21 Hi hoàng ôm một tia hi vọng nhìn về phía cửa, hắn biết chỉ có Phượng Toàn mới có thể làm cho Lê Băng hồi tâm chuyển ý. "Đừng nhìn nữa, ta nói rồi Ngự Lâm quân đã nằm trong tầm tay của ta.
22 Nàng sợ mình sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng. Hận cái người nam nhân đó luôn vắng bóng, đem tất cả thống khổ đỗ lỗi lên trên người ông ta, so ra thì dễ dàng hơn một chút.
23 Ồ không, còn có màn tiếp theo. Thậm chí có một bóng đen từ ven dòng sông chạy như bay, nàng nghe âm thanh cắt thịt —— gần đây thường thường được nghe, nên cực quen tai.
24 "Ý gì vậy hả ? Ngươi nên quỳ xuống trước nữ hoàng của ngươi đi !" - Lê Băng giống như xù gai võ trang bản thân. "Ta đồng ý với Phượng Toàn và Lam Phi, không công khai chuyện ngươi và An Đức Liệt hợp mưu bức vua thoái vị, nếu như ngươi không muốn “thân bại danh liệt’, bị chụp mũ tội danh phản tặc, hiện tại hãy ngoan ngoãn lui ra nghỉ ngơi đi !" - Tất cả mọi người liên hiệp dọn dẹp tàn cuộc giúp nàng tránh gặp phải tai họa, cái này còn chưa đủ nghĩ cho nàng sao hả?"Ngươi mới là phản tặc, phụ hoàng đã truyền ngôi cho ta, ta là nữ hoàng Đại Thần, ngươi mang theo quân đội nghênh ngang vào thành, ta mới nên an bài cho ngươi cái tội danh đại nghịch bất đạo!""Ngọc tỷ mà phụ hoàng dùng chỉ là ngọc tỷ phụ quốc — lúc ngươi lấy được không nhìn kỹ hay sao ?" - Mộ Dung Sương Hoa lấy ra một tờ chiếu thư truyền ngôi khác do Hi hoàng để Lam Phi mang đến cho nàng, mở ra ở trước mặt Lê Băng: "Đây mới thật sự là chiếu thư truyền ngôi, khổ cực cho ngươi mấy tháng qua tạm thay mặt giữ chức vị này rồi, bây giờ có thể trả lại cho ta.
25 Cuối cùng Dạ Thần cũng tìm được đáp án, nhưng hắn làm thế nào để dâng lên"Tình Yêu" ? Hắn hỏi trăng sáng, hỏi sao trời, hỏi sông núi, hỏi cả đất, những người có kinh nghiệm từ trước, vì tình yêu phải chịu hết mọi hành hạ tinh thần để chỉ bảo giải thích ——Ngài nguyện thủ hộ để nàng mỉm cười; ngài nguyện xóa đi nỗi ưu thương của nàng.