Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên Chương 146: Tuyệt Đối Không Cần Sự Quan Tâm Của Anh (phần 4)

Chương trước: Chương 145: Tuyệt Đối Không Cần Sự Quan Tâm Của Anh (phần 3)



Kiều Tân Phàm nói toạc ra bí mật của nhà họ Kiều, nhưng bà Kiều và Kiều Quý Vân lại càng không có ý che dấu, ông nói:

“Ông Tịnh đến vừa đúng lúc là mùa tốt nhất để ngâm nước nóng.”

Kiều Quý Vân vừa dứt lời, Tịnh Ái đã vui vẻ ra mặt.

“Vậy thật tốt quá, căn bệnh cũ của ông nội cháu mỗi lần đứng lên ngồi xuống đều rất đau đớn, chỉ có ngâm nước suối nóng thì mới hiệu quả. Chú Kiều, chúng cháu đến quấy rầy chú, chú sẽ không để ý chứ?”

Dung mạo Tịnh Ái luôn sáng ngời và nhẹ nhàng, cộng thêm giọng nói và thần thái này lại càng khiến cô giống như một đứa trẻ hoạt bát, nhưng lại vẫn có sự trầm ổn và tự tin, làm cho người khác không có cách nào cãi lại yêu cầu của cô. Hơn nữa lý do khiến người ta càng không thể ghét bỏ cô chính là việc cô là cháu gái của Tịnh Đạo Hoành.

“Khách sáo rồi. Có thể được ông Tịnh ưu ái chính là may mắn của nhà họ Kiều.”

Kiều Quý Vân khiêm tốn đáp lại, vẻ mặt Tịnh Đạo Hoành cũng tỏ ra ôn hòa, lại hết sức cưng chiều nói:

“Đứa cháu gái này của tôi bị tôi chiều hư, chuyện gì nó cũng muốn làm chủ, bệnh ở chân tôi có tính là gì đâu chứ. Đáng tiếc là những cách tôi dùng để huấn luyện trong quân đội đều chẳng có tác dụng gì. Nếu mà tôi không đến đây thì không biết con bé sẽ ồn ào thế nào đâu.”

Tịnh Đạo Hoành vừa nói như thế, không chỉ bộc lộ dáng vẻ gần gũi, bình dị của ông, mà còn thể hiện sự cưng chiều của ông dành cho Tịnh Ái, không ai không nhận ra được đây chính là bảo bối của Tịnh Đạo Hoành.

“Ông nội ~”

Đôi mắt Tịnh Ái sáng ngời, dáng vẻ cô như thế này rất xinh đẹp, khiến Vãn Tình không khỏi bấm chặt ngón tay mình, quay sang nhìn Kiều Tân Phàm bằng ánh mắt nghi ngờ.

Ban đầu lý do Kiều Tân Phàm chọn cô là bởi vì Tịnh Ái chăng?

“Nếu như hôm nay đã khéo thế này thì Quý Vân tôi xin mời ông Tịnh và thị trưởng Hạ ở lại dùng cơm trưa, sau đó lại đến suối nước nóng.”

Lúc này đã là hơn mười giờ ba mươi sáng, trên dưới nhà họ Kiều đã sớm bận rộn, bây giờ lại có thêm ba vị khách quý đến, cho nên lại càng thêm nhộn nhịp. Còn những nhân vật chính của ngày hôm nay là Vãn Tình và Kiều Tân Phàm đã bị Tịnh Ái thế chỗ.

“Buổi chiều chụp ảnh cưới cũng không muộn, chúng ta vẫn là nên tiếp khách đi đã.”

Vãn Tình ngẩng đầu, vẻ mặt cô điềm tĩnh đón nhận ánh mắt trong trẻo mà nghiêm túc dần trở nên áy náy và tán thành của Kiều Tân Phàm.

“Ừm!”

Kiều Tân Phàm thản nhiên gật đầu, nhưng anh cũng không buông tay cô ra, mà chỉ lễ phép cúi chào mọi người để đi thay trang phục.

Vãn Tình để tùy ý Kiều Tân Phàm nắm tay mình, tay còn lại cô nâng váy, nhẹ nhàng bước đi. Lúc này cô không có tâm trạng để ý đến ánh mắt của mọi người nữa, ngay cả Lai Tuyết và Mạc Lăng Thiên cũng chỉ như người qua đường, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ rằng rốt cuộc Kiều Tâm Phàm có cảm giác thế nào.

Cửa phòng vừa đóng, Vãn Tình còn chưa kịp thay quần áo thì Kiều Tân Phàm đã ôm lấy cô. Cô đón nhận ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng và nghiêm túc của anh, lòng cô nhói lên từng cơn, nhưng vẫn dũng cảm nhìn thẳng vào anh, dùng hết sức lực để mỉm cười.

“Kiều Tân Phàm, giữ gìn hôn nhân, hay giữ gìn tình yêu, anh đã nghĩ thông suốt chưa?”

Thật ra mặc kệ là giữ gìn hôn nhân hay tình yêu thì đều là bi kịch với Hạ Vãn Tình, không phải sao?

Kiều Tân Phàm dùng nụ hôn để trả lời cô như tỏ ý kiên quyết, nụ hôn của anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khiến cô không có cách trốn chạy.

Nhưng cách này của anh lại chẳng hề hữu dụng, Vãn Tình đột nhiên đẩy Kiều Tân Phàm ra, cảm giác phẫn nộ và sỉ nhục lan tràn trong lòng, nhìn thấy ánh mắt áy náy của Kiều Tân Phàm, cổ họng cô như có gì nghẹn lại, nước mắt chỉ trực trào ra nếu như cô không cố gắng mở to hai mắt.

Dáng vẻ này của Vãn Tình thu hết vào đáy mắt của Kiều Tân Phàm. Cô để tùy anh ôm lấy mặt mình, nhìn thấy biểu cảm cô đơn khó lý giải trên khuôn mặt anh.

“Hạ Vãn Tình, cho anh… thêm một chút thời gian, cô ấy xuất hiện quá đột ngột.”

Ánh mắt Kiều Tân Phàm sáng ngời, chắc chắn cô là sự lựa chọn của anh, nhưng sự cô đơn và bất đắc dĩ trong mắt anh cũng nói lên rằng anh có để ý đến Tịnh Ái. Chuyện này thật khiến người ta không biết nên vui hay nên buồn đây?

“Kiều Tân Phàm, em không yêu cầu tình yêu của anh, chỉ là em vẫn ~” bị tổn thương!

Nếu nói cuộc hôn nhân đầu tiên làm cho cô tuyệt vọng, thì cuộc hôn nhân này là hy vọng với cô. Khi Hạ Vãn Tình cô cố gắng đón nhận hạnh phúc mới này, cô rất lo sợ ai đó sẽ cắt đứt hy vọng của cô.

Kiều Tân Phàm nói anh thương cô, nhưng cô không thể hiểu được, tình yêu này khiến cô không dám chắc chắn. Bởi vì Hạ Vãn Tình cô không muốn sống bằng sự thương hại, không muốn miễn cưỡng Kiều Tân Phàm, nhưng cũng không muốn mình bị thất bại thảm hại.

Ngón tay anh ấm áp lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, Vãn Tình không ngờ cô lại khóc như thế, rõ ràng cô không muốn yếu đuối, không muốn để mình lại bị tổn thương, nhưng lại nhận ra cô căn bản không thể khống chế trái tim mình.

“Hạ Vãn Tình, em phải tin tưởng anh. Em đã cho anh sự dịu dàng và những điều tốt đẹp, anh rất thích!”

Giọng Kiều Tân Phàm đột nhiên khản đi, bàn tay đỡ gáy cô, áp má cô vào ngực anh, giọng anh vang lên nỉ non.

“Vãn Tình, em biết không? Mỗi khi anh về đến nhà, ôm em vào lòng, có được em, anh cảm thấy rất hạnh phúc. Em giống như bảo bối trân quý nhất trên đời này, anh muốn yêu em, hôn em, có em, bảo vệ em. Kiều Tân Phàm trong lúc đó chỉ có một duy nghĩ duy nhất chính là muốn cả đời có được Hạ Vãn Tình. Nếu đó không phải là yêu, vậy thì là gì nào?”

Ánh mắt Kiều Tân Phàm trầm tĩnh, Vãn Tình ngẩng đầu, chớp mắt khó tin nhìn anh.

Hạ Vãn Tình đối mặt với nguy cơ hôn nhân, thần hồn át thần tính, dáng vẻ cô nhút nhát, sợ hãi đã sớm bị anh nhìn thấu. Yêu, khi Kiều Tân Phàm nhấn mạnh điều này, cô hẳn là nên nhảy nhót hân hoan.

“Nếu em không tin thì hãy để thời gian chứng minh tất cả đi.”

Kiều Tân Phàm xoay người thay quần áo, bỏ lại Vãn Tình đang sửng sốt.

Yêu!

Bàn tay nhỏ bé của cô không khỏi nắm chặt tà váy, Vãn Tình mím môi, nghĩ đến lời anh vừa nói, mắt cô trở nên sáng ngời.

p/s: có 1 chút nhầm lẫn ở mấy chương trước, đó là ông Tịnh Đạo Hoành là ông nội chứ không phải là cha của Tịnh Ái ạ.

Loading...

Xem tiếp: Chương 147: Tuyệt Đối Không Cần Sự Quan Tâm Của Anh (phần 5)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Nếu được yêu như thế

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 35


Hồ Nữ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Giới, Huyền Huyễn

Số chương: 150



Kỵ Sĩ Diệt Vong

Thể loại: Đam Mỹ, Dị Giới

Số chương: 11


Phòng Trọ Ba Người

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 15