừng hứa với cậu ta bất kỳ chuyện gì, nghe anh một lần, Annie, em phải biết cậu ta đã làm gì với em, không được tin bất kỳ chuyện gì do cậu ta nói nữa.
38 Cô chỉ còn biết khẽ trả lời: “Rơi vỡ rồi. ”Anh lặng thinh rất lâu, Duy An không biết anh đã đi chưa, cho tới mãi khi tới góc rẽ của hành lang vang lên tiếng nói.
39 Trung tâm thành phố vào thứ Bảy thật sự đáng sợ, Duy An muốn đi nhanh về nhanh, nên bắt taxi, cuối cùng bị tắc giữa đường, cô không dám mở di động, bởi vì chắc chắn Tống Thư Minh ra ngoài không lâu, nửa tiếng trôi qua, giờ này chắc anh đã về nhà và phát hiện cô biến mất.
40 Đây rốt cuộc có phải một giấc mơ hay không?Sau khi tất cả yên tĩnh trở lại, Duy An nhìn thấy một cảnh tượng không thể giải thích nổi, từ trong khối màu trắng dần xuất hiện ngã tư đường giữa trung tâm thành phố, vẫn là ba người đang đứng giữa dòng xe tấp nập ngược xuôi.