1 Trong phòng, chiếc lò sưởi cạnh bên không ngừng bừng bừng lửa đốt, từng cơn gió nhẹ thổi đến. Căn phòng này được trang trí rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường, một bàn và một ghế, ngoài ra cũng có thêm một giá sách bằng gỗ đặt cạnh tường.
2 Khi đông chuyển sang xuân, ~diễn đàn lê quý đôn~thời tiết có nhiều thay đổi. Khoảng thời gian trước vừa mới đổ một trận tuyết lớn, nay đã nắng ấm vài ngày, ban đêm, mưa phùn lất phất, không khí có phần sầu thảm.
3 Buổi chiều muộn mùng năm, mặt trời dần tắt nắng, sắc trời ảm đạm, đã đến lúc phải châm đèn.
Giống như mọi ngày, sắc đèn đỏ rực tỏa sáng khắp mọi ngóc ngách trong điện Ngọc Hoa, ánh đèn rực rỡ khiến cả đại điện không khác gì ban ngày, vô cùng chói lóa.
4 Kể từ ngày mùng sáu tháng trước, ~diễn đàn lê quý đôn~ sau khi Hạ Phẩm Dư cùng Hàm Yên bị lôi ra khỏi cung Vạn Xuân, trận giá rét đó không những khiến Hàm Yên nằm bệnh liệt giường mà còn khiến Hạ Phẩm Dư bị bệnh suốt ba ngày trời.
5 Hạ Phẩm Dư thực sự rất ngưỡng mộ người mà Hầu gia phái nàng tới hầu hạ. Đó là một người phụ nữ rất đẹp, nhưng lại bì giày vò đến độ không ra hình người.
6 Người đứng bên ngoài cửa là Cảnh Trung, nàng không hề thấy bóng dáng của Tư Hành Phong đâu. Nàng nghiến răng nhìn chằm chằm Cảnh Trung, trong lòng bức bối đến mức tưởng như tắc thở.
7 Trong thư phòng, tất cả là một khoảng tan nát.
Kể từ sau khi quay về từ Bách Hoa Đường, Tư Hành Phong vẫn luôn ngồi trước thư án, không ngừng uống rượu, chốc chốc lại thấy đáy bình rượu lờ mờ hiện ra.
8 Ngày hôm sau, đã qua giờ Thìn, Hạ Phẩm Dư bê một chậu nước nóng từ từ bước về gian phòng chính ở biệt viện Thanh Phong, từ đằng xa, nàng đã thấy Cảnh Trung ôm thanh trường kiếm trong tay đứng canh ngoài cửa, xem ra, hôm qua Hầu gia ở lại gian phòng này đến tận lúc này vẫn chưa ra.
9 Trong cuộc hỗn loạn, Hoa Thanh Lâm đã nhanh chóng trốn vào trong phòng chính của biệt viện Thanh Phong, Tư Hành Phong trong cơn thịnh nộ bước về phía căn phòng, đưa chân đạp mạnh vào cánh cửa.
10 Ngày hôm sau, trời vừa sáng Hạ Phẩm Dư đã dậy, đang định tới phòng ngự thiện thì nàng thấy một tiểu nha đầu khoảng mười hai, mười ba tuổi từ phía xa, đang đánh vật với thùng nước nóng đi về phía mình.
11 Hạ Phẩm Dư rời khỏi biệt viện Thanh Phong quay về phòng mình là nằm xuống ngủ ngay. Buổi sáng hôm sau, trời đã sáng lâu rồi mà đầu óc nàng vẫn mê man, mệt mỏi, cổ họng khó chịu như thể bị cào xước, có lẽ do cơn gió lạnh đêm qua khiến nàng bị nhiễm phong hàn.
12 Tư Hành Phong ngồi trong Thính Vũ Hiên, nhìn ra mặt hồ tĩnh lặng, ngây người thất thần.
"Hầu gia, đã đến giờ uống thuốc rồi!" Xảo Nhi bê một bát thuốc cùng một bát canh ngọt lại gần rồi nói thêm "Hầu gia, bệnh của ngài vừa khởi sắc đôi chút, đại phu nói phải tránh gió.
13 Thời gian thoăn thoắt thoi đưa, mới đấy mà ba ngày đã trôi qua nhanh chóng, hôm nay đã là ngày lên đường.
Binh khí rất nhiều, sắt thép nặng nề, cả đoàn nhân mã chỉnh đốn một lúc lâu, mãi tới khi trời sáng bừng lên mới bắt đầu xuất phát.
14 Bên tai ầm ì tiếng nước chảy, Hạ Phẩm Dư từ từ mở mắt, ánh nắng chói chang khiến nàng vội vã nhắm mắt. Một lúc sau, khi đã dần quen với ánh sáng, nàng mới dám mở mắt lại.
15
Tư Hành Phong chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực như bị lửa thiêu đốt, cảm giác vô cùng khó chịu.
Điều khiến ngài cảm thấy khó chịu nhất là cả thân người như bị trói chặt, hai tay hai chân đều bị trói vào đầu và cuối giường, dù có vùng vẫy đến mức nào cũng không thể thoát khỏi những sợi dây thừng nhỏ.
16 Ngự dược đúng là ngự dược.
Vết thương trên đùi trái của Tư Hành Phong thực sự chỉ mất thời gian ba ngày đã lên da non. Tuy rằng bước đi vẫn còn tập tễnh nhưng vết thương sẽ không bị toạc ra vì vận động, vậy nên cũng không ảnh hưởng tới tốc độ di chuyển.
17 Sáng sớm hôm sau, Hạ Phẩm Dư gặp một người đàn ông trung niên lạ mặt trong nội viện Tô Viên có tên là Trịnh Hải Đức. Chỉ cần nghe tên, Hạ Phẩm Dư cũng đã có thể đoán ra người này là ai.
18
Mấy ngày sau, đúng như những gì Vân Nương đã hứa, y phục đã sớm được làm xong.
“May mà may gấp, vừa kịp hôm nay có thể dùng được. ” Dưới sự thúc giục của Vân Nương, Hạ Phẩm Dư liền thay bộ y phục mới, đứng trước chiếc gương đồng, quả nhiên, Vân Nương nói không sai, gương mặt bình phàm của nàng khi phối hợp với bộ y phục này bỗng trở nên phiêu linh như tiên giáng trần, khiến cho cả người nhìn trông cũng đẹp hơn ngày thường vài ba phần.
19 Hứa Bích Nhu nhìn theo bóng dáng của Hạ Phẩm Dư, dường như rất để tâm đến bộ y phục trên người nàng, sau đó quay sang Tư Hành Phong “Tô Mục, cô nương vừa rồi là ai thế? Hình như lần trước muội cũng gặp cô nương ấy ở cửa hàng tơ lụa.
20 Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới nháy mắt mà đã lại trôi qua một tháng.
Hầu như ngày nào Hứa tiểu thư cũng tới Tô Viên chơi. Tư Hành Phong căn dặn tất cả mọi người phải gọi là Hứa tiểu thư, Hạ Phẩm Dư lúc đầu còn xuất hiện ở phòng khách, hoa viên, đình viện, sau cùng chẳng dám đi đâu nữa, thậm chí ngay cả khi Tư Hành Phong cho truyền, nàng cũng tìm lý do thoái thác.