21 Xem phòng xong, vừa mới bước ra ngoài đã thấy Mạch Sương đi ngang qua.
Viên Ngọc Chi cứ nhìn thấy cậu là khó chịu: “Đây không phải là Doãn công tử sao, trùng hợp thật đấy, ở đây mà cũng gặp ngươi.
22 Người nằm dưới như một khối hàn ngọc nghìn năm, lạnh buốt thấu xương, thân thể Mục Cẩm dán chặt vào cậu, tựa như băng gặp hỏa, dung hòa chặt chẽ vào nhau.
23 Những lời này, sao trước đây con không nói sớm? Hiện giờ nha đầu Ngọc Chi kia khăng khăng muốn gả cho con, sao con có thể vào lúc quan trọng này…”
Mục Cẩm áy náy nói: “Là lỗi của nhi thần, nhi thần sẽ gánh vác tất cả hậu quả.
24 Ở cách đó không xa, Đông Linh đang đứng ôm vỏ kiếm mà miệng há hốc, hai tròng mắt trừng lớn tưởng như sắp rơi ra ngoài. Đây đây đây… Đây là chuyện gì vậy, sao Thái tử điện hạ, đột nhiên lại… như vậy…
Hôn đến mức suýt không thở nổi, Mục Cẩm đành phải buông ra, hơi thở dồn dập, phả hết vào khuôn mặt Mạch Sương.
25 Mục Cẩm trở về phủ Thái tử, đầu tiên là đến nơi mà ngày thường Mạch Sương hay luyện kiếm đánh đàn để xem thử, không thấy cậu đâu, lại đến thư phòng của cậu tìm, cũng không thấy, chủ phòng cũng không có ai.
26 Viên phu nhân dẫn Mục Cẩm đi gặp Viên Ngọc Chi. Vào khuê phòng của Viên Ngọc Chi, nha hoàn đang bưng một bát cháo muốn đút cho nàng ăn một chút. Bất luận thế nào Viên Ngọc Chi cũng không chịu ăn, thì thào trong miệng: “Mục Cẩm ca ca không cần ta nữa, ta còn sống làm gì.
27 Sáng sớm hôm sau, xuất phát từ cửa cung, đoàn người từ từ đi đến Thượng Lâm uyển ở ngoại thành.
Mạch Sương cưỡi ngựa đi song song cùng Mục Cẩm, đi phía sau ngựa của Hoàng đế, Lục Vương gia đi nhanh thêm mấy bước để đến cạnh Mạch Sương.
28 Ngày hôm sau khi Lục Hoàng tử lại đến, có mang theo một con thỏ trắng trên tay. Hắn vuốt lông con thỏ, nói với Mạch Sương đang luyện chữ: “Ngươi xem nếu con thỏ này mà so sánh với ngươi, thì thế nào?”
Mạch Sương mím môi không nói gì, Triết Khám đặt con thỏ bên cạnh cậu, so sánh: “Bản cung thì thấy con thỏ này rất giống ngươi.
29 Đi được một đoạn, đến một nơi khá rộng rãi thì nhìn thấy hai thị vệ đang cưỡi ngựa, chính là hai thuộc hạ của Mục Cẩm.
Hai thị vệ thấy hai người một xanh một trắng đi đến, xuống ngựa, chắp tay nói: “Tham kiến Thái tử điện hạ, Thái tử phi.
30 Viên Ngọc Chi đứng một bên tỏ vẻ khinh thường, kéo tay áo Mục Cẩm: “Phu quân, đằng trước là miếu Nguyệt lão, chúng ta đến đó đi. ”
Đông Linh liếc sang Viên Ngọc Chi một cái, thầm mắng trong lòng, giờ còn chưa thành thân đấy, mà đã gọi phu quân phu quân, cũng không thấy xấu hổ.
31 Đông Linh đóng cửa lại, đứng phía sau Mạch Sương bất bình nói: “Khó khăn lắm Thái tử điện hạ mới bắt đầu tốt với cậu, ai ngờ thiên kim Viên gia còn chen một chân vào.
32 Lần trước là vì có dược hiệu nên không nắm giữ được lực đạo, lần này thì dịu dàng rất nhiều.
Ngày hôm sau, Mạch Sương tỉnh dậy trong lồng ngực Mục Cẩm.
33 Sao lại không quan trọng? Nếu Thái tử điện hạ chỉ hư tình giả ý với Mạch Sương, mục đích chính là khiến cậu hy vọng rồi phải thất vọng, vậy thì ngay từ đầu đã không nên đến gần.
34 Lưu Phó Sơn chạy trốn đã hơn hai tháng, nhưng bất luận là quan binh của nha môn khắp nơi hay do bộ Hình phái đi đều không điều tra được tung tích của hắn.
35 Tú bà cầm chiếc quạt tròn lắc eo đi đến, nụ cười trên khuôn mặt đầy nếp ngăn tươi như hoa: “Ai yô, hai vị công tử trông thật tuấn tú, xem ra đây là lần đầu tiên tới đây chơi rồi.
36 Viên Ngọc Chi nhìn Mục Cẩm, lại nhìn sang Mạch Sương bên cạnh hắn, vẫn cố nói: “Nha đầu Đông Linh kia làm sai chuyện, ta chỉ phạt nhốt lại, không có ác ý gì, chắc Doãn ca ca sẽ không trách ta chứ.
37 Mạch Sương nói sang chuyện khác: “Hôm nay điện hạ có nói chuyện với Dương Thị lang không?”
“Có nói với hắn mấy câu, người này cất giấu rất kỹ, từ mấy lời nói suông cũng không phát hiện được gì.
38 “Ngọc Chi là trắc phi, ở trong phủ nên nghe theo ngươi và Thái tử, rất nhiều chuyện nó không làm chủ được. ” Ngữ khí của Hoàng hậu cũng coi như ôn hòa, thu hồi tầm nhìn từ ngoài đình lại, nhìn Mạch Sương.
39 Chập tối hôm sau, từ sớm Mục Cẩm đã bảo Trần bá chuẩn bị quà cáp, muốn đến phủ Thừa tướng làm khách, ở lại ăn một bữa, thuận tiện đi thăm quan phủ Thừa tướng.
40 Mục Cẩm một tay cầm mồi lửa, một tay sờ soạng tường đá, khi thì áp tai vào tường đá gõ thử. Mạch Sương cúi xuống nhìn dưới đất, hiển nhiên có một đường nối giữa mặt tường và mặt đất.