141 Một khắc sau, Trần Trường Sinh cảm giác có phải mình đã nhìn nhầm hay không, bởi vì rõ ràng thiếu niên Lang tộc kia không hề quay đầu lại, cô đơn đi ở phía trước nhất của đám người, không xoay người, làm sao có thể nhìn Lạc Lạc? Không ai chú ý tới biến hóa tâm tình của hắn, cho dù Đường Tam Thập Lục cùng Hiên Viên Phá ở bên cạnh cũng đều như thế, lực chú ý của mọi người đều đặt vào thế giới hoàn mỹ này, chỉ có Lạc Lạc phát hiện ra hắn khác thường, nhỏ giọng hỏi mấy câu.
142 Nhìn thư sinh trẻ tuổi của Hòe viện, lông mày của Đường Tam Thập Lục càng nhướng cao hơn, cằm cũng hếch cao hơn, cảm giác tới chọn ta cùng tới đánh ta rất rõ ràng, tóm lại làm cho người ta cảm thấy kiêu ngạo tới cực điểm, muốn ăn tát dị thường, cho dù gương mặt của hắn càng thêm anh tuấn, trên thực tế, gương mặt anh tuấn của hắn ở người cùng giới nhìn vào càng là muốn ăn tát hơn.
143 Thí sinh kia bỗng nhiên xoay người, nhìn giáo sĩ Ly cung chịu trách nhiệm giám sát cuộc thi, chỉ vào bốn thí sinh đằng sau mình, hỏi: "Ta có thể khiêu chiến bọn họ hay không?" Bốn thí sinh này chính là bốn người cuối cùng trong sáu mươi tư thí sinh vượt qua Khúc Giang đầu tiên, nghe người này nói muốn khiêu chiến chính mình, không những không tức giận, ngược lại lộ ra vui mừng, luôn miệng nói đồng ý.
144 Nghe lời của Hiên Viên Phá, sắc mặt giám khảo thay đổi chỉ trong nháy mắt, không nhịn được phất tay một cái, ý bảo hắn mau mau rời khỏi. Hiên Viên Phá ngây người, nghĩ thầm chẳng lẽ không tuyên bố ta là người thắng sao? Như vậy, trận đối chiến này có được tính hay không? Hắn liếc nhìn đối thủ dưới vách tường đang được chữa trị, gãi gãi đầu, có chút hồ đồ đi ra khỏi Tẩy Trần lâu.
145 Một quyền, lại là một quyền, chỉ là một quyền. Không có chiêu thức gì, không để ý tới pháp khí, cũng không thấy thể hiện chân nguyên, chỉ có lực lượng cùng với tốc độ, đây là con đường gì? Phải biết rằng Quốc Giáo học viện trước đây không phải như thế.
146 Trần Trường Sinh không chú ý tới những ánh mắt đang rơi vào trên người mình. Sau khi Lạc Lạc tới Ly cung, hắn đã có thời gian rất lâu không hưởng thụ loại đãi ngộ này, nhưng một khi trở lại cảnh tượng như quá khứ, hắn nhanh chóng thích ứng hơn nữa rất thoải mái, hơn nữa hắn đang suy tư vài chuyện, nên có chút thất thần.
147 Bất kể Đường Tam Thập Lục nói như thế nào, Tô Mặc Ngu đã có phán đoán cùng lựa chọn của mình, là học sinh đại biểu cho Ly cung phụ viện, hắn không thể nào trực tiếp nhận thua, hơn nữa với tính tình bảo thủ của hắn, cho dù đối thủ là thiếu niên Lang tộc thần bí mà cường đại kia, hắn cũng sẽ không mất lòng tin.
148 Quan Phi Bạch tuyệt đối không nghĩ tới sư huynh lại đề nghị đón đỡ, sách lược đối chiến mà mình cũng có thể nghĩ ra được như vậy thì có gì tốt chứ? Cẩu Hàn Thực không để ý tới hắn, nhìn Lương Bán Hồ nói: "Không cần lo hắn dùng thực chiêu hay hư chiêu, chúng ta không cần thấy chiêu phá chiêu, ngươi trực tiếp đổi chiêu với hắn.
149 Vòng đối chiến thứ hai của đại triêu thí đã bước vào giai đoạn cuối, hai trận quyết đấu giữa Ly Sơn kiếm tông cùng Quốc Giáo học viện khiến người ta quan tâm nhất, Quốc Giáo học viện một trận bỏ cuộc, một trận thất bại, Ly Sơn kiếm tông có thể nói đã lấy lại được toàn bộ thể diện đã mất trong Thanh Đằng yến, Quốc Giáo học viện lại bị dồn đến bên bờ vực.
150 Phá Quân quyền quyền ý cách không đánh tới, ngưng mà không tán, cho đến khi tiếp xúc đối thủ hoặc là chướng ngại vật gì khác mới phát ra lực lượng, có thể bảo tồn uy lực ban đầu hoàn chỉnh nhất, năng lực phá hoại cực kì khủng bố, coi như là người tu hành hoàn mỹ tẩy tủy, cũng không thể sử dụng thân thể đón đỡ được, phải nghĩ biện pháp tránh nẽ, hoặc là dùng chân nguyên cường đại hơn mạnh mẽ trấn áp.
151 Một đạo gió mát phất lên núi đá, tự nhiên phải tan biến. Đây cũng là cảm giác của mọi người khi nhìn thấy Phá Quân quyền rơi vào trên vai của Trần Trường Sinh.
152 Tốc độ của Trần Trường Sinh quả thật rất nhanh, quả đấm quả thật rất thẳng. Theo đạo lý mà nói, quả đấm của hắn nhất định sẽ thất bại, không cách nào đánh trúng Hoắc Quang dùng Túng Vân thân pháp mạn diệu mà bay lên.
153 Liệu Thiên Kiếm là bí kiếm, cho dù là trưởng lão các môn phái khác của Trường Sinh tông cũng chưa chắc có, chỉ có các đệ tử Ly sơn có thể tiếp xúc, Trần Trường Sinh đời này chưa từng tới Ly sơn, hắn làm sao có được kiếm chiêu này? Đối với người bình thường mà nói, chuyện này rất khó giải thích, thậm chí có thể trở thành câu đố làm khó họ cả đời, nhưng các đại nhân vật ở Chiêu Văn điện lúc này, so với người bình thường biết nhiều chuyện hơn nhiều, không bao lâu, đã nghĩ tới mấy trăm năm trước, trong chiến tranh đối kháng Ma tộc từng phát sinh một chuyện, chuyện kia ở trên chiến trường rộng lớn cũng rất bình thường, nhưng ảnh hưởng cực kỳ sâu xa đến câu chuyện phía sau.
154 Lạc Lạc có thể trực tiếp đi vào Thiên Thư lăng xem bia, nhưng nàng vẫn khẩn cầu Giáo Hoàng đại nhân một đêm, vẫn muốn tham gia đại triêu thí, cho dù không tính thứ hạng.
155 Thiên Hải Thắng Tuyết cùng Lạc Lạc đứng trên cát vàng trong Tẩy Trần lâu, gia thế bối cảnh của hai người cộng lại, đủ để trực tiếp kinh sợ mọi người tại lầu hai.
156 Tẩy Trần lâu mở ra, Lương Bán Hồ cùng Thất Gian đi ra, Ly cung giáo sĩ tuyên bố Thất Gian là người thắng, làm cho không khí trở nên náo nhiệt, chính bọn hắn lại không có phản ứng gì, thấp giọng nói với nhau gì đó, tựa như căn bản không thèm để ý trên y phục toàn là vết rách, khắp nơi đều có vết máu, trên tay áo còn sót lại thánh quang trị liệu.
157 Mưa sa đột nhiên ngừng, thanh quang lại tràn xuống, cát vàng bao phủ mặt đất trong Tẩy Trần lâu, bị nước mưa chảy xuống tạo thành mấy cái khe rãnh, nhìn qua giống như phiến cao nguyên nổi tiếng ở Lâm Hải nơi tây bắc.
158 Bởi vì hôn ước với Từ Hữu Dung, sau Thanh Đằng yến, Trần Trường Sinh rất tự nhiên trở thành tiêu điểm ở kinh đô, giáo chủ đại nhân thay hắn phát biểu phần tuyên cáo kia, giống như đổ dầu vào lửa, vô số người hỏi thăm chi tiết về hắn, tuổi của hắn, ân oán với Đông Ngự thần tướng phủ cùng với thực lực cảnh giới của hắn cũng không còn là bí mật, cho nên mọi người rất khiếp sợ, rất muốn biết những ngày qua trên người hắn đã xảy ra chuyện gì, để cho thực lực của hắn đột nhiên tăng mạnh, có thể ở đại triêu thí đối chiến thắng liên tiếp bốn vòng, tiến vào đến danh sách cuối cùng.
159 Học cung là Thanh Diệp thế giới của Giáo Hoàng đại nhân. Trong thế giới này cũng có thể có ngày đêm, nhưng đại triêu thí thời điểm không thấy ngày đêm, các thí sinh chỉ có thể bằng vào cảm giác tới suy đoán thế giới chân thật bây giờ là giờ nào.
160 Cho dù là người giống như Chiết Tụ mệnh phạm vào thiên sát cô tinh, cũng bị thái độ chân tình của Đường Tam Thập Lục làm cho kinh hãi. Hắn nhìn Đường Tam Thập Lục, muốn nói điều gì đó, cuối cùng lại không cất thành lời.
Thể loại: Tiên Hiệp, Dị Giới, Huyền Huyễn, Xuyên Không
Số chương: 100