481 Edit: An Nhân dịp hôm đó thời tiết tốt, Liên Mạn Nhi dẫn theo tiểu Thất đi một vòng trong núi, phát hiện dây nho dại mọc lên tươi tốt. Sau khi trở về, nàng nói với cả nhà, lập tức chuẩn bị dời ra ngoài trồng.
482 Ngồi trong thư phòng một lúc, Liên Mạn Nhi dẫn Trương Thải Vân ra ngoài xem Trương Khánh Niên trồng cây ăn quả. Liên Mạn Nhi cũng gọi tiểu Thất đi cùng nhưng tiểu Thất lắc đầu, nói muốn trông giữ Đại Mập và Nhị Mập.
483 Edit: An Người mua khoai lang giống rất nhiều, nhà Liên Mạn Nhi cũng không trồng trước mà chuyển sang cho những người đặt trước. Triệu gia thôn đặt một ngàn hai trăm ba mươi củ khoai mầm.
484 Liên Mnạ Nhi hỏi Trầm Khiêm gầy đi như thế nào. Thật ra Trầm Khiêm dù gầy đi một chút vẫn béo hơn hài tử cùng lứa, nói Trầm Khiêm gầy chính là so sánh với hắn trước đây.
485 Edit: An Một tiếng mèo kêu cắt đứt lời của Trầm tiểu mập… cũng cắt đứt suy nghĩ của Liên Mạn Nhi. Đại Hoa cong đuôi, dùng đầu đẩy ra một góc màn cửa mỏng, cong đuôi đi thẳng vào trong.
486 Liên Mạn Nhi nghe thấy Trầm tiểu mập bảo có lời muốn nói với nàng, không nhịn được cẩn thận nhìn Trầm tiểu mập. Trên mặt Trầm tiểu mập lúc này có vẻ trịnh trọng, còn có chút khẩn trương.
487 Edit: An Ánh mắt Trầm Lục có chút ý tìm tòi nghiên cứu. Dưới ánh mắt của Trầm Lục, Liên Mạn Nhi có cảm giác yếu ớt, mà khóe miệng Trầm tiểu mập cũng có chút hạ xuống.
488 Trở lại từ hậu viện, mọi người đều đến tiền sảnh ngồi nói chuyện. Đề tài vô cùng tự nhiên chuyển sang vấn đề bài vở và bài tập của Ngũ Lang và tiểu Thất.
489 Editor: Lãnh Phong Lại là thư từ Thái Thương tới. Liên Thủ Tín nhận thư, Trương thị liền xuất tiền cảm ơn người đưa thư. Người một nhà lúc này mới quay vào trong nhà.
490 Trương thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi đều buông việc trong tay xuống đi ra cửa. Trương thị chạy đầu tiên còn đụng phải Tiểu Thất chạy từ ngoài vào. Tiểu Thất cười hì hì đứng lên.
491 Editor: Lãnh Phong Vừa nhìn câu mở đầu này, Liên Mạn Nhi không thể nào nhịn cười được. Không có cách nào khác, chỉ cần tưởng tượng bộ dáng tiểu Trầm mập dùng giọng đứng đắn gọi nàng là hiền muội là nàng liền không nhịn được cười.
492 Vợ chồng Tống Hải Long và Liên Hoa Nhi tới, lại có cả Liên Lan Nhi. Con ngươi Liên Mạn Nhi xoay vòng vòng lại thấp giọng nói với Liên Diệp Nhi mấy câu để nàng đi báo ấy người Trương thị ở phía hậu viện.
493 Editor: Lãnh Phong Liên Hoa Nhi ở phía ngoài vườn rau gọi hai tiếng nhưng cũng không chịu bước đi tiếp vào trong. Từ sân ngoài nhà Liên Mạn Nhi đến vườn rau xanh có đường đi lát đá nhưng cũng có một đoạn đường nhỏ cũng không được bằng phẳng lắm càng giống đường mòn hơn.
494 Nghe Liên Hoa Nhi nói vậy, Liên Mạn Nhi liền hiểu chị ta muốn làm gì. Liên Mạn Nhi chỉ ồ một tiếng rồi nhìn Liên Hoa Nhi không nói gì, từ chối cho ý kiến.
495 Editor: Lãnh Phong Người tới chính là một đôi nam nữ. Nam nhân chính là cha Anh Tử, mà nữ nhân còn tất nhiên là mẹ Anh Tử. Cha Anh Tử thường xuyên đi lại trong thôn nhưng mẹ Anh Tử thì không thường đi ra ngoài, mãi sau khi Anh Tử ở Tam thập lý doanh tử “nổi danh” Liên Mạn Nhi mới biết đến bà ta.
496 “Ta …” Liên Hoa Nhi chịu đựng đau đớn vừa thẹn vừa giận nhìn về phía Liên Mạn Nhi. Liên Mạn Nhi thì mặt không đổi sắc nhìn lại Liên Hoa Nhi, không làm ra bộ ân cần nhưng cũng không nhìn ra chút hả hê.
497 Ediotr: Lãnh PhongNghe vợ Đại lương tử kể chuyện nhà Anh Tử một hồi, Liên Mạn Nhi lại lôi kéo Trương Thái Vân đi ra ngoài. Các nàng cũng không trở về tiền thính tiếp khách mà đi ra hậu viện, mang một băng ghế nhỏ ra giữa vườn hoa ngồi phơi nắng.
498 Xe ngựa phía trước chỉ có một mình Liên Hoa Nhi nói chuyện, Tống Hải Long chỉ thờ ơ mà nghe. Xe ngựa phía sau lại một tình hình khác. Liên Lan Nhi có thể nói là một người cực kỳ khéo léo chung đụng cùng người khác.
499 Edit: An Không giống với nhà Liên Mạn Nhi, sau khi ở riêng, nhà Liên Thủ Lễ là do Liên Thủ Lễ làm chủ. “Hắn chưa nói gì, nếu ta không tặng, hắn cũng không tặng.
500 Sông nhỏ mà nàng quen thuộc là nước trong suốt, chầm chậm chảy. Hôm nay nước sông đục ngầu, cuồn cuộn sóng, trên mặt sông còn có nhánh cây cùng đất đá trôi theo, chắc là xói mòn từ thượng nguồn xuống.
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ
Số chương: 12