101 CHƯƠNG 101: BẮT ĐƯỢC "GIAN DÂM" Dịch bản thảo: Pinoneverdie Chỉnh sửa: Leo Hạ Diệu ghé vào Viên Tung ngực thở hổn hển, đôi mắt hí nhỏ bé tuyệt đẹp hướng về phía cửa sổ, sâu kín nói: "Trời đã tối rồi.
102 CHƯƠNG 102: TIỂU TỔ TÔNG ẤM ÁP Trans+Edit: Pinoneverdie+Leo --------------------------------------------------------------------------------------------- Viên Tung làm cho Hạ Diệu một bàn cơm trưa phong phú, lòng heo dồn thịt kiểu Đông Bắc, cá chép chiên xù, thịt giò kho tàu, hương vị xông vào mũi là cơm ngũ thường, sủi cảo Đông Bắc mỏng da dày nhân.
103 CHƯƠNG 103: CỰC KÌ ĐẠI PHÁT Trans+Edit: Pinoneverdie Tuyên Đại Vũ bị Vương Trì Thủy làm cho hồ đồ, lúc này táo bạo một tiếng rống. "Cút đi, yêu ai tìm ai thì biến nhanh đi! Ông nội đây không có rảnh rỗi với ngươi.
104 CHƯƠNG 104: HẬU QUẢ CỦA KÌ NGHỈ ĐÔNG Trans+Edit: Pinoneverdie ------------------------------- Ngày hôm sau, từ Cáp Nhĩ Tân quê của Viên Tung trở lại Bắc Kinh, ba người cùng nhau bước trên đường.
105 CHƯƠNG 105: TÔI PHỤC CẬU LUÔN! Trans+Edit: Pinoneverdie (Chương này có rất nhiều đoạn hội thoại dùng ẩn ý, câu chữ ghi vậy nhưng hàm ý lại khác, nên mình đã cố chú thích khá nhiều, hy vọng không làm gián đoạn mạch đọc của các bạn) Tuyên Đại Vũ trơ mắt nhìn Hạ Diệu một mình lái xe rời đi, xe rời đi nhưng người trong xe cũng còn không hết hy vọng mà quay đầu lại , xuyên qua lớp kính xe, ngước lên nhìn lướt qua, ánh mắt này như đâm vào trong tim Tuyên Đại Vũ.
106 CHƯƠNG 106: CẢM ƠN CẬU Trans+Edit: LEO Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, Hạ Diệu liền chạy đến cửa hàng bách hóa, chọn một đống mỹ phẩm dưỡng da dành cho nam, định tặng cho Tuyên Đại Vũ, dỗ dành vị đại thiếu gia kiêu ngạo đang "vô cớ" giận dỗi.
107 CHƯƠNG 107: MẶT MÀY BẦM DẬP Trans+Edit: Pinoneverdie --------------------------------------------------- Gương mặt Hắc Tử đột nhiên lạnh lẽo, áp suất không khí xung quanh cũng theo đó mà giảm xuống.
108 CHƯƠNG 108: TRỨNG TRỌC LỐC KHÔNG CÓ LÔNG Trans+Edit: Pinoneverdie -------------------------------------------------------------------------- "Phiền toái như vậy á.
109 CHƯƠNG 109: MẮT TO MẮT NHỎ Trans+Edit: Pinoneverdie ----------------------------------------------------------------- Qua vài ngày, vết sưng phù trên mặt Hạ Diệu giảm đi rất nhiều, máu ứ đọng và những vết thương nhỏ cũng mờ dần.
110 CHƯƠNG 110: GIẢI TRỪ TÂM BỆNH Trans+Edit: LEO Mà cậu ta cũng quả thực là bị một con mắt to một con mắt nhỏ. Nhưng để cho cậu ta vô cùng tức giận và đau lòng, không phải là chuyện này, mà là cái người được cậu ta khen "đáng yêu lạ thường" vào sáng sớm nay.
111 CHƯƠNG 111: TRẢ THÙ Trans+Edit: LEO Trên xa lộ, một chiếc xe jeep chở súng ống, thuốc súng cùng các loại vũ khí được bí mật chế tạo đang chạy rất bình ổn.
112 CHƯƠNG 112: TÂM TRÍ KHÔNG THỂ THOẢI MÁI Trans+Edit: LEO Viên Tung lúc này chỉ mới vén lên mảnh chăn đang che mặt Hạ Diệu, dưới tầm mắt của mình vẫn là gương mặt anh tuấn như lúc trước, chỉ có một ít tỳ vết nhỏ, mà đặc biệt tuyệt đẹp đó chính là đôi mắt gần như chiếu tướng Viên Tung, câu dẫn tâm hồn của hắn ta, nếu quả thật mắt lưu lại tỳ vết, thì đúng là Viên Tung cả đời đau khổ.
113 CHƯƠNG 113: CHUYỆN KHÔNG NGỜ TỚI Trans+Edit: Pinoneverdie Buổi tối, lúc Viên Tung hầu hạ tắm rửa, xối xối gội gội cho Hạ Diệu, phát hiện bộ mỹ phẩm dưỡng da trong ngăn kéo không thấy nữa, thuận miệng hỏi một câu, "Cậu đem bộ mỹ phẩm dưỡng da đi đâu rồi?" Hạ Diệu mở miệng dối trá, "Đưa cho mẹ tôi đem về nhà rồi.
114 CHƯƠNG 114: MỘT CON SÓI ĐẾN TỪ PHƯƠNG BẮC Trans+Edit: Pinoneverdie --------- Điền Nghiêm Kỳ đem hành lý trên người bỏ xuống đất, hướng về phía Hạ Diệu chạy tới tỏ lòng biết ơn.
115 CHƯƠNG 115: VIÊN ĐẠI TIỂU THƯ ĐÁNG THƯƠNG Trans+Edit: Pinoneverdie ------------------------ Chia sẻ đầu chương: Mình sẽ giữ nguyên những từ thô tục được dịch ra từ bản gốc, các bạn nhớ cân nhắc khi đọc.
116 CHƯƠNG 116: MỘTTRÒ HỀ Trans+Edit: Pinoneverdie (Cảnh báo đầu chương: có cái gì đó đã bắt đầu rồi !!!) --------------------------------------------------- Chuyện là như vầy.
117 CHƯƠNG 117: TÔI THẬT NGỐC Trans+Edit: Pinoneverdie -------------------------------------- Viên Tung ở trên đường lái xe, Viên Như ngồi bên cạnh ríu rít khóc lóc.
118 CHƯƠNG 118: KHỦNG HOẢNG TỨ PHÍA Trans+Edit: Pinoneverdie -------------------------------- Hơn một tuần lễ chiến tranh lạnh, Hạ Diệu dần trở nên vô tri vô giác, sống một ngày bằng một năm.
119 CHƯƠNG 119: CẢNH GIỚI PHÓNG ĐÃNG Trans+Edit: Pinoneverdie+LEO ---------------------------- Thấy các học viên nhiệt tình như vậy, Hạ Diệu cũng không muốn làm mất hưng phấn của mọi người.
120 CHƯƠNG 120: CẢM GIÁC ĐÃ SAI CHỖ Trans+Edit: Pinoneverdie ----------------------------------- Tư thế bị giam cầm đó mang theo cảm giác kích thích cuộn trào mãnh liệt, khiến Hạ Diệu chống đỡ không nổi, một dòng điện lưu xuất hiện từ xương cụt chạy dọc theo đường cột sống lưng, ngứa ngáy như kiến bò, thần kinh rối loạn yếu ớt.
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không
Số chương: 12