1 Thời Yến xoa tay, cởi tạp dề xuống, bưng dĩa rau cuối cùng lên bàn, một bàn thức ăn chỉnh tề, tỏa ra hương thơm mê người, Thời Yến cười tươi vừa lòng, bận rộn cả buổi chiều, tuy bụng rất đói, nhưng y vẫn kiên nhẫn đợi em trai Thời Dực về.
2 Thời Yến nhanh chóng ngồi dậy, tầm nhìn dường như bị một tầng sương trắng bao trùm, nhìn cái gì cũng đều mơ hồ, tuy thị lực Thời Yến không tốt, nhưng chỉ là bị ảnh hưởng của ánh sáng nên không thấy rõ, hoàn toàn khác với tình trạng này.
3 Sắc mặt Thời Yến cực kỳ khó coi, thiếu niên mười bốn tuổi đang là thời kỳ trổ dáng, nhưng Thời Yến do trường kỳ không đủ dinh dưỡng, vóc người thì cao, bất quá gầy muốn chết, làn da toàn thân trắng đến mức thấy được cả huyết quản màu xanh.
4 Chớp mắt đã hai tháng trôi qua, gần đây thời tiết luôn âm trầm, mưa mù liên tục, hôm nay cuối cùng cũng nắng, trong hai tháng này Thời Yến thu hoạch không nhỏ, sách trong thư phòng trên cơ bản y đã xem hết, tuy không đến mức nhìn qua không quên, nhưng phần lớn những gì đọc qua đều có thể nhớ được, không chỉ thế, nhờ linh thủy của mặt dây chuyền ban cho, luồng khí trong người y tích lũy lâu dài đã càng lúc càng mạnh, Thời Yến trước giờ chưa từng tiếp nhận giáo dục của ngự linh sư, vì thế không biết phải làm sao khống chế luồng sức mạnh này, nhưng vì để hai mắt luôn nhìn thấy, y cần phải tụ luồng sức mạnh này tới mắt.
5 Thời Yến xác định linh lực trong người mình dồi dào hơn đối phương, chỉ cần đủ cẩn thận, thậm chí y có thể đánh bại đối phương. Phát hiện này khiến huyết dịch toàn thân Thời Yến sôi lên, nghĩ đến đây, Thời Yến liền tức quá hóa cười: “Mày tính là thứ gì, dám nói chuyện với tao như thế.
6 Khi Thời Huân bước vào, cho dù hắn có thể thu liễm khí tức của mình, nhưng Thời Yến vẫn cảm thấy thở không nổi, cứ như đang đứng trước mặt y là ngọn núi Nga Mi vô pháp vượt qua, chọc thẳng trời xanh, còn y như một con kiến nhỏ bé, cho dù ngẩng đầu, cũng không cách nào đạt được độ cao y mong ước.
7 Thời Yến đi vào nơi nuôi thú, tuy một lòng nghĩ đến thứ kêu gọi mình, nhưng vẫn không nhịn được bị nơi nuôi thú hấp dẫn. Ở đây hiển nhiên đã hình thành quy mô nhất định, ma thú sau khi bị nhốt vào lồng sắt, đúng giờ tắm rửa, cho ăn, tất cả đều tuần tự, đương nhiên, cần phải bỏ qua ánh mắt hung tàn thị huyết của những ma thú sau khi nhìn thấy người sống là y.
8
Thời Yến thấy đã đến lúc, vội trở về viện của mình, tối nay, y nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh của con bạch xà đó.
Đó rốt cuộc là thứ gì, y nhất định phải tra cho rõ.
9
Trưởng lão vừa dứt lời, Thời Yến chỉ cảm thấy cảnh vật trước mắt chuyển đổi, hai ba giây sau, trước mắt đã trở nên tối tăm.
Thời Yến gần như cho rằng mình lại trở về quá khứ, kiếp trước thị lực không tốt, hễ ánh sáng yếu thì y sẽ không thấy rõ cái gì.
10 Trước mắt Thời Yến, là một mặt biển màu bạc rộng vô biên, còn trên không trung, vô số điểm sáng bạc đang lấp lóe, ánh sáng màu bạc chớp chớp liên hồi, kết nên đội, xếp thành các hình dạng khác nhau, nhưng chỗ nhất trí duy nhất là, bất luận chúng tổ hợp thành cụm sáng thế nào, đều sẽ xoay chuyển quanh cụm sáng màu đen lớn nhất ở giữa.
11
Nào biết Thời Yến chỉ khựng lại mấy giây thì tiếp tục.
Con thỏ thấy thế, chỉ cảm thấy bản thân lập tức sẽ bị hút vào thân thể Thời Yến vắt khô, vội vã ứa nước mắt nhìn Thời Yến: “Vậy cậu muốn sao mới có thể không ăn tôi.
12
Một đứa trong đó nghe thế, nhìn Thời Yến âm trầm nói: “Cậu ta là đứa cháu đại trưởng lão yêu thương nhất, tao khuyên mày nên thức thời một chút, nếu mày nghe lời, nể tình mày cung cấp nhiều thứ tốt cho mọi người, tụi tao sẽ không đánh mày quá thảm!”
“Nếu mày không nghe lời, tụi tao sẽ đè mày xuống lột sạch, phế đi linh mạch của mày, ném mày trong đây, cả đời này đừng mơ ra ngoài.
13
Trong đại sảnh, Bát Hỉ còn chưa đi vòng quanh Thời Yến hai vòng, đột nhiên Thời Yến mở mắt ra, nó giật mình nhảy bắn ra, cách xa Thời Yến năm mét, chấn động trong lòng không thể nào hơn được: Sao lại tỉnh dậy nhanh như thế!
Bát Hỉ lại nhìn sang tay phải Thời Yến, phát hiện phía trên không biết khi nào đã có thêm một sợi xích màu đen, đen kịt lóe ánh lạnh, khiến người sợ hãi, dù là nó cũng có thể cảm giác được độ nguy hiểm của thứ này, Bát Hỉ lập tức hiểu ra, thằng nhóc này, đã thuần phục được hung thần đó!
Ngay lúc Thời Yến mở mắt ra, trong đầu đột nhiên có thêm không ít ký ức, toàn liên quan đến sợi xích màu đen trên tay.
14
Thời Yến nhìn mấy thằng nhỏ bảy tám tuổi kinh hoảng nhìn mình, cũng lười xuống tay tiếp, nhận bảo khí Thời Kỳ ném qua, quay người bỏ đi.
Trận chiến này y cũng có tiêu hao, nhưng thu hoạch lớn hơn, thân pháp của Thời Kỳ đã mở mang cho Thời Yến, sau khi trở về, y không chỉ phải chú trọng tu luyện linh lực trong người, rèn luyện thân thể cũng phải cực kỳ xem trọng.
15 Thời Yến có thể nhìn ra được thời gian này Thời Khang không tốt lắm, gầy đi không ít. Thời Huân tuy có hiềm khích với y, nhưng làm người công chính, cũng có đặc điểm của người Thời gia, bao che khuyết điểm.
16
“Ác nhân cáo trạng trước, tuổi còn nhỏ, tâm thuật bất chính, tôi phế linh mạch của Thời Dương, là vì nó tự chuốc lấy, chỉ hối hận khi đó sao không phế cậu luôn, loại người như cậu, nhìn thì đường đường chính chính, nhưng trong lòng cũng âm độc hệt như em trai cậu__”
“To gan! Thời Yến, mi phế linh mạch của Thời Dương, lúc này lại sỉ nhục cháu ta, hôm nay ta sẽ thay gia chủ đã ngủ say giáo huấn mi! Để mi hiểu ra, Thời gia không phải là Thời gia của một mình mi, để mi biết, cái gì gọi là quy củ!” Thời Tần ôm Thời Kỳ nghe Thời Yến nói thế, lập tức nổi cơn thịnh nộ, lóe người mấy cái, chớp mắt đã đến trước mặt Thời Yến, nâng tay muốn đánh lên đầu Thời Yến!
Lúc nguy cấp, hai mắt Thời Yến lóe ánh bạc, Cửu Trọng Sát ở tay phải đột nhiên xuất hiện trước người Thời Yến: “Thời gian” và Cửu Trọng Sát cùng sử dụng, hai con át chủ bài của Thời Yến, lại chỉ khiến Thời Tần khựng lại một chút!
Nhưng chính một chút này đã tranh thủ được sinh cơ cho Thời Yến, giây tiếp theo, Thời Huân đã đứng trước mặt Thời Yến, nâng tay đánh bay Thời Tần, cùng lúc đó, Thời Yến chịu đựng lực lượng cường đại của Thời Tần phản phệ phun ra một ngụm máu, lùi liền mấy bước, trước mắt tối đi, sau đó biến thành một vùng sương trắng.
17
Thời Yến nghe La Hưng báo lại chuyện xảy ra trong Thời gia một tháng này, mãi đến cuối, La Hưng ấp úng mở miệng: “Thiếu gia, về con ma thú mà lúc đó ngài dặn tôi phải đặc biệt chú ý…”
Thấy đề cập đến Thần Quang, Thời Yến lập tức vực tinh thần: “Nó sao rồi?”
La Hưng ngẩng đầu nhìn Thời Yến một cái, bỗng mở miệng: “Nó mất tích rồi, thuộc hạ vô năng, không nghe ngóng được tin tức của nó.
18 Lúc trước Thời Yến từng thấy có người mở cái lồng này, sau đó thả trùng tham máu vào, có thể thấy cái lồng này chỉ có hạn chế đối với Thần Quang, Thời Yến mở một cửa nhỏ của cái lồng, sau đó đưa một tay dính đầy máu vào trong.
19 Có thứ đưa tới cửa, không lấy thì uổng, hiện nay gia sản của Thời Yến có thêm khá nhiều, đang rầu không chỗ cất, đúng là trời hạn gặp mưa. Thời Yến khách khí nhận lấy, nhã nhặn vui vẻ tiễn đại trưởng lão đi, cho đến khi họ ly khai, Thời Yến mới cầm chiếc nhẫn không gian, cười tươi rói.
20
Cùng lúc này, Thời Khang cuối cùng cũng mượn được chút tiền, xin thời gian với bên trên, hưng phấn ra khỏi Thời gia.
Thời Yến dặn người theo dõi nhất cử nhất động của Thời Khang, thấy Thời Khang ra ngoài, ngồi lên xe ngựa có ký hiệu đặc thù, lập tức báo cáo tình huống lên trên, phạm vi giám thị của họ chỉ giới hạn trong Thời gia, nhưng căn cứ theo tình huống xe ngựa, có thế đoán ra không ít tin tức.
Thể loại: Trọng Sinh, Huyền Huyễn, Võng Du, Tiên Hiệp
Số chương: 50
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh
Số chương: 30
Thể loại: Trọng Sinh, Nữ Phụ, Nữ Cường, Đô Thị, Ngôn Tình
Số chương: 50