81
Edit: Hiên
Beta: Tsuki813
Tinh Linh gỡ gói đồ trên lưng xuống, cẩn thận mở ra, để lộ một cây cung bạc và ba mũi tên vàng. Bởi vì lớp vải bọc bình thường, nên khi cung tên xuất hiện, lập tức làm cho người ta lóa mắt.
82
Edit: Hiên
Beta: Tsuki813
Mani chậm rãi đưa tay ra sau lưng, “Ngươi nói bắt đầu từ hắn, ta sẽ bắt đầu từ hắn sao?”
Isfel thản nhiên nói: “Hay nên nói, ngươi vốn không định động đến hắn?”
…
Thạch Phi Hiệp nhìn Asha đờ ra, quay đầu nhìn Isfel.
83
Edit: Hiên
Beta: Tsuki813
Mani nhìn bốn phía.
Thạch Phi Hiệp và Isfel cao cao tại thượng, từ giữa không trung quan sát toàn trường.
84 Mani ngồi trên ghế, lớp phòng ngự của chiến sĩ giáp đen nặng nề nhưu tường thành, bao lấy hắn ở giữa, khiến sự bất an mới nãy của hắn tan thành mây khói.
85 Quầng sáng bạc như cảm nhận được tâm tình của hắn, đột nhiên sáng lên. Nhưng thứ ánh sáng này so với hào quang đỏ rực chẳng khác nào đom đóm so với trăng tròn.
86
Ngay lúc Locktine Boutini quay đầu.
Hai tấm lưới đỏ và bạc trên không trung giao nhau.
Ánh sáng đối nghịch ánh sáng, càng tản ra hào quanh rừng rực!
Thạch Phi Hiệp chỉ thấy mắt đau nhói, nước mắt tuôn như suối, sau đó tầm nhìn mờ mịt như lạc trong sương mù.
87 “Xin chờ đã. ” Lanca nói, lui lại sau hai bước, nhìn về phía Raton, “Ngoài mật mã ra, còn có phương pháp nào khác không?” Tuy về mặt cảm tình, hắn cực độ không muốn thừa nhận tầm quan trọng của Gin, nhưng lý trí không cho phép hắn không thừa nhận.
88
Baal bỗng nhiên thu tiếng cười, lạnh lùng liếc từng người một, “Chơi chán rồi, cũng nên chính thức bắt đầu hử?”
Đây là cái “Bắt đầu” thứ mấy rồi hả?
Thạch Phi Hiệp yên lặng nghĩ.
89
Những tiếng sấm cắt ngang bầu trời, mây vặn thừng trên cao, dồn dập xô như sóng.
Phía tây bầu trời hiện mấy trăm luồng điện giăng kín, ánh sáng so với mắt trời phương đông còn chói mắt hơn, lại thêm tầng mây cuồn cuộn phía sau, khí thế như vạn quân đang đánh tới!
Sắc mặt Baal cuối cùng cũng thay đổi.
90
Thật lâu thật lâu về sau.
Lâu đến nỗi chân mọi người đã hóa đá, mí mắt Gin giật giật, Thạch Phi Hiệp vẫn còn đứng nguyên tại chỗ nói, “Vừa nãy, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”
Gin im lặng nhìn hắn.
91
Gin nhảy từ trên lầu xuống, ôm Hughes, miệng ngậm lấy vành tai hắn, nỉ non: “Lâu lắm rồi chúng ta không bên nhau…”
“Gin. ” Hughes nghiêng nghiêng đầu.
92
Hoạt động quá độ xong thì tất nhiên thân thể sẽ kiệt sức bải hoải.
Gin và Hughes ôm nhau ngủ, đêm còn dài, thời gian để bọn họ nghỉ ngơi hẵng còn sung túc lắm.
93 Theo lệ thường, Người Sói vốn đã đến rồi. Nhưng do Con Thuyền Noah trong thời gian trước ngừng kinh doanh, nên họ đành phải vội vàng đến ngay sát ngày rằm.
94
Cho dù thời gian Thạch Phi Hiệp và Gin rời mình khỏi giường đã kéo dài tới tận trưa trật trưa trờ, thì nhật trình của Raton vẫn không hề thay đổi.
Hắn vẫn chọn giữa lúc ăn cơm để hớn ha hớn hở giở báo đọc, nào là tộc Người Lùn đã chiếm được bao nhiêu cái quần lót của tộc Titan làm chiến lợi phẩm, nào là nam nhân tộc Titan thấy nữ nhân Người Lùn là chẳng khác nào chim sợ cành cong.
95
Thạch Phi Hiệp cầm bình thuốc nhuộm lông về phòng rồi mới ý thức mình đã làm gì.
“Thuốc nhuộm lông màu đen à…” Hắn cúi đầu nhìn thứ hình ống trong tay, đột nhiên bật cười, “Cái này mang về nhân giới, chắc chỉ để cho bồ câu dùng.
96
Con Thuyền Noah vì cùng lúc đón tiếp đoàn quân thiên sứ và đọa thiên sứ nên áp lực rất lớn.
Các thương nhân tinh linh và người lùn vốn vẫn ở hành lang mặc cả sùi bọt mép bây giờ hạ giọng hết mức có thể, kể cả khảo giá cũng lén lút như cảnh sát nằm vùng.
97
Thạch Phi Hiệp lòng rối như tơ vò đi lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm khách sạn.
Boggi lúc mới đầu còn hăng hái theo đuôi hắn loanh quanh, nhưng sau thấy hắn đi cả buổi vẫn chẳng đến được đâu, cầm cái chai đập hắn một phát rồi bỏ đi chơi.
98
Thạch Phi Hiệp móc chìa khóa trong túi quần ra, cẩn thận mở cửa.
Động tác trước đây nhắm mắt cũng làm được, giờ thở thành lạ lẫm.
Raton ngược lại, rất lấy làm ngạc nhiên với căn nhà của hắn, len vào trước.
99
Edit: Hiên:3
Thạch Phi Hiệp vội ho một tiếng, làm bộ vuốt mày, thật ra là dùng tay che mặt lườm Raton.
Raton vô tội chớp chớp mắt.
Vưu Bành Nam thu tay lại, nụ cười đắc ý cứ như được ỷ thế hiếp người, “Khách sạn Noah? Thứ ta quê mùa, không biết là thương hiệu dưới tập đoàn khách sạn quốc tế nào?”
…
Trời mới biết Nhân giới có tập đoàn khách sạn quốc tế nào.
100
Edit: Hiên:3
Lúc Thạch Phi Hiệp về nhà, đã hơn bảy giờ tối.
Hắn đã đói đến bụng dính vào lưng rồi, tính lập tức nấu mì tôm nhét đầy bụng, nhưng khi bước vào phòng khách, cơn đói bị sự kinh hoàng quét đến chân trời góc bể.