361 Mà hắn, nay như là đã nhận thức mình, có phải cũng nên ít nhiều nói gì đó với nàng hay không? Mà không phải giống như bây giờ, chính mình đối với hắn bất kể cái gì cũng không biết.
362 Chanh Sát bỗng nhiên đi đến, cắt đứt lời Tần tỷ nói…, cũng hung hăng trừng mắt nhìn Tần tỷ một cái, Tần tỷ đã giúp sửa sang lại rau xanh, Tàn Nguyệt thở dài, miễn cưỡng cười nói:“Không, không có gì.
363 Đối Địch Mân mà nói…, Tàn Nguyệt cảm thấy có điểm là lạ, làm môn chủ phải mang theo mặt nạ, cả ngày như vậy, chẳng phải là quá mệt mỏi?“Tàn Nguyệt, ngươi nên tự mình hỏi hắn.
364 Lâm quý phi?Cách đó không xa, có người nắm chặt tay, mặt dưới mặt nạ bằng đồng, nổi lên lạnh lùng. Lâm quý phi? Lại là nàng? Thật đúng là Âm Hồn Bất Tán.
365 “Thanh thúc, tra được rồi, là thái tử gây nên. . . . . . ”“Thái tử?”Thanh nhướng lông mày, bỗng nhiên cười ha hả:“Thái tử, thái tử gây nên?”Lặp lại mấy lần, Địch Mân kinh ngạc nhìn hắn, không rõ Thanh thúc luôn luôn lạnh nhạt như nước, làm sao đột nhiên có thể kích động như vậy.
366 “Ta nói, hoàng thượng ngu ngốc vô đạo, yếu đuối vô năng. Địch Mân, ngươi đã ở triều đình, hẳn là hiểu được thế cục của triều đình bây giờ, Lâm gia nắm giữ phần lớn triều chính, ngươi cho là, lúc này hoàng thượng động tới Lâm gia đượcsao?”Thanh thúc hừ lạnh một tiếng, hoàng thượng, nếu không phải hắn, Ngọc Nhi làm sao có thể rơi vào tình trạng bây giờ? Nếu không phải hắn, lúc trước hắn và Ngọc Nhi cũng đã sớm thành thân rồi, sẽ không đến bây giờ cũng.
367 Không thể sinh dục?Địch Mân đau xót trong lòng, nghĩ đến ngày đó ở trong mưa, Tàn Nguyệt bỗng nhiên hôn mê bất tỉnh. Lúc ấy Chanh Sát hỏi hắn đã kích thích Tàn Nguyệt như thế nào, hắn vẫn luôn buồn bực, bây giờ nghĩ lại, đây mới là ngọn nguồn Tàn Nguyệt thương cảm?Nhưng, Thanh thúc và Tàn Nguyệt, hẳn là cũng không nhận ra, đối với người không quen thuộc, Tàn Nguyệt cũng không nói chuyện này, làm sao hắn có thể biết đây?Trăm mối vẫn không có cách giải, hiện tại Địch Mân cũng không thừa tâm suy nghĩ điều đó, Tàn Nguyệt chưa nói chuyện đó, hẳn là cũng không muốn để cho hắn lo lắng!Nhưng, Tàn Nguyệt ngốc, vì sao ngươi giấu những lời này ở trong lòng, chúng ta là vợ chồng, ta là tướng công của ngươi, có chuyện gì, ngươi đều phải nói cho ta biết, cùng ngươi chia sẻ.
368 Nhưng kết quả thì sao? Khi nàng thân trúng kịch độc, hoàng thượng ở nơi nào?Khi nàng bị người đuổi giết sắp mất mạng, hoàng thượng ở nơi nào?Khi nàng lâm chung uỷ thác, rơi xuống vách núi, bị chôn sống, hoàng thượng đang làm gì?Hắn trong cung, ở trong ôn nhu hương của hắn, thậm chí hắn tin rằng, nàng phản bội hắn, theo người khác bỏ trốn.
369 “Làm sao ngươi biết?”Thanh âm tăng cao, cô gái này, so với trong tưởng tượng của hắn, thật ra thông minh hơn chút. “Cảm giác ! Tuy rằng hình dạng của các ngươi giống nhau, đại thể vừa thấy cũng rất giống, nhưng làm cho người ta cảm giác khác nhau!”Tàn Nguyệt cau mày, vẻ mặt thành thật nói.
370 “Ta thấy hắn và ngươi rất giống, cho nên đi theo. Địch Mân, là hắn cứu ngươi sao?”“Trở về đi. . . . ”Địch Mân thở dài, không phải Tàn Nguyệt có vấn đề, Tàn Nguyệt gật gật đầu, cũng không cố chấp hỏi tiếp.
371 Không thể ngăn cản hắn, không thể để hắn lo lắng mình. “Ừ!”Buông lỏng tay, Địch Mân ôn nhu nói:“Ta muốn ra ngoài tìm đồ, mấy ngày nữa còn phải đi nữa, ngươi theo giúp ta, được không?”“Được!”Cùng hắn ra ngoài?Tàn Nguyệt gật gật đầu, nước mắt vui vẻ cũng không kịp lau, thở dài:“Ta chờ ngươi trở lại mang ta ra ngoài.
372 Về phần Tàn Nguyệt, công chúa giả kia, ngay trong lãnh thổ của hắn, thật đúng là không biết nàng có thể chạy xa đến đâu?Nàng không có võ công, lúc ấy nhất định là có người tới đây tương trợ.
373 Nàng thẹn thùng cúi đầu, chỉ cho là săn sóc, ân cần của mình làm cho hoàng thượng cảm thấy hưng phấn, không biết, nàng trong sự hưng phấn, căn bản không thấy trong mắt hoàng thượng, chợt lóe vẻ hung ác rồi biến mất.
374 Hoàng thượng cũng sẽ cao hứng, nàng biết, hoàng thượng đối với đứa bé này, là vạn phần toan tính. Mắt lộ vẻ đắc ý, nữ nhân của hoàng thượng tuy nhiều, nhưng hắn chấp thuận mang thai cũng chỉ có mình.
375 “Ái phi, thân thể của ngươi có thể chứ?”Làm đến chỗ mấu chốt, hoàng thượng cũng không vội vã muốn đi vào trong cơ thể Vu phi, chỉ là cẩn thận vuốt ve nàng, châm tất cả dục hỏa trên người nàng.
376 “Không phải, tạm thời sẽ không!”“A, vậy trẫm nên cảm thấy may mắn sao?”Vừa quan sát Xích Sát, trong lòng hoàng thượng, âm thầm hoài nghi, Mặc Sát môn bởi vì cái gì xuất hiện ở trong này? Thật sự chỉ là trùng hợp sao?Hoặc là, hắn vì cái gì?“Thế thì không cần, cáo từ!”Lời còn chưa dứt, thân mình Địch Mân bay lên, lẩn mất giống như một bóng ma, rất nhanh liền biến mất tung tích.
377 Môn chủ này, không phải chỉ thích Tàn Nguyệt, quyến luyến Tàn Nguyệt sao? Hắn từ đâu về đây? Làm sao có thể trúng loại độc chất này?“Độc gì? Rất phức tạp sao?”Địch Mân nhắm mắt lại, không dám nhìn Chanh Sát.
378 “Nguyệt Nhi, ta không sao. . . . . . ”Bàn tay to, ôm chặt lấy nàng, dường như muốn nhập nàng vào trong thân thể. Cúi đầu, ngửi mùi thơm quen thuộc của cơ thể như có như không kia, ôm ấp ôn hương nhuyễn ngọc, thân mình Địch Mân đột nhiên căng thẳng, khô nóng trên người càng sâu, thiếu chút nữa hắn khống chế không nổi.
379 Ánh mặt trời sau giữa trưa, xuyên thấu qua cửa sổ chậm rãi chiếu vào, căn phòng vốn trắng đen rõ ràng, bởi vì thêm vài cây hoa dại thanh nhã, nhẹ nhàng không ít.
380 Cho tới bây giờ, chưa từng thấy hắn vội vã như vậy, Địch Mân, rốt cuộc tối hôm qua ngươi làm sao vậy. . . . . . Tay không ý thức vuốt ve, quyến luyến bóng dáng trong trí nhớ, Tàn Nguyệt không chú ý tới, cặp con ngươi đen đột nhiên mở ra.