Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thương Tang Tri Cẩm Hoa

Thể loại: Đam Mỹ
Số chương: 45
Chương mới nhất: Chương 43
Cập nhật cuối: 3 tháng trước (16/05/2019)
Thể loại: cổ trang, cung đình, giang hồ, cường cường, (chắc là) đa công, (nhưng) kết cục 1×1, HEEdit: Zenk. Beta: Anna, Tiêu Nguyệt Dao. Đại Trữ quốc bình định năm thứ ba, hoàng đế chiếu lệnh thiên hạ, lấy nghi thức Thái tử nghênh đón Thất hoàng tử Tề Thiếu Xung quay về đế đô tiến nhập Đại Tĩnh cung.

Danh sách chương Thương Tang Tri Cẩm Hoa


Chương 1: Tiết Tử (thượng)

1 Đại Trữ quốc bình định năm thứ ba, hoàng đế chiếu lệnh thiên hạ, lấy nghi thức Thái tử nghênh đón Thất hoàng tử Tề Thiếu Xung quay về đế đô tiến nhập Đại Tĩnh cung.


Loading...

Chương 1-2: Tiết Tử (hạ)

2 Người nọ lược nhất chần chờ, rồi mở miệng nói, thanh âm nhẹ nhàng có chút ý vị lưu chuyển triền miên: “Khi còn bé, vi thần từng được Tuệ Thuần Thái tử coi trọng, trở thành thư đồng Đông cung.


Chương 1-3

3 Tề Dư Phái lập tức ngồi ngay ngắn, khắp nơi mở ra bầu trời bao la xanh biếc, làm người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái, nhưng một trận gió thu lướt qua, lại trở nên vắng vẻ rét lạnh, giật bắn người rùng mình một cái, vội nắm chặt áo choàng huyền hồ (cáo đen), giương mày liếc mắt nhìn Tề Vô Thương bên cạnh, trong lòng không khỏi hâm mộ: “Tam ca không sợ lạnh sao?”

Tề Vô Thương cưỡi Thanh Chuy dị thường cao lớn, một thân cứng cáp mặc kỵ trang, đường viền cổ áo tay áo thêu lông cáo màu đen, cánh tay thắt lưng càng tôn lên tư thế của thiếu niên oai hùng, chỉ nghe hắn quát một tiếng thúc ngựa, Thanh Chuy bốn vó trở mình phóng đi, gió xoáy lạt lạt bên tai chạy nhanh trên đồi núi nhỏ, tới đỉnh núi ngẩng đầu hí dài, Tề Vô Thương vỗ đầu ngựa, nháy mắt lại quay về bên người Tề Dư Phái, giơ lên mã tiên trong tay, cao giọng nói: “Ngươi chạy thêm vài vòng, muốn lạnh cũng lạnh không được”

Tề Dư Phái mỉm cười lắc đầu: “Ta thân thể không tốt, lần này có thể theo ngươi cưỡi ngựa đi săn, là nhờ mẫu hậu hướng phụ hoàng nhiều lần cầu xin.


Chương 2

4 Diêu Đại Đầu bò người lên, quả nhiên thông suốt tự phong kín miệng lại, khom lưng đi đến hậu viện.

Tề Vô Thương tiến lên hai bước, chụp ống tay áo hắn, nghiêm mặt nói: “Diêu Đại Đầu, ngươi chắc hẳn nuốt trộm của tiểu gia nhà ngươi không ít ngân lượng?”

Diêu Đại Đầu hoảng sợ, nghĩ thầm này quả thật thần thông, ta hôm qua mới nuốt trộm của tiểu thiếu gia hai tháng tiền, cùng với mấy khối tiền dong trước kia, hắn làm sao biết?!

Tề Dư Phái cũng thấy kỳ quái, chính mình tuy sớm nhìn ra sơ hở, Diêu Đại Đầu này chẳng phải người lương thiện gì, chỉ sợ tiểu thiếu gia kia đã bị hắn ức hiếp đến ngoan ngoãn phục tùng, lại không ngờ Tề Vô Thương cũng có nhãn lực như vậy, vội hỏi: “Ngươi như thế nào thấy được?”

Tề Vô Thương nói: “Lúc nãy ta nhìn thấy túi tiền bên hông hắn, ước chừng mười hai lượng có thừa, trong người hạ nhân tôi tớ từ khi có thể mang nhiều bạc như vậy? Huống chi trong lời nói lão nhân này, đối với tiểu thiếu gia kia không hề tôn kính, ác phó khinh thường chủ, nếu muốn nuốt tiền bất quá chỉ cần tùy tiện nhấc tay một cái là được.


Chương 3

5 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tề Vô Thương vẫn bàng quan không nói, lúc lên ngựa mới nửa đùa nửa thật: “Tứ đệ, ngươi thế nào lại sinh lòng tham, lừa gạt tiểu hài tử nhập cung, cẩn thận mẫu hậu đánh ngươi.


Chương 4

6 Tề Vô Thương thầm cảm thấy may mắn, bởi vì chính mình hôm nay nhàm chán dự định ra ngoại thành săn thú tiện thể ghé xem tiểu quỷ này, bằng không một khi bị người mang đi, chỉ sợ lục tung cả kinh thành cũng tái không tìm được Mục Tử Thạch còn nguyên vẹn.


Chương 5

7 Tề Dư Phái ân một tiếng, nói: “Vừa mới nhận được tấu trình của Lỗ mục sự…” Từ trong tay áo lấy ra bản chiết tử (sổ con), ném lên bàn: “Ngươi xem đi!”

Tề Vô Thương đảo mắt qua, không khỏi tức giận: “Tên lục sử họ Lỗ này nên lôi xuống thưởng cho hắn vài cái côn tử, viết nhảm quá nhiều.


Chương 6

8 Tề Thiếu Xung hôm nay cuối cùng đã khỏi bệnh, Lạc hoàng hậu thở ra một hơi, trong Lưỡng Nghi cung mỗi người hầu hạ Thất hoàng tử đều được lựa chọn kỹ càng.


Chương 7

9 Tề Dư Phái ngạc nhiên: “Chẳng lẽ biên thùy Ung Lương có quân tình khẩn cấp?”

Tề Vô Thương nâng chén trà một hơi uống cạn, nói: “Không có. ”

“Kia, Tam ca vì sao không lưu lại thêm vài ngày?”

Tề Vô Thương khẽ nhếch mày kiếm: “Chuyện dụng binh ngươi không rõ… Tuy nói trời đông tuyết rơi giá rét, bất lợi cho kỵ binh, nhưng chó cùng rứt giậu, lang sói cũng biết ăn thịt người, man tộc thiếu thốn lương thực, không tránh khỏi ý niệm cướp của để mưu cầu một cái ấm no, thậm chí sẽ ở biên cảnh bắt người cướp bóc lá chắn thịt là quân dân tiên phong cũng không phải chuyện hiếm.


Chương 8

10 Bích Lạc nghe không hiểu, cười duyên nói: “Tiểu công tử nói cái gì?”

Mục Tử Thạch ngẩng đầu nhìn nàng, cười cười: “Không có gì… Ánh mắt tỷ tỷ đã sáp đỏ lên rồi!”

Dứt lời cầm bút nhúng vào mực nước, tiếp theo viết xuống bức tranh: “Lòng trắc ẩn nhân từ, vội vàng chẳng rời xa, tiết nghĩa liêm rơi mất, khốn cảnh phỉ thiệt thòi.


Chương 9

11 Khi Tề Cẩn vừa đến Lưỡng Nghi cung, sắc mặt có vẻ mỏi mệt, Lạc thị vội phân phó cung nữ hầu hạ Tề Cẩn rửa tay lau mặt.

Sau khi uống hai chén thang, Tề Cẩn liếc mắt nhìn, bên trong điện đều là những người mình yêu thích, trong lòng cảm thấy dễ chịu, nói: “Ngày mai Vô Thương phải lên đường, trước nên dùng cơm đi.


Chương 10

12 Trong thiên điện, Mục Tử Thạch đang học danh hiền tập, hắn học thuộc lòng một cách rất trật tự quy tắc, trước mở sách ra, từng câu từng chữ chép lại một lần, sau đó chép từ trên xuống dưới lần nữa, nét mực còn chưa khô đã nhớ rõ không sai.


Chương 11

13 Ngày kế Tề Vô Thương lên đường rời khỏi kinh thành, Tề Dư Phái mang theo Mục Tử Thạch còn đang buồn ngủ tự mình tiễn hắn ra cung.

Đoàn người Ung Lương cũng không nhiều lắm, Tề Vô Thương chỉ dẫn theo năm mươi binh sĩ tùy thân, nhưng đều là những trợ thủ đắc lực trăm người chọn một, vóc dáng cao lớn mạnh mẽ, một thân kỵ trang màu tối thuần sắc, cưỡi ngựa Ô Châu cung kính cúi đầu, lưng đeo ngạnh cung thắt lưng buộc loan đao.


Chương 12

14 Đến buổi chiều, Bích Lạc chuẩn bị thắp đèn, Mục Tử Thạch ngồi ngay ngắn ở bàn học chép sách ____ bởi vì người quá nhỏ, nên bàn bình thường hắn ngồi không tới, Tế Dư Phái cố ý phân phó người làm cái bàn vừa vặn cùng ghế dựa thấp cho hắn, Bích Lạc suốt đêm may một miếng đệm lót gấm, miễn cho hắn ngồi lâu sẽ đau.


Chương 13

15 Mục Tử Thạch ngẩn ngơ, trả lời một nẻo: “Cha ta? Ta đã gặp qua hai lần. ”

Tề Dư Phái nói: “Thật vậy sao?”

“Ân, lần đầu tiên là năm kia, ta bệnh sắp chết hắn đến xem ta, hắn nghĩ rằng ta cái gì cũng không biết, kỳ thật lúc ấy trong lòng ta đặc biệt hiểu được, mỗi câu đều nghe rất rõ ràng, cũng nhớ rõ rành mạch, phụ thân nói ta không cần sợ hãi, trên đường Hoàng tuyền mẫu thân nhất định đang chờ ta, sẽ một lần nữa cho ta vào một gia đình tốt, không cần tái chịu khổ… Hắn còn nói rất nhớ ta, hắn bồi bên cạnh ta thật lâu, có lẽ là hai canh giờ… Sau đó còn ôm ta khóc.


Chương 14

16 Tề Dư Phái im lặng không nói, trên vầng trán nhẵn nhụi lộ ra mấy mạch máu màu xanh, thình thịch nhảy loạn, hiển nhiên đang phẫn nộ đến cực điểm, một lúc lâu cúi đầu không ngừng ho khan, vừa ho vừa cười nói: “Quân hầu có phải là lo lắng hoang tưởng? Như thế nào lại nói ra lời lẽ yêu tà xằng bậy như vậy?”

Gặp Mục Miễn há miệng muốn nói, lập tức ngồi dậy lớn tiếng quát: “Mục Miễn, ngươi thật lớn mật!”

“Vương triều ta trải qua bốn đời, Tiên hoàng sớm đêm cần chính cùng dân sinh sống, truyền đến đời phụ hoàng ta đã có thể nói thịnh thế thái bình, ngươi dám nói chỉ vì một Mục Tử Thạch lại có thể khiến ngai vàng rung chuyển giang sơn sụp đổ? Hơn nữa Đại Trữ hưng vong, chỉ cùng Tề gia ta có liên quan, khi nào đến Mục gia ngươi nhiễu loạn kỷ cương họa loạn thiên hạ?”

Lời này của Thái tử vừa nặng vừa độc, cay nghiệt thuần chất nhất ngữ tru tâm, tuyệt không giống với năng lực của hài tử mới mười bốn tuổi, Mục Miễn mồ hôi chảy ra như nước, trái tim thình thịch nhảy loạn, trăm triệu lần chưa từng lường trước chính mình trung thành tận tâm thẳng thắn can gián, lại phạm vào tối kỵ Thiên gia, lập tức dập đầu không ngừng: “Vi thần không dám! Điện hạ, thần không phải cố ý mạo phạm, nhưng Mục Tử Thạch…”

Tề Dư Phái khẽ thở dài, thay đổi ngữ điệu, ôn hòa ngắt lời: “Quân hầu, cô biết ngươi có lòng tận trung đáp đền nợ nước, nhưng hôm nay ngươi cáo trạng với cô chuyện này, không phải là phá hủy cả đời Mục Tử Thạch sao? Thậm chí một dao đâm vào ngực hại cả tính mạng của hắn?”

Nói xong chậm rãi đứng lên, thong thả đi đến trước người Mục Miễn, tự tay nâng hắn dậy, thấp giọng nói: “Hổ dữ còn không ăn thịt con a, quân hầu!”

Mục Miễn ngậm chặt miệng, liên tục lắc đầu, hai đầu gối run lên, ánh mắt dại ra.


Chương 15

17 Cũng không biết là nói quên tư vị hay là quên để dành lại cho Tề Dư Phái một khối.

Tề Dư Phái vừa vội vừa hận chẳng thể nói rõ, cổ họng đau rát đến mức nghe thấy mùi máu, một tay chỉ vào Mục Tử Thạch, nhất thời ho liên tục.


Chương 16

18 Lạc thị tâm tư tinh tế, đối với ánh mắt của hắn dường như có cảm giác, xoay mặt nhìn qua, ôn nhu nói: “Tử Thạch, đang nhớ người nhà sao?”

Mục Tử Thạch nghe thanh âm nàng kéo dài trong phổi như bị lông chim mềm mại quét qua, càng xúc động hoài niệm, nghẹn ngào gật đầu: “Ta nhớ nương.


Chương 17

19 Ngày hôm sau, sau khi chọn ra bốn cao thủ đứng đầu long sóc thị vệ làm tùy tùng theo bảo hộ, Mục Tử Thạch còn chưa dùng qua bữa sáng đã bị Tề Dư Phái kéo lên xe ngựa chạy về cửa cung.


Chương 18

20 Trương đạo sĩ ôm bạc bỏ vào trong ngực, một chút đạo đức nghề nghiệp cũng không có, chỉ vui sướng mình có thể bao hạ Như Sương ở Di Hồng viện một tháng, vì thế khuôn mặt vặn vẹo tựa tiếu phi tiếu đi ra ngoài, lại đụng phải Quan đạo sĩ đang muốn tiến vào.


Loading...

Truyện cùng thể loại


Bao Dưỡng Chuyện Nhỏ Này

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 25


Hảo Thụ Thừa Song

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 50


Mẹ Nhỏ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 13


Đãi Được Bảo Bối

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 6



Liêu Nhiễu Kình Thương

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 167


Biệt Thái Nhập Hí

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 32



Phượng Tần

Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ

Số chương: 72