81 Bên kia, Hoàng Phủ Nam Ninh cùng Lí Như Phong hai người dìu nhau đi vào, bọn họ thường hay lui tới trong phòng nhỏ này bàn chuyện. Mới vừa vào, Hoàng Phủ Nam Ninh đi nhanh tới đá cửa, sau đó đặt mông ngồi xuống:”Đau chết mất.
82 Lí Như Phong vô lực. Hắn rõ ràng chính là từ quan sát của mình đưa ra kết luận, vì sao hắn lại không tin ?"Vương gia, ngươi nếu là không tin lời ta nói.
83 Có? Sao lại không có ? Nàng nghĩ , hắn hoặc là một mình ngủ, hoặc chính là cùng người kia cùng nhau ngủ a? Nàng tại nơi này ngủ. . . Trừ bỏ một lần kia bên ngoài, nàng đã tiến gả vào đây không sai biệt lắm đã một tháng, hắn cho tới bây giờ chưa bước vào nơi này một lần, nàng đều nghĩ đến chính mình sẽ một mình ở đây thẳng đến khi rời đi?Đương nhiên, trong lòng nghĩ như vậy, trên miệng nàng cũng không thể nói như vậy.
84 “Vương gia, không được a”. Vừa nghe hắn nói,nàng lập tức kinh hãi, Bộ Nhu Nhi vội vàng lệ chảy dài hai hàng ,nước mắt trong suốt, cầm lên cánh của hắn, "Van cầu ngài, để cho Tuyết Nhi nằm dưới sàng đi? Van cầu ngài ? Nó là điểm tựa của thiếp thân a?"Phản ứng đầu tiên chính là lạnh lùng cự tuyệt.
85 Không tìm được cớ đuổi hắn đi ra, nàng dịu ngoan đi lại thoát y cởi giày cho hắn. "Vương gia, ngài muốn rửa mặt rửa chân không a?" Đợi cho hắn đem áo quần trên người cởi bỏ xong, Bộ Nhu Nhi lại hỏi.
86 Sau tiếng kêu của nàng, cửa phòng bị người dùng lực đẩy ra. Lại nhìn thấy hai người như vậy, bọn nha hoàn xuất hiện tại cửa cũng quá sợ hãi, hai gã sai vặt vội vàng chạy tới, luống cuống tay chân đem Hoàng Phủ Nam Ninh nâng dậy.
87
88
89
90
91 "Vương phi, Vương gia bọn họ đi ra ngoài?"Hoàng Phủ Nam Ninh và Lí Như Phong chân trước mới đi , sau lưng một nha hoàn tâm tình kích động chạy vội đến báo cáo“ Tốt” Lập tức vỗ tay Bộ Nhu Nhi đứng lên “ Đi một chút đi , chúng ta đi ra ngoài chơi một chút.
92 Bộ Nhu Nhi khóe miệng cười khinh bỉ. "Bằng không, kỳ thật là các ngươi trong lòng oán hận, Một thời gian dài Vương gia ngay cả mắt cũng không thèm để ý đến các ngươi, cho nên các ngươi hướng tới tỷ tỷ ta là hâm mộ , là ghen tỵ, là hận.
93
94
95
96
97 Liền đem ánh mắt dừng ở thân thể của nàng , Hoàng Phủ Nam Ninh tiếp tục hỏi: "Bộ Nhu Nhi, rốt cuộc sao lại thế này?""Này. . . " Bộ Nhu Nhi chần chừ nói" Bộ Nhu Nhi?" Thấy nàng không nói, Hoàng Phủ Nam Ninh mặt trầm xuống, thanh âm rồi đột nhiên âm trầm không ít.
98 Tiến lên hai bước, Bộ Nhu Nhi cúi đầu : "Vương gia, Tú nhi nàng cũng là vì muốn tốt cho thiếp thân, thỉnh ngài không cần tức giận. Là thiếp thân quản giáo vô phương, làm cho trong vương phủ nhiễu loạn, thiếp thân biết tội, Vương gia ngài muốn phạt thì phạt thiếp thân đi? Tú nhi nàng là vô tội ?" Lời này nói được cũng đều là thật sự.
99 Bởi vì “chân bị thương” nên vô duyên vô cớ Bộ Nhu Nhi lại được nghỉ đến vài ngày. Nhưng mà, là như vầy, nếu có người đến sẽ làm nàng không thoải mái. Không những thế, chưa an nhàn được 2 ngày, liền có người đưa đến một phong thiệp mời, thì ra tiên đế có nhiều con dâu, một nhóm nhàm chán muốn tụ tập một buổi.
100 Đều là nữ nhân thôi, tám chuyện là sở thích của mọi nữ nhân trong thiên hạ. Mông vừa mới chạm vào ghế, cũng đã có người bắt đầu lên tiếng, tiện đà một người khác hát đệm, từ chuyện dài đến câu chuyện ngắn, ngươi liếc mắt một cái ta thêm thắt một lời, tán gẫu rất vui.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Huyền Huyễn
Số chương: 10