Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 36-1: Không Được Như Ý (1)

Chương trước: Chương 35-2: Khẩu Vị Nặng (2)



Edit: Cindy

Sau khi từ Làng du lịch về, Phương Châm cho rằng tất cả đều đã qua, không nghĩ đến chuyện máu chó vẫn tiếp tục kéo đến.

Ngày hôm sau, sau ngày Nghiêm mẹ đưa cô về Thâm Lam, Phương Châm nhận đượcmột thông báo, là Quản lý bên công ty vệ sinh nói cho cô. Đó là thông báo đuổi việc,không có giải thích nhiều, chỉ một câu “cô không cần đến nữa” là kết thúc.

Quản lý công ty vệ sinh là bạn của mẹ Từ Mỹ Nghi còn có chút chiếu cố cô. nói xong lại phát tiền lương cho cô. rõ ràng cô không có làm hết tháng, nhưng Quản lý vẫn đưa chocô tiên lương một tháng. 

Phương Châm đối với tất cả chuyện này không khỏi mờ mịt, mặc dù biết mình phải đi là chuyện không thể nghi ngờ, nhưng trước khi đi cô nhịn không được hỏi Quản lý: “Có thể nói cho tôi biết vì sao không?”

Bởi vì có chút quan hệ, Quản lý cũng tỏ vẻ rất khó xử: “Tiểu Phương, cô đừng trách tôi,cô thấy chỗ này tôi làm ăn thật không sai, thật ra thì công ty tôi cũng chỉ là cái miếunhỏ, không đắc tội được với nhân vật lớn. Bên Thâm Lam kia muốn cô đi, tôi cũngkhông có cách nào. Tôi không thể vì cô mà đắc tội với tập đoàn lớn như vậy, cô thông cảm cho tôi một chút.”

“không sao, Quản lý, tôi hiểu.”

không nghĩ đến lại là Nghiêm Túc. Xem ra ngày đó lời nói kia của cô làm cho anh ta tức giận, đoán là anh ta đã nghĩ thông suốt, không dây dưa với cô nữa, cho nên không chocô ở lại Thâm Lam nữa.

không sao, đi cũng tốt, hiện tại cô có gửi không ít tiền ở ngân hàng, thất nghiệp một hai ngày cũng không đói chết. cô cầm tiền Quản lý đưa xoay người muốn rời đi, Quản lý còn đưa cô một đoạn đến cửa lớn, tốt bụng nhắc nhở cô: “Tiểu Phương, sau này ra ngoài làm việc phải thông minh một chút, ngàn vạn lần không được đắc tội đến người khôngthể đắc tội. Bản chất cô rất tốt, lòng dạ cũng không tồi, cũng có chút kiêu ngạo. cô phải học được cúi đầu trong công việc, lúc cần khéo léo phải khéo léo một chút. có đôi khimột hai câu cũng làm hỏng tất cả. cô hiểu ý tôi không?”

“Tôi hiểu, cám ơn Quản lý.” Phương Châm tạm biệt Quản lý sau đó xoay người rời khỏi công ty vệ sinh, ngồi xe điện của cô về nha.

Bị Nghiêm Túc khai trừ, cũng không làm bản thân cô khó chịu gì, có chút tiếc nuối là kế hoạch mua nhà của cô lại phải hoãn lại. Vỗn dĩ cô muốn làm ca đêm để ban ngày có chút thời gian làm thêm việc gì đó, hiện tại mua một căn nhà nhỏ là gánh nặng của cô, kết quả như vậy cô chỉ có thể tìm công việc mới, hơn nữa không cần thiết phải tiếp tục làm công việc làm thêm đó nữa.

Phương Châm ngồi xe điện xuyên qua dòng xe cộ tấp nập, trong lòng vừa buồn bực vừa buồn cười. Bởi vì tâm tình không tốt nên cô cũng không có lòng dạ nấu cơm, định mua vài loại thức ăn đã làm sẵn, lại mua mấy lon bia, một mình về nhà uống bia dùng cơm.

Kết quả cô vừa về đến nhà liền nhận được điện thoại của Từ Mỹ Nghi. Phương Châm cũng không bất ngờ, công việc kia là mẹ Từ Mỹ Nghi giới thiệu, hẳn là Quản lý nói với mẹ cô ấy.

Từ Mỹ Nghi vô cùng tức giận nói: “CẬu đang ở đâu?”

“Mình vừa về đến nhà.”

“Cậu chờ mình, mình qua ngay.”

Phương Châm nhìn một túi thức ăn trong tay một chút, thầm nghĩ Mỹ Nghi cậu cũng đuổi đến giờ cơm sao. Vào nhà, Phương Châm nhìn sang phòng bếp, trước mắt dường như xuất hiện Nghiêm Túc buộc tạp dề cầm lấy cái chảo. Thậm chí trong phòng còn xuất hiện mùi thơm của thịt xào tỏi, làm Phương Châm ngửi đến có chút say.

cô cười giễu mình điên rồi, đem túi thức ăn trong tay đặt lên bàn, sau đó mở TV. Trong phòng có âm thanh nói chuyện cô sẽ không nghĩ đến Nghiêm Túc.

Sau đó cô xoay người vào phòng bếp, cầm chén dĩa ra ngoài, đem thức ăn đổ ra đĩa. Bởi vì còn phải đợi Từ Mỹ Nghi nên cô không ăn trước, chỉ lấy lon bia, từng ngụm từng ngụm uống xuống.

Thời gian trôi qua rất nhanh, nừa tiếng sau Từ Mỹ Nghi liền vội vội vàng vàng chạy đến. chỉ là cô không phải là đến một mình, phía sau còn có thêm một người. Phương Châm uống hơn nửa lon bia, đầu có chút say, sau khi mở của thấy Thẩm Khiên đến cùng Từ Mỹ Nghi, cô ngây người trong chốc lát.

Hai người kia cũng không khách sáo, trực tiếp đi vào nhà. Từ Mỹ Nghi nhìn thức ăntrên bàn, lại nhìn lon bia bên cạnh, nói với Phương Châm: “Tâm tình cậu cũng không tệ nha.”

“không có gì. Thẩm Khiên, anh cũng đến rồi.”

Mãi đến lúc này cô mới nhận ra Thẩm Khiên, sau đó cô liền buồn bực: “Sớm biết anhcũng đến thì tôi sẽ mua nhiều thức ăn một chút, lúc Mỹ Nghi gọi điện tôi cũng vừa về đến nhà.”

“không sao, anh không phải là đến dùng cơm. anh nghe nói em mất việc, sợ tâm trạng em không tốt nên cố ý ghé thăm em một chút.”

“Tâm trạng tôi không có gì không tốt, anh nhìn xem tôi còn cố ý mua rượu với thức ăn, tâm trạng tôi rất tốt nha.”

cô nói vậy, Từ Mỹ Nghi và Thẩm Khiên lại cảm thấy cô đang mượn rượu giải sầu. Từ Mỹ Nghi nhìn căn phòng nho nhỏ, cảm thấy ba người ở trong này thật ngột ngạt, liền đề nghị: “không bằng đến nhà mình đi, nếu muốn uống rượu thì ba người chúng ta cùng uống cho sảng khoái.”

“không cần đâu, mình uống ở nhà là được rồi. Có phải cậu ngại chỗ này quá nhỏ haykhông? Mình đã nói với cậu, nhỏ thì mới ấm áp. Mùa đông đến, phòng quá lớn, nếukhông có khí ấm thì rét chết người nha.”

nói xong lời này cô không khỏi nhớ đến tình cảnh tối hôm đó ở Làng du lịch. Gian phòng kia khá lớn, so với chỗ này còn lớn hơn rất nhiều, điều hòa ngưng hoạt động vài tiếng thì trong phòng càng lúc càng lạnh, cô cuộn mình ở trong chăn dầy còn chịukhông nổi. May nhờ Nghiêm Túc tìm người.....

Khụ, sao cô lại nhớ đến Nghiêm Túc rồi. Phương Châm có chút giận mình, nói với Từ Mỹ Nghi: “Hai người tùy tiện ngồi đi.” sau đó cô cầm lấy lon bia uống hơn phân nửa tiếp tục uống.

Thẩm Khiên nhìn không được, muốn ngăn cản Phương Châm, Từ Mỹ Nghi lại kéo anh, trừng mắt với anh. Vẻ mặt kia rõ ràng là nói: mặc kệ cô ấy đi, trong lòng cô ấy khó chịuthì cứ để cô ấy uống đi.

Lúc này Thẩm Khiên mới thôi, tìm cái ghế ngồi xuống. Từ Mỹ Nghi cầm lấy một lon bia đưa cho anh họ mình, chính mình cũng khui một lon, sảng khoái giơ lên nói: “Chúng ta uống đi! CMN công việc, ngày mai sẽ tìm cái khác tôt hơn.”

Phương Châm biết họ nghĩ cô vì mất việc nên tâm trạng không tốt, cô dứt khoát đâm lao thì theo lao cũng không muốn giải thích, cụng lon với Từ Mỹ Nghi xong cô uốngmột ngụm lớn. uống hết một lon cô mới ăn thức ăn,vừa ăn vừa xem TV.

Lúc đầu cô còn nhìn rất rõ ràng, TV đang phát cái gì cô cũng biết. Nhưng từ từ, có thậtnhiều hình ảnh xuất hiện trước mắt cô, TV từ một thành hai, từ hai lại thành bốn. Phát cái gì cô cũng không biết nữa, mí mắt dần dần nặng xuống.

Từ Mỹ Nghi và Thẩm Khiên bên cạnh dường như muốn nói cái gì nhưng cô không nghe được nữa, cả người từ từ ngã xuống, cuối cùng gục lên bàn ngủ.

Phương Châm ngủ rồi Thẩm Khiên mới thở phào một cái. anh liếc mắt nhìn Từ Mỹ Nghi hỏi: “Làm sao đây?”

Từ Mỹ Nghi cười, vẻ mặt cứ như tên trộm: “anh hỏi em, em làm sao biết nha. Nếu khôngem tránh đi, sau đó anh làm gì thì làm?”

Thẩm Khiên giơ tay lên đánh em họ mình một cái: “Lúc nào rồi mà còn đùa kiểu này. Nhanh nghĩ cách xem. cô ấy say đến như vậy, nếu không tối nay em ở đây với cô ấy đi.”

“Tại sao lại là em, anh vội vã chạy đến an ủi cô ấy, cái gì cũng chưa nói liền đi à?”

“Vậy làm sao đây, chỗ nhỏ như vậy, ba người không thể ở cùng được nha.”

Thẩm Khiên đúng là chính nhân quân tử, mặc dù trong lòng thích Phương Châm, nhưng tuyệt đối không có ý thừa dịp người ta say mà giở trò. Nhưng anh thật khôngyên lòng, Phương Châm một mình ngủ ở đây, cho nên mới đề nghị em họ ở với cô.

Từ Mỹ Nghi một bụng đầy ý nghĩ tinh quái. một lòng muốn tác hợp Phương Châm cùnganh họ mình. Như loại cơ hội quan tâm này cô dĩ nhiên không thể bỏ qua một cách vô ích, cho nên cô đảo mắt đề nghị: “Nếu không thì vậy đi, mang Phương Châm về nhà em. Ba mẹ em đi du lịch rồi, trong nhà chỉ có một mình em, em cũng sợ. anh họ cũng đến đi, làm bảo vệ cho bọn em.”

Thẩm Khiên có chút xấu hổ, anh nghe hiểu ý ở trong lời của. anh đang suy nghĩ muốnnói tiếp thế nào, liền nghe Từ Mỹ Nghi nói: “Ngày mai em phải đi làm, nhưng Phương Châm thì không, không phải là anh cũng đúng lúc được nghỉ sao. Ban ngày em đi làm để Phương Châm ở nhà một mình cũng không được, có anh ở đây thì sẽ không lo lắng nữa.”

cô vừa nói vừa nháy mắt với Thẩm Khiên, cũng không đợi đối phương đồng ý đã trực tiếp đi đỡ Phương Châm. Thẩm Khiên cũng không nói gì, giúp em họ cùng đỡ Phương Châm xuống lầu, sau đó nhét vào trong xe mình.

Cả một đường, Phương Châm tựa vào Từ Mỹ Nghi say ngủ, lúc đến Cư xá Từ gia xe bị cấn một cục đá trên đường, cú xóc làm Phương Châm giật mình tỉnh lại.

cô có chút mơ hồ nhìn bốn phía: “Mỹ Nghi, đây là chỗ nào?”

“Ở trong xe mình.”

“Sao mình lại ở trong xe cậu?”

“Cậu say rượu, mình không yên lòng cậu ở nhà một mình liền đưa cậu về nhà mình. Cậu yên tâm, ba mẹ mình không có ở nhà, hai chúng ta cùng ngủ, cậu đến trò chuyện với mình nha.”

Phương Châm vừa uống là sẽ say, tửu lượng thật có chút kém. Mặc dù lúc này miễn cưởng tỉnh lại, nhưng đầu óc một chút cũng không được tỉnh táo. cô không có khả năng phân tích lời của Từ Mỹ Nghi, thậm chí nghe vào tai này lại ra bằng tai kia.

cô vỗ vỗ Từ Mỹ Nghi: “Cám ơn cậu.”

“Đừng khách sáo, hai chúng ta là gì nha, chũng ta là bạn bè tốt nhất.” Hơn nữa mình hết sức hi vọng cậu có thể thành chị dâu họ của mình nha. Từ Mỹ Nghi yên lặng thêmmột câu ở trong lòng.

Lúc ba người đến Từ gia đã sắp chín giờ. Từ Mỹ Nghi dìu Phương Châm vào phòng xong, đỡ cô lên giường nằm. Sau đó cô mở điều hòa, muốn thay quần áo. Ngay lúc đóthì Thẩm Khiên gõ cửa, cô mở cửa nhìn ly nước đối phương cầm trên tay.

Thẩm Khiên đưa ly nước cho cô: “Đây là nước ấm, một chút cô ấy tỉnh thì cho cô ấy uống.”

“anh, anh thật biết quan tâm chăm sóc nha, em cũng uống bia nha, vậy mà anh lại chỉ lấy một ly nước nha.”

“Vậy thì em uống đi.”

Từ Mỹ Nghi cười trừng mắt liếc anh một cái, đột nhiên nổi lên ý xấu. cô gọi lại Thẩm Khiên đang muốn đi xuống: “anh, em muốn lau mình cho Phương Châm, một mình làm không được, hay là anh vào giúp đỡ đi?”

“Từ Mỹ Nghi!” Thẩm Khiên nâng cao âm lượng, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm côem họ, “Ngủ đi. lại giở trò cẩn thận anh đánh mông em!”
Loading...

Xem tiếp: Chương 36-2: Không Được Như Ý (2)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Chưa Đủ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 15


Sủng Nịch Khôn Cùng

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 67


Tương Tư Chốn Bồn Hoa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 7


Vô Diện Thư Sinh

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 26


Ô Sin Hoàn Hảo

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 6