121 Diệp Lạc phẫn hận nhìn nam nhân như ma quỷ trước mắt, nàng căm giận nói:-”Ngươi không được đụng ta…Buông ta ra…”Diệp Lạc giãy dụa, làm Tử Dạ càng thêm nóng nảy, hắn đột nhiên mạnh tay, một phen ôm lấy Diệp Lạc, bước đến bên giường, nặng nề đem cả người Diệp Lạc ném lên giường, sau đó xoay người, đem Diệp Lạc đặt ở dưới thân, điên cuồng xé rách những kiện áo mỏng manh trên người nàng, cả giận nói:-”Tiện nhân! Ngươi thân là Thái tử phi, bản Thái tử vì sao không thể chạm vào ngươi.
122 Ma ma bị nàng đẩy xuống, kêu lên một tiếng kinh hãi, liền ngã nhào trên mặt đất, mà Diệp Lạc thân thể còn chưa đứng vững, đã cảm thấy trên đầu truyền đến một trận đau nhức, tóc bị người ta gắt gao kéo mạnh, ngay sau đó, trên mặt liền chịu một cái tát.
123 Edit: Muỗi VoveMãi cho đến khi nước hoa hồng trong chén một giọt cũng không còn, Tử Dạ mới buông Diệp Lạc ra, sau đó ném mạnh chén thuốc xuống đất. Chén sứ bị vỡ thành từng mảnh, phát ra âm thanh thanh thúy vỡ vụn, mảnh sứ rơi đầy trên mặt đất.
124 Edit: Muỗi Vove Thanh nhi lệ rơi đầy mặt, hai mắt nàng đẫm lệ mơ hồ nhìn Diệp Lạc, nức nở hỏi:-”Tiểu thư, người là đang nói cái gì? Làm sao cứu đứa nhỏ?”Diệp Lạc chỉ cảm thấy thân thể ngày càng suy yếu, thần trí đã dần trở nên mơ hồ, nàng cố gắng mở to mắt, không để ình bất tỉnh, vô cùng khó khăn đối với Thanh nhi nói:-”Thanh nhi…Chậm liền…Sẽ không kịp…Muội nhanh chút đi…Đi tìm Du đại ca…Nói là…Ta…Ta bị ép uống nước hoa hồng…”Nói xong lời cuối cùng, thanh âm của Diệp Lạc nhỏ dần, cơ hồ không thể nghe rõ, mà nàng cũng dần dần nhắm hai mắt lại.
125 Edit: Muỗi VoveDu Hàn nghe xong lời nói của Thanh nhi, hơi sững sờ, lập tức minh bạch, trên khuôn mặt tuấn mỹ thoáng một chút ửng đỏ, sau đó xoay người, nhìn Thanh nhi thản nhiên nói:-”Không sao, ta chỉ là giúp nàng bức độc trong cơ thể ra, ngươi đem áo choàng của ta phủ lên người nàng!”Nói xong bắt đầu cởi áo choàng xuống, thuận tay đưa cho Thanh nhi.
126 Edit: Muỗi VoveĐêm đến, trong thư phòng Dạ Vân Điện, một mảnh đèn đuốc sáng trưng, Tử Dạ sắc mặt âm trầm, hai hàng lông mày gắt gao nhíu chặt, lặng yên đứng bên cửa sổ, hai tròng mắt sắc bén nhìn vào bầu trời đen tối bên ngoài!Thời tiết vẫn đang rét lạnh, ban đêm, trên không trung bắt đầu lác đác từng mảnh bông tuyết nhẹ như lông ngỗng, từng mảnh từng mảnh vô thanh vô tức bay xuống mặt đất, cũng những bông tuyết trên mặt đất dung hợp một chỗ, xếp thành từng xấp bông dày.
127 Edit: Muỗi VoveHắn phẫn nộ tát nàng, đối với nàng rống giận! Mà hắn như thế nào cũng không nghĩ đến, Tử Ảnh cư nhiên xuất hiện trước mặt hắn, đem nàng ôm vào lòng, càng làm hắn không thể tưởng tượng được là, hắn lại có thể chứng kiến nàng tức giận, lần đầu tiên nhìn thấy khuôn mặt lạnh nhạt của nàng phẫn nộ, nàng tức giận giãy ra khỏi cái ôm của Tử Ảnh, cũng ở trước mặt hắn mà nặng nề cho Tử Ảnh một cái bạt tai.
128 Edit: Muỗi VoveBông tuyết tại thời điểm gió bắc lạnh thổi ào ào vẫn không ngừng bay tán loạn trong không trung. Tử Dạ hai mắt nhìn thẳng ra màn đêm , trong đầu hắn không hiểu sao hiện lên khuôn mặt tái nhợt kia.
129 Edit: Muỗi VoveThanh nhi vẫn đang ở trong trạng thái nghi hoặc, mà cái kia tử y nhân đột nhiên làm một việc khiến nàng suýt chút nữa từ trên xà ngang té xuống, bời vì nàng chính là nhìn thấy người kia cư nhiên ghé xuống, đặt trên trán Diệp Lạc một nụ hôn, mơ hồ, mờ nhạt dưới ánh sáng.
130 Edit: Muỗi VovePhượng Hoàng cung, trong cung điện hoa lệ, một mảnh đèn đuốc sáng trưng, trong điện thắp nhiều hỏa lò tinh xảo, mỗi một hỏa lò được đốt, tản mát ra hơi ấm, bên trong ấm áp như xuân.
131 Edit: Muỗi VoveTuyết rơi ròng rã một đêm cuối cùng cũng ngừng lại, mặt trời đã lâu không gặp rốt cuộc xấu hổ lộ ra vẻ mặt vui cười, kim sắc dương quang bao trùm lên thảm tuyết dày, trên cung điện lộng lẫy huy hoàng, phát ra quang mang làm người ta lóa mắt, cơn gió hung hãn cũng trở nên nhu hòa đi rất nhiều, tuy rằng nhiệt độ không khí vẫn còn rất lạnh, bất quá, so với bình thường đã nhiều hơn một tia ấm áp.
132 Edit: Muỗi VoveTrong mắt Tử Ảnh hiện lên một tia nghi ngờ, bởi vì Tử Dạ lần này thái độ so với lần trước không tương đồng, nếu như hắn không tận mắt nhìn thấy cách đối xử của Tử Dạ với Diệp Lạc, hắn có thể sẽ tin ngay, nhưng là, Tử Dạ trước mặt Diệp Lạc biểu hiện quá rõ ràng, làm hắn có điểm khó tin Tử Dạ hội dễ dàng đáp ứng yêu cầu của hắn, để hắn mang Diệp Lạc rời khỏi hoàng cung!Có lẽ, Tử Dạ thật sẽ vì ngôi vị hoàng đế mà buông tha cho Diệp Lạc, chỉ là, biểu hiện của hắn cũng không thể vân đạm phong thanh như thế, chẳng lẽ, ở trong lòng của hắn, một chút cũng không để ý đến Diệp Lạc? Diệp Lạc dù sao bây giờ vẫn là chính phi của Tử Dạ, hắn vì quyền thế, chẳng lẽ liền có thể vứt bỏ Diệp Lạc không để ý?Nghĩ đến đây, Tử Ảnh không khỏi thử hỏi:-”Hoàng huynh, ngươi buông tay để Lạc nhi cùng thần đệ rời đi, chẳng lẽ trong lòng thật sự tuyệt không phẫn nộ khổ sở?”Tử Dạ trong mắt hiện lên một tia cuồng ngạo, hắn vẻ mặt kiêu ngạo nói:-”Bản Thái tử chẳng qua bị ép phải cưới nàng, ngươi cho là bản Thái tử thật sự để ý nàng? Nữ nhân giống như nàng, làm sao có thể so sánh với Linh nhi? Huống chi, nàng tướng mạo xấu xí, bản Thái tử sau khi đăng cơ, có một Hoàng hậu xấu xí như thế, chẳng phải để thiên hạ chê cười hay sao? Huống chi, trong lòng của nàng căn bản cũng không có bản Thái tử! Bản Thái tử để một nữ nhân cả ngày nghĩ đến nam nhân khác ở bên người làm gì? Được rồi, hoàng đệ, chẳng lẽ ngươi còn tưởng rằng, bản Thái tử luyến tiếc nàng sao?”Câu trả lời của Tử Dạ, càng khiến Tử Ảnh bán tín bán nghi, bất quá, hắn đối với cách làm của Tử Dạ tuy rằng cảm thấy có điểm không tin tưởng, nhưng là, chung quy nghe Tử Dạ nói một hồi vẫn là bỏ qua nghi ngờ, hắn mỉm cười:-”Hoàng huynh nghĩ như vậy thật tốt! Thần đệ cùng Lạc nhi sau khi rời đi, nhất định sẽ mai danh ẩn tích, việc này hoàng huynh có thể yên tâm! Hoàng huynh hiện tại có thể cho thần đệ gặp mặt Lạc nhi một lần đi?”Tử Dạ nhìn thấy Tử Ảnh trong đáy mắt ẩn hiện loại tình cảm vui sướng, trong lòng lại cảm thấy không phải tư vị, bất quá, hắn ngoài mặt vẫn không biến sắc, thản nhiên nói:-”Nếu hoàng đệ hiện tại muốn gặp nàng, đều không phải là không thể! Chỉ là, nàng hiện tại đang ở trong Dạ Vân điện của bản Thái tử, nếu như hoàng đệ cùng bản Thái tử đi tới…, khó tránh khỏi sẽ khiến người ta chú ý!”Tử Ảnh hơi trầm ngâm, rốt cuộc mỉm cười:-”Hoàng huynh nói phải, vậy thôi, tối hôm nay, ở Phượng Hoàng cung, hoàng huynh mang theo Lạc nhi đến đây, không biết ý hoàng huynh như thế nào?”Tử Dạ cân nhắc một chút, bỗng nhiên quỷ dị cười:-”Được, cứ làm theo lời đệ!”Tử Ảnh đắm chìm trong cảm giác được gặp lại Diệp Lạc, căn bản không chú ý tới nụ cười quỷ dị cuả Tử Dạ, thấy Tử Dạ đáp ứng, liền không nói thêm gì, đứng dậy cáo từ rời đi.
133 Edit: Muỗi VoveMàn đêm như nước, nửa vầng trăng treo lơ lửng giữa không trung tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Toàn bộ hoàng cung về đêm trở nên yên tĩnh, ngẫu nhiên có âm thanh côn trùng thỉnh thoảng kêu vang ở chỗ sâu nhất trong bụi hoa truyền đến.
134 Edit: Muỗi VoveMột chiếc xe ngựa, im ắng đứng ở cửa cung. Màn xe ngựa hạ xuống, thấy không rõ lắm người ở bên trong, chỉ có một tiểu nha hoàn đứng ở bên cạnh xe ngựa nôn nóng nhìn vào cửa cung.
135 Edit: Muỗi VoveTrong chính điện, so với ngày thường không có gì khác biệt, chúng thần quan phục chỉnh tề, lục tục kéo nhau vào triều sớm, hôm nay trừ bỏ thời tiết tương đối khá hơn, tuyết đã ngừng rơi thì có một điểm bất đồng, chính là, không thấy một người không bao giờ nghỉ lên triều như Mã thừa tướng, trong lòng mọi người không khỏi cảm thấy có điểm kỳ quái.
136 Edit: Muỗi VoveTử Dạ cũng không để ý tới Long Ngữ Lan, mà chậm rãi từ trên ghế đứng lên, đôi con ngươi sắc bén đảo qua thừa tướng nhất đảng đại thần, sau đó thu hồi ánh mắt, lạnh lùng nhìn thẳng Long Ngữ Lan, gằn từng tiếng:-”Mẫu hậu, nơi này cũng không phải là Phượng hoàng cung của người, mẫu hậu muốn tuyên chỉ, thỉnh trở lại Phượng hoàng cung của người mà tuyên đọc, đây là nơi thảo luận chính sự của Tây Lương quốc, chứ không phải là nơi mẫu hậu có thể khoa chân múa tay như ở hậu cung đâu!”Tử Dạ vừa nói xong, còn không đợi Long Ngữ Lan trả lời, một đại thần đảng thừa tướng bỗng nhiên lớn tiếng chỉ trích:-”Thái tử gia, thánh chỉ là do Hoàng đế sở hạ, há có thể tùy tiện bêu xấu? Ngài địa vị Thái tử cao quý, lại càng không thể đối với Hoàng thượng bất kính như thế! Còn có, ngài thân là vãn bối, sao có thể bất kính với nương nương?”Tử Dạ lạnh lùng nhìn vị đại thần kia, vẫn không nói gì, Dương tướng quân đã đứng ra, trợn mắt trừng vị đại thần kia, quát:-”Lớn mật! Thân là thần tử, há có thể đối với Thái tử chỉ trích? Theo lão phu, nếu muốn bàn về bất kính, đầu tiên phải kể đến lão tặc ngươi!”-”Ngươi!”Vị đại thần bị chọc tức vẻ mặt lúc đỏ lúc trắng, một đôi mắt trừng như chuông đồng, phẫn nộ nhìn Dương tướng quân.
137 Edit: Muỗi VoveLong Ngữ Lan bị áp trụ, nhưng cũng không kinh hoảng, bà ta lạnh lùng nhìn lướt qua hai cung nữ, giận dữ tái mặt, đối Tử Dạ tức giận nói:-”Tử Dạ, ngươi đây là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi muốn cưỡng ép bổn cung sao? Ngươi thật to gan!”Không chỉ Long Ngữ Lan mà các đại thần trong triều đều bị sự việc đột nhiên phát sinh dọa sợ, mắt nhìn Tử Dạ lớn mật làm xằng, mà Hoàng thượng lại bỏ mặc, không khỏi cảm thấy bất an, hơn nữa thừa tướng Tư Mã Văn hôm nay lại không có vào triều, trong chuyện này chỉ sợ lại có biến cố.
138 Edit: Muỗi VoveTây Lương quốc, năm đầu tiên, tháng mười một, ngày hai mươi, đông. Hoàng đế cùng Hoàng hậu Tây Lương quốc song song cùng một ngày, băng hà.
139 Edit: Muỗi Vove-”Ngươi!”Thanh nhi tức giận đến tái mặt, đang muốn phản bác, lại bị Diệp Lạc nhẹ nhàng lôi kéo ống tay áo. Thanh nhi không hiểu quay đầu nhìn Diệp Lạc,căm phẫn nói:-”Tiểu thư, người xem hắn…”Diệp Lạc sắc mặt trầm xuống, nhẹ giọng quát:-”Đủ!”Thanh nhi bị Diệp Lạc quát, không dám nói thêm gì nữa, nhưng vẫn không cam lòng dậm chân, quay đầu hung hăng trừng viên công công.
140 Edit: Muỗi VoveDiệp Lạc bị Tử Dạ gắt gao kiềm chế trong ngực, căn bản là giãy dụa không thoát, hơn nữa thân thể còn đang suy yếu, đành phải mặc hắn khinh bạc.