601 - Ba người các ngươi cùng chịu chết đi. Thân ảnh cao ngạo của Nam Kiếm Phong sừng sững sâu trong ngàn dặm đáy biển, ánh mắt tùy ý nhìn qua tam đại yêu tụ.
602 - Giết chóc chân chính rốt cục cũng bắt đầu rồi. Trương Hằng chậm rãi đứng dậy. đôi mắt mang theo một loại kiên quyết không bao giờ lùi bước. Khí tức trên người hắn phóng thích ra từng chút một.
603 Vào giờ khắc này, lĩnh ngộ của hắn đối với Chấn Áp Quyết và chí cường nhất kiếm đã đạt tới một cảnh giới hoàn toàn mới. về lý luận đã có thể dung hợp chúng làm một.
604 Trương Hằng giơ Phá Không Kiếm lên. toàn bộ sức nặng ức vạn tấn của nước biển dưới đáy biển dường như đều ngưng tụ trên một kiếm của hắn. Không gian cả một khu vực đều bị lực lượng chấn áp này bao Phủ khiến mọi người không thể động đây.
605 Nghe thấy lời này của hắn hai Huyết Sát Quân Vương bên cạnh cũng cảm thấy hàn ý phát ra từ tận linh hồn, nhưng ngay sau đó bị cảm xúc giết chóc thay thế.
606 Trong đại điện U ám, một thiếu niên quyến rũ đang ngồi trên một ngai vàng được khảm vô số bảo thạch. Hắn nhẹ nhàng thở dài một hơi, lẩm bẩm:- Từ Hoàng kia rốt cục có ý định gì.
607 Vùng đất cấm kị của Cửu U hải vực, Băng Hỏa Đảo. Theo truyền thuyết, tu sĩ từ Hợp Thể Kỳ trở lên chỉ cần tiếp cận Băng Hỏa Đảo đều khó thoát khỏi cái chết.
608 Băng toàn màu lam ẩn chứa tinh thần uy năng của cấp chuẩn Phủ chủ kêu “Ông” một tiếng bắn nhanh tới Trương Hằng, tốc độ nghe rợn cả người. Trong không khí truyền đến một tràng tiếng nổ vang dồn dập.
609 Phịch!Thi thể hắn rơi xuống, nện ở trên bờ cát ven đảo. Mà lúc này, Trương Hằng vẫn còn duy trì tư thế dùng mũi nhọn viền của Phong Lôi Phiến cắt qua thân thể của hắn.
610 Một thanh âm yêu dị từ phương xa truyền đến, trong giọng nói lộ ra vài tia trêu tức. Theo thanh âm của hắn vang lên, trong hư không bỗng nhiên sinh ra một cỗ tinh thần uy năng khổng lồ kinh thế hãi tục khiến cho một khu vực không gian hơi vặn vẹo.
611 Trương Hằng đột nhiên ra tay, chân đạp hư không, “một kiếm mạnh nhất” ngưng tụ tới cực điểm đột nhiên bùng nổ. Trong hư không, một đạo phích lịch màu bạc xé hư không mà ra, mang theo lực chấn áp khổng lồ vô tận khóa chặt mục tiêu.
612 Trong đôi Thần Linh Chi Nhãn của Trương Hằng lộ ra một cỗ lực lượng nhìn thấu cường đại, khiến cho trong lòng Ma Xà Phủ chủ khẽ run lên. Trong phút chốc, tâm linh nguyên bản còn có một tia sơ hở rất nhỏ lại một lần nữa đạt tới ý cảnh mạnh nhất hoàn mỹ không thể phá, trong mắt tràn ngập một loại tín niệm tất tháng.
613 Trương Hằng hít sâu một hơi, rốt cục làm ra một quyết định. Vút vút!Đúng lúc này, hai đạo quang ba xanh đen bỏ qua hạn chế về không gian cự ly ngắn, phóng tới gần như là thuấn di, khó thể trốn tránh.
614 Trương Hằng vừa dứt lời, hai Huyết Sát Quân Vương đã đánh tới trước mặt Ma Xà Phủ chủ, lực Huyết Sát cường đại “Ầm” một tiếng xung kích lên tầng phòng ngự của Thiên Sát Ma Xà.
615 Tử Hoàng triển khai thần thức, cẩn thận tìm tòi khu vực này, rất nhanh phát hiện ra một ít sơ hở. Ở nơi nào đó còn có một chút ngân diễm cổ quái còn chưa tắt, đang thiêu đốt một số Pháp bảo còn sót lại và thi thể yêu thú.
616 Thanh âm xa xưa mờ mịt dường như từ ngoài không gian xa xôi ức vạn dặm truyền đến, vang vọng vùng hải vực khôn cùng này. Vạn vật trở lại cảnh tĩnh mịch.
617 Trong mơ hồ một thanh âm quen thuộc đầy ngạo khí, bỗng dưng vang lên trong đầu Trương Hằng. “Đây là. . . Vũ Vô Cực?”Trương Hằng khiếp sợ trong lòng, nhưng cùng có chút khó hiểu, vì sao đột nhiên mình lại nghe được thanh âm này chứ?Trên thực tế, nghe được thanh âm mơ hồ này, không phải chỉ một mình Trương Hằng.
618 Trừ Triệu Hồng Vân, ba người Ninh Tuyết Dung đều cả kinh kêu lên. Trong lầu các màu xanh, thân ảnh Vũ Vô Cực vẫn như trước cao ngạo như vậy, sắc mặt không vui không buồn, thản nhiên nhìn lướt qua ba người, cuối cùng rơi xuống trên mặt Ninh Tuyết Dung.
619 Trương Hằng đang nhớ tới chuyện lúc trước Lạc Hà dặn dò. Đột nhiên, Thần Linh Nhãn trong cảnh giới thứ ba sinh ra một tia dấu hiệu báo trước. Hắn bỗng dưng quay đầu lại, liếc mắt nhìn Lâm Vũ đang đuổi theo phía sau.
620 Cảm nhận được trong uy áp tinh thần cường đại của Băng Liên bà bà ẩn chứa một tia địch ý, sắc mặt Trương Hằng vẫn bình tĩnh tự nhiên, trong lòng lại thầm cười lạnh.