Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 36-2: Không Được Như Ý (2)

Chương trước: Chương 36-1: Không Được Như Ý (1)



Mặc dù Thẩm Khiên chính trực thẳng thắng cảnh cáo cô em họ, nhưng sáng hôm sau lúc Từ Mỹ Nghi chuẩn bị đi làm lặng lẽ kề tai anh nói nhỏ.

“Ban đêm em nghe thấy Phương Châm ho khan, chắc chắn là bị cảm. anh nhanh chóng vào phòng bếp hầm chút cháo. Em nhớ trong tủ lạnh có con gà, nếu anh biết làm thìđem nấu. Làm cháo gà cho cô ấy ăn. Em nói anh nghe, phụ nữ bệnh là dễ nịnh nọt nhất, thừa dịp trong lòng cô ấy yếu ớt cần người dựa vào thì phải mạnh tay bắt lấy.”

Từ Mỹ Nghi vừa nói vừa mang giày, ra đến cửa còn vẫy vẫy tay với Thẩm Khiên: “anhhọ, em chỉ có thể giúp anh đến đây, tiếp theo liền xem biểu hiện của anh.”

Thẩm Khiên trừng mắt nhìn em họ mình một cái, anh mắt kia rõ ràng là bảo cô nhanh chóng “Cút” đi. cuối cùng Từ Mỹ Nghi vừa đóng cửa lại thì Thẩm Khiên liền chạy vào phòng bếp.

Tất nhiên là anh biết nấu cháo. Nồi cơm điện cũng có chức năng nấu cháo, anh lấy gần nửa chén gạo từ trong thùng đem đi vo sạch sẽ, sau đó anh ước lượng đủ lượng nước rồi cắm điện, nói đến nấu cháo thì như vậy là nhanh nhất.

Bật điện nồi cháo xong anh đứng trong phòng bếp do dự một lúc lâu. Rốt cuộc có nên nấu thêm con gà như em họ nói không? anh học tập rất tốt, khi làm bác sĩ thì trình độ cũng không tệ, nhưng cũng không có nghĩa là anh có thể vào được phòng bếp.

Từ nhỏ gia cảnh tốt hơn hẳn những người khác, cho đến bây giờ anh chưa từng đi vào phòng bếp qua, trong nhà có thuê người giúp việc, muốn ăn gì thì chỉ cần nói là được. Trước kia Thẩm Khiên cũng từng yêu đương vài lần, mặc dù thời gian đều rất ngắn. những cô gái kia cũng không có yêu cầu gì cao, cũng không cần anh tự mình xuống bếp, chỉ cần ngày lễ tết, sinh nhật, ngày kỷ niệm vân vân mua quà tặng là được.

Cho nên thật ra anh cũng không hiểu lắm dùng cái gì ngoại trừ vật chất để lấy lòng mộtcô gái. Nhưng Phương Châm hiển nhiên là người không thể dùng một hai phần quà là có thể đả động được, theo đuổi cô phải thật dụng tâm mới được.

Thẩm khiên yên lặng suy nghĩ trong chốc lát, vẫn là mở tủ lạnh lấy con gà kia ra ngoài. Sau đó anh cầm điện thoại lướt web, tìm xem trên website dạy nấu ăn dạy nấu cháo gà như thế nào. Nhìn xong anh cảm thấy cũng không có gì là khó khăn, đem gà bỏ vào lò vi sóng để rã đông, căn cứ theo từng bước làm theo.

VÌ sợ lúc làm gà sẽ làm dơ quần áo, anh còn cố ý tìm tạp dề mặc lên người. Mặc dù tay chân có chút luống cuống, nhưng nghĩ đến Phương Châm vẫn còn ngủ say trong phòng, tinh thần của Thẩm Khiên lại hăng hái lên.

Cho nên sáng hôm đó, Thẩm Khiên bận rộn trong phòng bếp đến gần mười một giờ. Nấu nồi cháo trắng vừa mềm lại vừa thơm, cùng với một tô cháo gà. anh còn biết suy mộtra ba, trên website dạy nấu ăn nói cho thêm chút nấm hương, anh thấy nhà em họkhông có nấm hương chỉ có chút mộc nhĩ (nấm mèo) nên lấy ngâm nước nóng một lúc lại cho vào trong cháo. Còn có cẩu kỷ tốt cho sức khỏe anh cũng cho vào một chút.

(Cẩu kỷ <枸杞笋>: cẩu kỷ có hàm chứa muối ôxineurin, chất caroten, vitamin PP, vitamin B1 vitamin B2, vitamin c, cha’t thiamine v.v… Chứng bệnh eo lưng tê mỏi, hai đùi yếu mỏi, ù tai, nặng tai, chóng mặt hoa mắt, thị lực giảm sút, mắt mờ chảy nước miệng khô lưỡi đắng do gan thận có vấn đề gây ra, hay bệnh đái tháo đường ở người già, chứng liệt dương, di tinh đều có thể thường xuyên sử dụng cẩu kỷ để chừa trị.) thường được nấu chung với các món ăn như là cháo... rất tốt cho ngươi bệnh.

anh nấu thêm khoảng nửa tiếng, càng nấu nước cháo càng vàng, mùi thơm tràn đầy phòng bếp. Thẩm Khiên nghĩ đã sắp chín nên cho chút muối vào, đang chuẩn bị nếm thử chút mùi vị liền nghe thấy giọng nói có chút mệt mỏi của Phương Châm ở phía sau: “anh đang làm gì ở đây?”

Thẩm Khiên hơi ngẩn ra, điều chỉnh vẻ mặt một chút mới xoay người nói: “anh đanglàm cơm trưa. Em tỉnh rồi sao, ngủ đủ rồi sao?”

Đúng là ngủ đủ rồi, chỉ là không thoải mái lắm. Đây không phải là lần đầu Phương Châm say rượu, cảm giác khó chịu này cũng không xa lạ lắm. Nhưng khó chịu thì cũng khôngthể làm gì được, tự cô muốn uống, cũng không phải là người ta ép cô uống, cô muốn mắng cũng chỉ có thể mắng mình.

“Khát nước không, có muốn uống một chút không?”

Thẩm Khiên vừa nói vừa rót một ly nước ấm đưa đến. Phương Châm cười cảm ơn anh, cầm lấy ly nước uống hơn nửa ly, quả nhiên là tốt hơn nhiều.

Nhìn bộ dáng yên lặng uống nước của Phương Châm, trong lòng Thẩm Khiên ấm áp, theo bản năng liền nhìn thoáng qua nồi cháo gà kia: “anh nấu chút cháo, sợ em tỉnh rượu sẽ không có khẩu vị. Đây cũng là lần đầu tiên anh nấu cháo, cũng không biết nó thê nào.”

“thật xấu hổ, hôm qua tôi thật quá đáng, lại làm trò trước mặt hai người.”

“không sao, tâm trạng không tốt uống một chút cũng bình thường. Lúc anh mới vào bệnh viện, có đôi lúc làm không tốt liền bị các tiền bối mắng, cũng sẽ mua hai lon bia uống, giảm bớt chút áp lực. có lần uống say về nhà suýt bị mẹ anh đánh.”

Phương Châm bật cười, cậu con ngoan như Thẩm Khiên cũng có lúc say rượu, điều này làm trong lòng cô dễ chịu hơn rất nhiều.

Hai người đứng nói một chút, Phương Châm có chút đói bụng. cô nhìn nồi cháo gà kia,nhẹ nhàng ngửi hai cái: “Vừa ngửi liền biết ăn thật ngon, thật thơm nha.”

“Vậy để anh bưng ra bàn ăn, em ngồi xuống từ từ ăn. anh đi lấy chén cho em”

Phương Châm không có từ chối, xoay người đi khỏi phòng bếp, ngoan ngoãn ngồi bên bàn ăn chờ. Chôc lát Thẩm Khiên liền bưng nồi đến, nhìn bộ dáng anh mặc tạp dề giống như người đàn ông của gia đình, Phương Châm liền lại nghĩ đến Nghiêm Túc. Người đàn ông kia lúc vào bếp cũng là bộ dáng này, rõ ràng là không thành thạo lại giả vờ rất điêu luyện, dường như chuyện gì cũng đều đã dự tình trước.

Tại sao lại nhớ đến tên đó nữa rồi. Phương Châm cảm thấy nhất định là mình còn chưa tỉnh rượu, ngẩng đầu đem nửa ly nước còn lại uống hết. Thẩm Khiên bưng cháo lên lại vòng lại phòng bếp, vòng vèo vài lần mới đem bát đũa với hai chén cháo trắng cũng đặt lên bàn.

Sau đó anh nói với Phương Châm: “Nhanh ăn đi, nhân lúc còn nóng mùi vị sẽ ngon hơn.”

Phương Châm nếm thử một muỗng cháo, có một mùi thơm nhàn nhạt của gạo, mùi vịthật tốt. Cho nên cô khen: “Tay nghề nấu cháo của anh rất tốt nha.”

Thẩm Khiên thành thực nói: “Là nồi cơm điện nấu, không phải công lao của anh.”

“Nước là anh cho vào, cho nhiều nước hoặc ít nước cũng sẽ ảnh hưởng đến hương vị của cháo. Xem ra ở phương diện này anh cũng rất có thiên phú.”

Kết quả lời này vừa nói không bao lâu, năm phút sau Phương Châm thử chén cháo gà, cảm thấy thật muốn thu hồi khen ngợi vừa rồi. Cháo gà nhìn qua rất ngon, phối hợp các loại nguyên liệu cũng rất tốt, thịt gà cũng nấu nhừ, khuyết điểm duy nhất chính là: QUÁ MẶN!

Nhìn nồi cháo cũng có thể thấy được, Thẩm Khiên cũng chỉ là người bình thường thôi.thật ra webside dạy nấu ăn dạy đúng, chỉ là nấu cháo cẩn thận một chút sẽ không kẹo lại như thế, hơn nữa cho ít muối hơn mới là quan trọng.

Ánh mắt Thẩm Khiên hết sức sắc bén, nhìn thấy Phương Châm nhíu mày, nghĩ thầm hẳn là cháo này mùi vị rất tệ. anh cũng không hỏi Phương Châm mà tự mình múc mộtchén, vừa húp được một ngụm liền thiếu chút nữa là phun ra, anh miễn cưỡng nuốt xuống, nghi hoặc hỏi: “Làm sao lại mặn như vậy, anh cũng không có cho hơn chút muối nào nha?”

“không sao, lần đầu tiên đều bị như vậy. Trước kia tôi cũng vậy, rõ ràng là cảm thấy muối không nhiều lắm, nhưng thức ăn lần nào cũng bị mặn.”

Thẩm Khiên lại húp một hớp, chân mày càng nhíu chặt, anh lắc đầu: “không thể nào,anh là sợ cho bị mặn nên mới cho hai muỗng nhỏ.” anh vừa nói vừa khoa tay múa chânmột chút ước lượng cái muỗng nhà Từ Mỹ Nghi: “Cái muỗng đó chỉ lớn nhua vậy, hai muỗng thì làm sao lại có thể mặn như vậy?”

Phương Châm tin lời Thẩm Khiên, anh là bác sĩ, độ chính xác của liều lượng chắc chắn cao hơn so với người bình thường. Hơn nữa nấu cháo không giống như nấu món ăn, nhiều nước như vậy muốn mặn cũng không dễ nha.

“Lúc bỏ muối anh có nếm qua không?”

“Chưa kịp thử em đã đến. anh vốn còn nghĩ ít như vậy là chưa đủ, còn muốn cho thêmmột chút nữa. trên webside dạy nấu ăn viết phải cho 2gram muối, cái muỗng kia nhỏnhư vậy ngay cả một gram còn chưa bằng nữa.’

Phương Châm im lặng không nói lời nào, ánh mắt vô tình nhìn đến thịt gà trong chén. Sau đó cô hơi mỉm cười, cảm thấy mình đã hiểu ra rồi: “Thịt gà này anh có rửa quakhông?”

“Có rửa sơ sơ, không rửa kỹ lắm.”

“Tôi biết vì sao cháo lại mặn rồi.” Phương Châm múc miếng thịt gà từ trong chén lên giải thích, “Thịt này đã được ướp muối, vỗn dĩ đã rất mặn rồi. Cho nên trước khi cho vào nồi phải rửa thật sạch cho hết muối, Tốt nhất nên xé đôi ra, như vậy cũng có thể rửa hết muối bên trong. Nếu không thì cho dù anh không thêm một chút muối thì cháo cũng sẽ mặn.”

“thì ra là vậy. Xem ra muốn làm đầu bếp cũng cần phải học cẩn thận, có một số việc nhìn bên ngoài thật đơn giản, nhưng khi làm lại thật khó. anh còn tưởng ràng nấu cháothật đơn giản, không ngờ so với giải phẫu còn phức tạp hơn.”

Phương Châm vừa cười vừa gắp thịt gà trong cháo ra. Thẩm Khiên vội vàng ngăn cô lại: “Đừng ăn, mặn như vậy ăn vào sẽ không tốt.”

“không sao, thịt gà cũng còn không mặn lắm, vừa vặn có thể bỏ vào cháo, dù sao cháo trắng cũng không có vị gì.”

cô vừa nói vừa ăn miếng thịt gà, mặc dù hơi mặn nhưng vẫn có thể chấp nhận được. Thẩm Khiên thấy cô ăn cũng tự gắp một miếng ăn, vừa ăn vừa cảm thán: “Khó trách đàn ông phải cưới vợ, nếu không phải sống cùng ba mẹ cả đời. Nấu ăn rắc rối như vậy,anh nghĩ không mấy người đàn ông chịu học. cho dù có lòng muốn học cũng không phải trong thời gian ngắn là có thể nắm giữ được tinh túy của nó.”

“Vậy thì nhanh tìm một người đi, tuổi của anh cũng không còn nhỏ nha. Tôi nghe Mỹ Nghi nói cậu ấy muốn ôm cháu, còn nhắc mấy lần trước mặt tôi nữa.”

“anh cũng muốn tìm, nhưng người ta không cho anh cơ hội, anh cũng không có cách nào khác. Chuyện kết hôn không phài là tìm bảo mẫu hày người giúp việc, vợ có thể nấu nướng được không cũng không quan trọng, quan trọng là mình phải thích mới được. một thanh niên tốt, bề ngoài cũng không xấu, năng lực cũng tốt, còn có thể kiếm tiền nuôi gia đình như anh, làm thế nào cũng phải tìm một người mình thích, cũng không thể vì một ngày ba bữa ăn mà tùy tiện tìm vợ được.”

Phương Châm vùi đầu ăn cháo, không có tiếp lời Thẩm Khiên. Lời này rõ ràng là nóicho cô nghe, cô cũng cảm thấy rất có lý nên không phản bác được. cũng không thể bởi vì cô không thích Thẩm Khiên liền ép buộc anh đi cưới người anh không thích.

Hơn nữa điều kiện của Thẩm Khiên rất tốt, trước kia cô cũng phân tích qua, anh muốn cưới một tiểu thư nhà giàu cũng không là vấn đề. Hôm nay nhìn anh không những vượt qua thử thách bình thường, mà nhưng điều kiện cơ bản đều có đủ. Đàn ông nguyện ý xuống bếp bây giờ không nhiều lắm, còn thật tình muốn nghiên cứu thì lại càng ít hơn.

Nếu như cô không quá tự ti thì..., chỉ sợ ban đầu không có tình yêu nam nữ gì với Thẩm Khiên thì cũng sẽ ôm chút hi vọng đồng ý anh theo đuổi.

nói đi nói lại đúng là cô làm chậm trễ Thẩm Khiên.

Thẩm Khiên thấy Phương Châm không nói lời nào cũng không cự tuyệt, trong lòng hơi động, cảm thấy có lẽ có hi vọng. Cho nên anh làm bộ như trêu chọc nói: “Phương Châm, nếu không em thử một lần xem. Xem như là nhìn vào nồi cháo gà này, thử mộtchút em cũng không chịu thua thiệt, em thấy được không?”

Phương Châm cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, bất đắc dĩ cười cười.
Loading...

Xem tiếp: Chương 37-1: Hiểu Lầm (1)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Mướn Phòng Rồi Lên Giường

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 37


Thổ Phỉ Công Lược

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 195


Tôi Tên Là Ark

Thể loại: Đô Thị, Võng Du

Số chương: 50


Sủng Thê Chi Đạo

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 140


Mộng Lệ Hoa Lạc

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 114