41 – Em đến đây từ lúc nào? – Từ lúc mà anh tỏ tình với con nhỏ đó. Nhưng xem ra chưa thành công thì phải. – Anh. . – Em ko cần biết anh làm cách gì, phải để con nhỏ đó cắn câu ngay tức khắc.
42 – Bác nói đi ạ. Bác tìm cháu có việc gì ko ?Nó lặp lại câu nói lúc nãy một cách cứng nhắc, nhìn vào khuôn mặt ông Phác một cách dò hỏi xen lẫn tò mò. – Cháu học lớp mấy rồi ? – Ông Phác bắt đầu câu chuyện.
43 Đang khoan khoái tận hưởng tô mì xì xụp khói nghi ngút thì tiếng chuông cửa đột ngột vang lên. Khỏi cần nhìn và cũng khỏi cần mở cửa nó cũng biết là ai.
44 Quang ngốc mà lại đi chê Kent ngốc cũng thật là nực cười. Đường đường là một học sinh giỏi Tin học nhất thành phố mà lúc nào cũng phải nghĩ ngợi này nọ về chuyện tình cảm.
45 – Tao nghe cái bọn điệu chảy nước nó kháo nhau thế. Rốt cục là có phải ko? – Linh nhìn nó hỏi bằng giọng rất nghiêm túc. – Tao…– Thế này là thế nào, chị nói đi chứ.
46 – Ừ thì ko phải lý do đấy được chưa?– Thế lý do của chị là gì? Nói đại đê, vòng vo mãi. – Thằng Kent bực dọc. – Thì lý do riêng mà lại. Ko tiện nói ra.
47 . . . Chiếc xe tải phi từ trong một con hẻm nhỏ ra đường lớn với tốc độ khá nhanh. Tiến thẳng đến người đàn bà có gương mặt phúc hậu trên môi vẫn còn nở nụ cười mà ko có ý định dừng lại.
48 . . . Mẹ! Đúng là mẹ. Mẹ nằm đó, hơi thở yếu ớt phả vào ko gian tĩnh lặng. Đầu mẹ cuốn băng trắng kín mít, môi mẹ tím tái nhợt nhạt. Nước mắt nó đột nhiên lăn dài trên má, rơi từng giọt xuống đôi bàn tay của mẹ.
49 Ngoại truyện: hôm nay ngày 24-11-2015 tại đất Quỳnh lưu,nghệ an. trời mưa tí tách tôi chở em đi học trên chiếc xe màu vàng của em,2 người đi chung xe ,chung áo mưa tới trường.
50 . . . Ngay lúc này đây, khi nhìn thấy nét đau khổ trên gương mặt của đứa con gái, ônglại ko đủ can đảm lại gần an ủi, vỗ về, xoa dịu bớt nỗi đau thương.
51 . . . Nhật nhìn sâu vào khuôn mặt của Thư, gương mặt tinh nghịch ngày nào giờ đây tiều tuỵ đi trông thấy, tuy rằng miệng vẫn cứ gượng cười để chứng tỏ rằng mình ko sao cả nhưng cậu vẫn biết Thư đau buồn như thế nào, nhất là khi biết người mẹ mà mình yêu thương nhất lại ra đi đột ngột như vậy.
52 . . . Nhật tắt vòi nước rồi bước ra ngoài sau khi lau khô người và mặc bộ đồ khác. Cậu tiến đến cửa sổ nhìn thật lâu vào màn đêm. Cậu muốn màn đêm u tối đó có thể nuốt chửng cậu ngay lúc này, để cậu thôi ko nghĩ về người đó nữa, về nụ cười như ánh dương từng khiến cậu xao xuyến.
53 . . . – Dạ thưa, có một cô bé học sinh muốn gặp chủ tịch, nói là có việc quan trọng…. – Cô thư ký nhẹ nhàng nói qua điện thoại được nối với đường dây của văn phòng ông Phác.
54 Thư đã đi. Ông Phác tần ngần nhìn theo bóng dáng con gái khúât dần sau cánh cửa. Ánh mắt ông đờ đẫn như người bị mất phương hướng giữa đại dương mênh mông rộng lớn.
55 . . . Hôm nay là rằm, nên trăng sáng tỏ hơn mọi ngày nhiều lắm. Trăng chiếu xuống từng tán cây, kẽ lá, hiu hiu tiếng gió lay động. Cảnh bỗng nhiên đẹp một cách lạ kỳ.
56 ‘‘ Mày thay đổi rồi Ngân ạ !’’Câu nói của Vy chợt ùa về trong tâm trí. Phải rồi. Nó thay đổi. Ko biết từ lúc nào Nguyễn Minh Ngân này lại trở nên ích kỷ, đáng ghét như vậy.
57 Suốt đêm qua Anh Thư ko ngủ được. Nó chỉ nằm im trên giường và suy nghĩ…về tất cả mọi chuyện…liên quan đến Quang. Những lời mà Kent đã nói với nó, phải chăng…Nó lưu luyến gì ở chốn đầy rẫy những đau thương mất mát này sao ? Nó muốn đi thật xa, thật xa cơ mà.
58 . . . – Em muốn mua chiếc nào? – Chị bán hàng cười nhìn nó. – À …ko, em chỉ xem thôi ạ. Chị…cho em hỏi, chiếc vòng hình hoa lan có gắn đá màu xanh kia …– À, em hỏi cái đó à ? Hàng nhập ngoại đó em , bông hoa lan kia mang ý nghĩa là ‘tình yêu tha thiết và ấp ủ’, nó như một lời động viên chân thành và tình yêu thương của người tặng dành cho em.
59 . . . Tôi cũng thừa nhận là tôi đã từng rung động, chỉ một chút thôi, ấy là khi tôi thấy cậu ấy dịu dàng với tôi, khi tôi gục trên đôi vai cậu ấy mà khóc nức nở.
60 . . . Quang đang ra lệnh cho tôi kìa. Cậu ấy bắt tôi ngồi yên một chỗ thì tôi sẽ ngoan ngoãn nghe theo sao. Đã thế thì tôi cứ ko nghe đấy. Mặc cho cậu ấy thế nào, tôi vẫn cứ đứng lên, định bước thật nhanh vào bên trong.