1341 'Ô vân trùy - Thanh Nguyệt' đã là pháp bảo phi hành bán tiên khí, cho nên tốc độ phi hành trên Vô Tâm Hải so với sao băng còn nhanh hơn nhiều. Một tháng sau, 'Ô vân trùy - Thanh Nguyệt' đã gần đi được một phần ba quãng đường rồi, nếu như là sử dụng pháp bảo phi hành chân khí bình thường, thì một phần ba quãng đường này chắc phải tốn mất bẩy đến tám tháng.
1342 Hai tên yêu tu đứng một bên quan chiến khi thấy được biểu hiện của cả hai có chút ngang bằng nhau thì liền biến sắc. Một tên tu sĩ Hóa Chân tầng một đối chiến với một tên yêu tu Hóa Chân tầng bẩy mà có thể ngang sức được, thì điều này vốn không phải là bình thường rồi.
1343 Diệp Mặc còn chưa kịp nói gì, thì một âm thanh gào rú kinh khủng đột ngột vang lên, cũng lúc đó, một cái thân ảnh cao tới mấy trăm trượng nhảy ra từ trong cột sóng lớn.
1344 Trận bàn theo dõi đã được ném ra bên ngoài, Diệp Mặc liền quan sát một chút bên trong, thì chỉ thấy một mảnh thế giới tối tăm mờ mịt, có lẽ nói là một cái không gian u tối thì đúng hơn.
1345 Diệp Mặc còn có ba linh mạch cực phẩm và một 'Linh mạch Dược Vương', còn linh mạch bán cực phẩm kia thì hắn không tính tới. Tuy rằng dùng linh mạch cực phẩm để khống chế trận bàn thời gian thì rất lãng phí, nhưng lúc này Diệp Mặc cũng chẳng quan tâm cái gì nữa.
1346 Nhưng Diệp Mặc cũng biết, như thế này thì vẫn còn kém nhiều lắm. Mục tiêu của hắn là phải tiến vào được ba cảnh giới của Thần Cảnh. Cho dù là cảnh giới Tôn Cảnh thấp nhất, thì hắn cũng mãn ý rồi.
1347 Nửa tháng sau, Diệp Mặc lại tìm được bốn viên Tinh Hồn Kim, đây là nguyên liệu cấp chín, luyện chế ra đồ phòng ngự thần hồn đỉnh cấp, cũng là thứ cực kỳ quý báu, đồng thời Diệp Mặc cũng tìm được mười mấy viên Tinh Thần Sa thượng phẩm và hai viên Tinh Thần Sa cực phẩm.
1348 Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến lời nói của người thanh niên kia, bất luận Hắc Thạch thành xây dựng như nào, thực lực bên trong đó cũng không phải là cái mà bây giờ Diệp Mặc có thể động vào được.
1349 Lúc này thì Diệp Mặc đang cố gắng chạy trốn, trong lòng hắn cũng âm thầm phiền muộn, không hiểu sao mình lại có thể đắc tội nhiều tên khốn có hậu trường vững chắc như vậy chứ? Trước đây là Điền Ngạo Phong của Lôi Vân Tông, Viên Quan Nam của Vô Cực Tông, còn có cả Ung Ô Tử và Ung Du Nhi của Thông Hải Giáo vân vân nữa.
1350 Nhưng Cảnh Học Minh bỗng nhiên lại không đợi Diệp Mặc nói tiếp nữa mà lại lôi kéo Diệp Mặc rồi nói: - Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây. Không ngờ là cậu lại đắc tội với Diêm Vương thành chủ của Hắc Thạch thành.
1351 Cảnh Học Minh lại càng không đáp lời lại, Phiên Thiên Ấn màu vàng trong tay cũng đã mang chút màu vàng sẫm đập mạnh xuống. Phiên Thiên Ấn khi vừa được Cảnh Học Minh phóng ra còn là một điểm sáng màu vàng, đợi Phiên Thiên Ấn này xuất hiện trên đỉnh đầu Tác An Sơn thì cũng đã hình thành một vòng sáng mông lung màu vàng càng ngày càng lớn.
1352 Lúc này thì y rốt cuộc cũng hiểu vì sao Diệp Mặc có thể sống sót ở 'Vết nứt hư không' này rồi, hắn không chỉ luyện thể tới Vương Cảnh, hơn nữa thân thủ của hắn tuyệt đối cũng không kém hơn so với y.
1353 Cảnh Học Minh vẫn chưa tỉnh táo lại khi Diệp Mặc xông về phía rung động của mười hai viên lôi châu, liền phát hiện Diệp Mặc đã bắt được một viên lôi châu trong đó.
1354 Nhưng sau đó Cảnh Học Minh lại nhìn bình ngọc bất ngờ xuất hiện trong tay Diệp Mặc lẳng lặng nói: - Anh sẽ không nói với tôi, bên trong bình ngọc trong tay anh chính là máu của thần thú đấy chứ? Diệp Mặc khẽ mỉm cười, lấy ra một bình ngọc nhỏ hơn đổ một giọt vào trong, sau đó đưa bình ngọc nhỏ cho Cảnh Học Minh nói: - Anh đoán đúng rồi, đây chính mà máu của Thần thú côn, tôi cho anh một giọt, để anh thăng cấp lên Kiếp cảnh.
1355 Thiếu phụ trẻ tuổi xinh đẹp đứng ra khom người thi lễ với Tác An Sơn, thì mới dùng giọng nói mềm yếu trả lời: - Thạch Đạp đã một mình đi vào 'Vết nứt hư không' để tìm kẻ kia báo thù cho Xuyên nhi rồi.
1356 Thật sự là Diệp Mặc còn chưa nghĩ tới vấn đề này, hiện tại Thạch Đạp nói ra, thì trong lòng của hắn cũng khẽ động. Tu sĩ ở 'Vết nứt hư không' này, hiển nhiên đều là tu sĩ Hóa Chân, hơn nữa đều là những tu sĩ tinh anh nhất đến từ các thế giới Tu Chân khác nhau.
1357 Diệp Mặc không sợ Thạch Đạp, đó là bởi vì trận kỳ của hắn đều bố trí trong hư không, hơn nữa còn là trận pháp cấp chín do hắn tự mình nghĩ ra nữa. Hắn tin tưởng, cho dù là Thạch Đạp đứng ở đây nhìn, thì cũng không nhất định có thể nhìn ra trận kỳ của hắn.
1358 Thạch Đạp không động, Diệp Mặc cũng không động. Sau khi Tác An Sơn đã giết hai tên tu sĩ Hóa Chân duy nhất lưu lại đây, thì đã trở nên bình tĩnh lại, lão giơ một tay lên, thì Hắc Xà mầu đen to lớn kia liền bị lão nắm trong tay.
1359 Diệp Mặc cứ như không biết suy nghĩ của Thạch Đạp vậy, chỉ cố gắng điều khiển Vụ Liên Tâm Hỏa khống chế sự tấn công của Ly Minh Hỏa. Nhưng thỉnh thoảng thần thức và chân nguyên không đủ, tạo thành một số sơ hở, một khi Vụ Liên Tâm Hỏa lộ ra khe hở, thì Ly Minh Hỏa sẽ nhanh chóng sẽ thiêu đốt một bộ phận của cây mây Thạch Đạp tạo ra.
1360 Diệp Mặc nghe thấy vậy, lập tức nghi ngờ, chẳng nhẽ lúc trước biểu hiện tức giận và kích động của Thạch Đạp là giả tạo sao? Sau đó hắn liền hiểu ra lúc trước tại sao Thạch Đạp không bằng lòng trả lời câu hỏi của Tác An Sơn, vì lúc trước nếu như gã trả lời câu này trước mặt mình, thì mình sẽ nghi ngờ biểu hiện của gã lúc đó là giả tạo.
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Đô Thị, Dị Năng, Huyền Huyễn, Trọng Sinh
Số chương: 24