341 Thật là lợi hại! Vân Khê cũng bị dọa sợ, mới chỉ ngắn ngủn mấy ngày, thực lực của Thiên Tuyệt liền tăng lên nhiều như vậy, xem ra ván cờ Trân Lung thật đúng là thứ tốt.
342 Trong phòng, Vân Tiểu Mặc nhìn thân thể mẫu thân run rẩy, không khỏi kinh ngạc hỏi: “Mẫu thân sao vậy? Thoạt nhìn thật giống như tức giận. ” Dung Thiếu Hoa ngồi bên cạnh hắn, ho nhẹ nói: “Cháu nhìn nhầm rồi? Mẫu thân cháu không phải vẫn đang cười sao? Có thể hôm nay khí trời có chút lạnh, cho nên hơi run.
343 Long Thiên Thần rất buồn bực, vô cùng buồn bực, tại sao chuyện không may lại thường xuyên phát sinh ở trên người hắn? Sau một cuộc kinh sợ, hắn nhanh chóng chấn chỉnh bản thân, điều chỉnh hô hấp, chuẩn bị rời phòng.
344 “Không có gì là không thể! Hãy tiếp nhận sự thật đi!” Tiếng lạnh lùng gầm nhẹ, từ cổ họng Long Thiên Tuyệt truyền ra, xen lẫn vài tia tức giận. Thân ảnh màu vàng, ở dưới ánh mắt của mọi người giống như mủi tên rời cung, thẳng hướng tới Long Thiên Hồn.
345 Vân Khê nhìn bằng hữu người thân quay chung quanh giường nàng, ai nên có mặt đều có mặt, thí dụ như một nhà lão gia tử Dạ Cô Phong, Bạch Sở Mục, Dung Thiếu Hoa, Lam Mộ Hiên, Mộ Cảnh huy, Mộ Vãn Tình, Thượng Quan Như Nhi, Độc Cô Mưu, Đoan Mộc Hùng, Mộ lão, Âu Li, tứ đại hộ pháp cùng các bằng hữu cùng nhau từ Ngạo Thiên đại lục đi tới Long Tường đại lục; cũng có các bằng hữu sau khi bọn họ đi tới Long Tường đại lục quen biết, thí dụ như Chiến Thiên Dực, Long Hựu Đình, Bách Lí Song, thầy trò năm người Côn Luân lão giả, tỷ đệ Hàn Thiên Phong, tỷ muội Mục gia cùng Mặc Tam Thiếu đám người; tự nhiên còn có mấy bé khả ái Đoan Mộc Tĩnh, Sở Thiểu Dương, Long Vũ Hiên những bằng hữu rất tốt của nhi tử.
346 Đêm tối. Ban đêm chính là thời điểm thực hiện âm mưu quỷ kế. Nơi ở của học viện Kim Sư. Mấy chục bóng đen quỷ mỵ, vô thanh vô tức (không âm thanh không hơi thở)liên tục nhảy vào sân.
347 Tiểu Bạch âm “A” còn chưa nói hết, cách đó không xa, tiếng rồng ngâm rống giận liền thay phiên xuất hiện. “Chết tiệt, người nào gan to như vậy, dám khi dễ Tiểu Long Long nhà ta?” Vừa nghe thấy thanh âm vô cùng mạnh mẽ kia cũng biết là Long Hậu tới.
348 Trải qua cuộc hỗn chiến vừa rồi, cửa phòng cửa sổ có dấu hiệu bị hỏng, may mà không quá nghiêm trọng, đủ có thể che gió che mưa. Bên trong gian phòng ánh nến đã bị gió thổi tắt, trong nhà một mảnh tối đen.
349 “Thật sao?” Đoan Mộc Tĩnh đối với Vân Tiểu Mặc giải thích bán tín bán nghi, nhưng căn cứ vào lòng sùng bái mù quáng đối với Tiểu Mặc ca ca, bé cũng là không suy nghĩ nhiều.
350 Yến hội bắt đầu, Vân Khê khích lệ nói: “Tiểu Mặc, hôm nay là sinh nhật sáu tuổi của con, tất cả mọi người đều đến chúc mừng. Con nên chào hỏi mọi người, sau đó biểu diễn một tiết mục.
351 Bách Lí Song nhìn mẫu thân mời đại phu tới bắt mạch cho nàng, dở khóc dở cười. Lúc này, sau khi đưa đoàn người Vân Khê ra khỏi thành, huynh đệ Bách Lí nhị ca trở lại, hướng thành chủ cùng thành chủ phu nhân bẩm báo.
352 Tiếng cười nhạo của hai gã nam tử khiến cho Long Thiên Thần vô cùng khó chịu, nhưng bọn họ nói không sai, hắn thật sự không có năng lực cứu giúp Dực Long học viện, không phải mơ mộng thì còn là cái gì? Thấy Long Thiên Thần không thể phản bác, hai người càng thêm khinh bỉ, không thèm nhìn tới hắn nữa.
353 Tất cả trưởng lão và học sinh Dực Long học viện đều chờ đợi ở ngoài cấm địa, bên trong chỉ còn lại tỷ muội Triệu Hiểu Du và Long Thiên Thần phụng bồi Triệu viện trưởng.
354 Con đường cát vàng trải dài, lưu lại hai hàng dấu chân to nhỏ khác nhau. Một trận gió thổi qua, dấu chân lại bị cát vàng vùi lấp, không còn vết tích gì nữa.
355 Chí tôn điện, Vọng Khê Lâu. Xa xa, có thể nghe được từ trong lầu truyền ra tiếng chửi rủa, mang theo khí chất đặc biệt thuộc về chất giọng chuyên dùng để mắng chửi người của Vân Khê: “Tức chết ta! Đám tử lão đầu này, sao vẫn chưa chết hết đi? Bọn họ sống trên đời này chỉ tổ ô nhiễm không khí!” “Nói ta không làm tròn trách nhiệm? Nói ta phá tiền học viện? Con mắt nào của bọn họ thấy ta phá tiền của học viện chứ? Từ khi xây dựng Đan học viện tới nay, có bao nhiêu bạc không phải tự ta bỏ tiền túi ra để chi tiêu? Lúc đó sao bọn họ không ra mặt? Vừa thấy ta hơi đụng vào chút ít bạc của học viện đã nhảy tới nói ta phá tiền, có còn thiên lý nữa hay không?” “Thiên Tuyệt, chàng nói xem, bọn họ nói vậy có tức hay không cơ chứ?” “Đám tử lão đầu! Ta nguyền rủa mấy người bị sét đánh chết!” Nồng đậm oán khí từ trong lầu bay ra, tất cả mọi người đều chọn đường vòng mà đi, chỉ sợ oán khí quấn thân.
356 Bao nhiêu lần, đối mặt với đủ loại áp lực và đả kích. Mệnh của nàng hình như luôn gắn với đa chuyên (nhiều vất vả, truân chuyên). Giờ này khắc này làm nàng nhớ tới tình cảnh kiếp trước, lúc phụ thân vừa mới qua đời, nàng bắt đầu tiếp nhận vị trí Vân gia chủ.
357 Thịnh Bảo trai nằm ở Hứa thành, cách Vạn Hoàng học viện không tới một ngày đường, đó chính là nơi bán đấu giá nổi tiếng và quy mô ở Long Tường đại lục.
358 Một đoàn người ngựa, ngoại trừ vợ chồng Vân Khê ra, còn có Mộ lão, Lam Mộ Hiên, Bách Lí Song và tứ đại hộ pháp, vì hành trình mang tính du ngoạn nhiều hơn một chút, bọn họ cũng không mang theo quá nhiều nhân mã.
359 Long Thiên Thần và Bạch Sở Mục mang theo tỷ muội Triệu Hiểu Du, bốn người cùng ngồi trên Dực Long bay về phía Vạn Hoàng học viện, đi thăm đứa cháu nhỏ sắp ra đời của hắn, đang đi qua Mạc thành, chợt nghe thấy tiếng người kêu cứu.
360 Cùng lúc Thịnh Bảo trai nhận được tin tức, những kẻ khác cũng biết được đoàn Vân Khê đã vào thành. Mấy người Long Thiên Thần lập tức chạy tới khách điếm Như Ý, đoàn tụ với đại tẩu.