361 “Còn thời gian nửa nén hương nữa mới đến thời điểm buổi đấu giá chính thức bắt đầu, chúng ta vẫn còn cơ hội. ” Vân Khê rất nhanh trấn định lại, liếc Không trưởng lão một cái, xoay người đi ra ngoài, ngoắc ngoắc mấy người Vân hộ pháp, ghé vào bên tai bọn họ phân phó mấy câu.
362 “Bụng… bụng của ta… Ta hình như sắp sinh rồi. ” Vân Khê đau đớn cau mày, thở gấp, không ngờ được rằng đứa nhỏ muốn ra đời vào lúc này. “Cái gì? Sắp sinh?” Gương mặt tuấn tú của Long Thiên Tuyệt từ trước đến giờ vốn luôn thong dong vào giờ phút này cũng không bình tĩnh nổi nữa.
363 Đoàn người Long Thiên Thần cùng Vân hộ pháp sau khi nghe thấy tiếng đứa nhỏ khóc nỉ non, liền lập tức quay về, lúc này, mây đen dày đặc cũng tản đi, bầu trời trong sáng trở lại, giống như lúc trước chưa từng xảy ra chuyện gì, không lưu lại dấu vết, làm cho người ta cảm thấy đó chẳng qua chỉ là ảo giác.
364 Lời nói của Bách Lý Song giống như cái dùi đục vào ngực của Hách Liên Tử Ngữ. Chẳng lẽ thật sự nàng sai rồi sao? Cừu nhân trong lòng nàng, căn bản không phải người giết đệ đệ nàng, uổng công nàng trăm phương ngàn kế, nghĩ làm sao để báo thù, kết quả lại phát hiện, nàng chính là trò cười.
365 Tiểu Phượng Phượng vây quanh tiểu bảo bối, hai mắt nó chuyển qua chuyển lại, tinh tế nhìn tiểu bảo bảo nghiên cứu. Bỗng nhiên như nghĩ tới điều gì, ánh mắt nó sáng lên, gật đầu như mổ thóc “Đúng rồi, tiểu bảo bảo có phải đói bụng hay không, cho nên vẫn cắn ngón tay nhỏ bé? Bé chờ a, ta lập tức đi chuẩn bị đồ ăn ngon cho bé.
366 Đứng ở đỉnh núi, nhìn ra xa xa, phía trước là sương mù dày đặc lượn lờ, tạo thành một cảnh biển sương mù. Cũng không ai biết quang cảnh trong tấm biển mây này là cái gì, cũng không biết nguy hiểm như thế nào, nó giống như một đại dương sâu thẳm, hung hiểm khó lường, dò không biết nông hay sâu.
367 “Tiểu Phượng Phượng, người kí khế ước cùng tiểu bảo bảo sao?” Hàn Thiên Phong khó có thể tin, nàng còn tưởng Vạn Hoàng Chi Hoàng cuối cùng sẽ kí khế ước cùng Vân Khê, ai ngờ nàng đoán sai, kết quả ngoài dự liệu của mọi người.
368 Tiểu Phượng Hoàng nhanh nhẹn tránh thoát khỏi sự công kích của Vân Khê, nó không cam lòng yếu thế, lần nữa ngậm lông của mình tố cáo với tiểu bảo bảo.
369 “Thiên Tuyệt, ta ủng hộ chàng!” Vân Khê nhìn Long Thiên Tuyệt ánh mắt ôn nhu và triền miên. Đây mới là nam tử mà nàng thích và thưởng thức, có chí hướng, có dũng khí, nàng như chìm đắm trong sự kiên định và bình tĩnh của hắn.
370 Vó ngựa tung bay, bụi đất mù trời. Hai người một ngựa, chạy như bay ở trên vùng quê, tiếng cười âm vang trong không trung. Tóc đen quấn quít, áo lông hồ ly đen trắng, gần gũi, thắm thiết, thâm tình, quả là một phong cảnh đẹp đẽ trong trời đất bao la.
371 Thấy đại ca nổi giận, Hoa Sở Sở bắt đầu sốt ruột, giãy dụa hô lên: “Đại ca, không được làm hại Mưu ca ca! Nếu huynh hại người, muội liền liều mạng với huynh!” Hoa Ức Phong nghe vậy, lửa giận trong lòng càng lớn.
372 Chưa bao giờ Thịnh Bảo Trai có không khí căng thẳng như hôm nay. Chỗ ngồi đại sảnh lầu một đã sớm đầy, người đứng nhiều không biết gấp mấy lần so với người ngồi, người người chen chúc, không cẩn thận thì có thể giẫm lên gót chân người khác.
373 Vân Khê không nhận thấy được sự khác thường của bọn họ, bởi vì lực chú ý đã bị một giọng nói hô giá phía dưới hấp dẫn. “Giọng nói này có vẻ quen tai? Giống như là.
374 “Chẳng lẽ ta nói sai sao?” Bách Lí nhị ca nói, không cố kỵ đến lời của mình sẽ mang đến cho muội muội bao nhiêu khó xử. Bách Lí Song vỗ trán: “Căn bản không có chuyện đó! Nhị ca, huynh đừng nói hươu nói vượn.
375 Gian sương phòng ở Tây viện, có thanh âm nữ tử không ngừng truyền ra: “Nương, mau thả con ra ngoài! Nếu không, bắt đầu từ hôm nay con liền tuyệt thực!” “Nương, con nói thật! Con thật sự sẽ tuyệt thực !” “.
376 Vân Khê và Long Thiên Tuyệt liếc mắt nhìn nhau, rất là kinh ngạc. Bên trong tháp có ít nhất mấy chục người, làm sao một chút động tĩnh cũng không có? Đây là tình huống gì? “Ta vào xem một chút.
377 “Ngươi đừng làm ta sợ! Ta, Hoa Tam gia há lại bị hù dọa? Ta không ngại nói cho ngươi biết, thực lực Hoa gia chúng ta, cường đại hơn xa so với các ngươi đã thấy, cho dù Bách Lí Mục Nhiên đem cả thực lực Thiên Long Thành để đối phó Hoa gia ta, hắn cũng phải nghĩ kĩ!” Hoa Tam gia âm trầm nở nụ cười.
378 Đối mặt với sự chỉ trích của Cừu Mộ Dã, Long Thiên Tuyệt bình tĩnh sờ sờ mặt mình, quay đầu hỏi Vân Khê: “Mặt của ta, rất đen sao?” Vân Khê mím môi, xì cười nói: “Không đen! Tuyệt đối không đen!” Cừu Mộ Dã hai mắt trợn trừng, thiếu chút nữa giận ngất đi, gặp hai vợ chồng không bình thường này, hắn thật khổ tám đời.
379 Tất cả mọi người tại buổi đấu giá sững sờ, trợn mắt nhìn thẳng, bọn họ đến Thịnh Bảo Trai vô số lần vẫn chưa nghe nói đến việc có thể cò kè mặc cả, bọn họ thật rất muốn đối với Long Thiên Tuyệt dựng thẳng ngón tay, nói một tiếng: huynh đệ, ngươi thật cường hãn! Hoa Tam gia nghe vậy, thiếu chút nữa giận đến xịt khói, hóa ra bọn họ cũng không đem mười triệu lượng bạc trắng, nhưng cố ý nâng lên, chờ hắn rơi bẫy! Vô sỉ a! Thật là vô sỉ! Khóe miệng Tam chưởng quỹ hung hăng rút lại, hắn nhớ rõ ràng khi người Hoa gia không đưa ra được mười một triệu lượng bạc trắng, tôn giá phu nhân rất sung sướng đem Hoa gia mắng một trận, nói người Hoa gia không biết xấu hổ, nhưng bây giờ đến phiên chính bọn hắn ăn quịt.
380 Đêm xuống. Trang trại tối đen, chỉ có ánh trăng chiếu sáng con đường phía trước. Hai cái bóng người không tiếng động đi vào. “Khê Nhi, chính là chỗ này! Dựa theo đánh dấu trên bản đồ, cửa vào Phiêu Miểu Địa phủ hẳn là ở vị trí gian phòng này.
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Đô Thị, Dị Năng, Huyền Huyễn, Trọng Sinh
Số chương: 24