1 Đỗ Băng Nhi mười lăm tuổi cố nén nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cố gắng an ủi thiếu phụ trung niên sắc mặt xám tro, hình dáng mảnh dẻ, cạn kiệt tinh thần nằm trên giường gỗCô chắp tay trước ngực cầm thật chặt tay của mẹ,sợ vừa để xuống liền biến thành thiên nhân vĩnh cách.
2 chân tường màu nâu đen có một cái lỗ nhỏ cô giương giọng hô hoán. "Tiểu Bạch, mau tới uống sữa tươi. " ngữ khí nhẹ nhàng tràn đầy sung sướng.
3 chút dấu hiệu nào tỉnh lại. Băng Nhi hai tay vặn chặt đôi mắt trông mong chờ đợi cô ta sẽ tự mình mở mắt ra, nhớ tới hành trình đã định sẵn hôm nay của mình.
4 rất căng ra hai tiểu đầu vú cứng ngắc vểnh lên. "Đồ. . . . chơi? Lãnh thiếu gia tôi không có gì chơi vui a!" Một cổ tê dại bủn rủn tách ra ý thức cô đôi cự chưởng phảng phất chạy ra khoái cảm nào đó dẫn dắt người trầm mê.
5 tự mình qua xem một chút" Hắn có chút không kiên nhẫn thúc giục. "Đi qua nhà của anh?" Nhịp tim mới vừa xoa dịu lại gia tốc. Băng Nhi kinh ngạc đến miệng vòng thành hình chữ O, vẻ mặt kia trong mắt Lãnh Tiêu có một cổ xúc động muốn cười.
6 mềm trên da thịt"Tôi chưa từng chơi qua trò chơi này" Hắn nhu hòa vỗ về chơi đùa làm cô nhịn không được cúi nghiêng đi khuôn mặt nhỏ nhắn kề vào tay của hắn như con mèo con hưởng thụ lấy chủ tử cưng chiều.
7 mặt nhỏ nhắn Tinh Mâu mê ly bộ dáng say mê. "Bày ra bộ dáng say nặng như vậy là muốn tôi không nỡ nhả ra sao?" Hắn tà dâm giễu giễu nói, "Tôi đây cũng không thể cho cô thất vọng a!" Lãnh Tiêu cúi đầu xuống lần nữa xâm nhập đầu vú đỏ bừng của Băng Nhi.
8 trì. "Đi, mẹ trước dẫn con qua làm quen với tập đoàn Quý Phong"Băng Nhi bị vắng vẻ một bên không nói gì lắng nghe tình yêu cuồng nhiệt của Đỗ Lệ Nhi đối Lãnh Tiêu, ngực bỗng dưng trải qua một hồi quái dịCô là làm sao vậy, cũng không phải lần đầu tiên nghe được vì sao trong lòng lại cảm thấy không vui.
9 />“Mau! Để tôi nhìn bộ ngực của cô một chút” Nam âm vội vàng có đe dọa không cho cự tuyệt. “Được. . . . . . ” Tay Băng Nhi run run ôm lấy lễ phục thấp ngực lễ phục ngoại duyên chậm rãi cởi xuống.
10 màu hổ phách giống như quả cầu băng bắn ra ngọn lửa hàn băng như muốn đóng băng cô. "Tôi vội đem đồ đã mua về giao cho đầu bếp" Cô khủng hoảng mà biện bạch chột dạ thiếu chút nữa đình chỉ hô hấp.
11 Băng Nhi chưa bao giờ biết rõ cảm giác bị người xoa lấy da đầu là thoải mái như thế, từ nhỏ đến nay ký ức mà mẹ lưu lại cho cô dĩ nhiên mơ hồ. Giờ này khắc này động tác của Lãnh Tiêu nhìn như thô bạo lại làm cho cô có cảm giác như được che chở.
12 trán cô đối với khuôn mặt ửng hồng của cô vì tức. "Thiếu gia, anh rất xấu! Luôn thích trêu chọc em nhìn bộ dáng khó xử đáng thương của em. " Mỗi lần đều như vậy! Hắn đều thích xem phản ứng của cô.
13 hắn từ trước đến nay kiêu ngạo hiếm khi xuất hiện một tia chật vật. "Kỳ quái, tôi rõ ràng đã nói vài chục lần tôi sẽ không tham gia tiệc tốt nghiệp, vì sao vẫn có người không ngừng đến quấy rầy tôi?” Băng Nhi chau mày bất đắc dĩ nói lẩm bẩm.
14 Khổng Lan Huân nham hiểm dạy con gái. "Cái này con đương nhiên biết” Hừ, cô tuyệt đối sẽ nắm chắc!"Đúng rồi, tên Chu Thiên Bồi kia không phải đã mời con làm bạn nhảy trong tiệc tốt nghiệp của hắn sao? Vậy con chọn xong lễ phục chưa?” Giải quyết vấn đề làm cho con gái tâm phiền ý loạn, Đỗ phu nhân nói sang chuyện khác.
15 />Thì ra anh ta chình là nguyên nhân làm cho Băng Nhi cự tuyệt tất cả nam sinh của trung học Thánh Thấm theo đuổi. Mà Băng Nhi, ngoại trừ si ngốc ngắm nhìn Lãnh Tiêu lời gì cũng nói không ra.
16 hiểu được cảm giác chúng trong lòng bàn tay. “Ân, thiếu gia. . . . . ” Băng Nhi than thở thấp lẩm bẩm thân thể cô đối với hắn đụng chạm luôn phản ứng kịch liệt.