Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 12: Tâm Thần Không Yên

Chương trước: Chương 11: Nôn



Rốt cuộc da mặt Phương Châm không đủ dày, làm không ra loại chuyện trợn mắt không nhận lỗi như vậy.

cô hướng về đối phương nói xin lỗi: "Thực xin lỗi, tôi lau sạch cho anh.”

"không cần." Nghiêm Túc rút chận lại, nhìn đống hỗn độn trên mặt sàn không khỏi nhíu mày. anh rất muốn trực tiếp rời đi, nhưng nhìn Phương Châm một mình cố hết sức đỡ một cô gái khác, đối mặt với đống hỗn độn đầy mặt sàn cũng không biết thu dọn thế nào, vì thế lại một lần nữa mềm lòng, "Tôi tìm người đên thu dọn một chút."

anh vừa dứt lời liền thấy đối diện một người trẻ tuổi mặc quần áo phục vụ đi tới, thế nên kéo lại: "Vị tiểu thư này uống nhiều quá, chỗ này phiền cậu tìm người dọn dẹp một chút."

Người phục vụ vốn nhìn thấy đống hỗn độn đầy sàn rất không vui, kết quả vừa thấy đối phương là Nghiêm Túc lập tức liền thay đổi sắc mặt. lời Nghiêm Túc làm cho cậu hiểu lầm Từ Mỹ Nghi là bằng hữu của anh, vì thế cung kính gật đầu đồng ý, tích cực tìm người đến thu dọn.

"Cám ơn." Phương Châm nói cảm ơn Nghiêm Túc lại nghĩ đi đỡ Từ Mỹ Nghi dậy, nhưngđối phương vẫn ngồi xổm tại chỗ đó không đứng dậy, hơn nữa còn liên tiếp phất tay với cô: "Đừng, đừng chạm vào mình."

"Mỹ Nghi, chúng ta đi WC có được hay không? Ngộ nhỡcậu lại muốn nôn..."

"Tôi khuyên cô tốt nhất đừng động vào cô ấy." Nghiêm Túc ở bên cạnh xen miệng, "Để cô ấy tự mình điều hòa một chút. Bây giờ cử động cô ấy có khả năng nôn càng ghê hơn."

Phương Châm đối với việc say rượu không có kinh nghiệm gì, cô cũng không có say qua. Nhưng lúc này cô nhìn thấyhẳn là Nghiêm Túc đỗi với phương diện này rất có kinh nghiệm, vì thế cô nghe theo đề nghịcủa đối phương, lặng lẽ đứng ở chỗ ngoặt.

không khí dường như tạm thời ngưng lại, ba người đều không nhìn lẫn nhau, nhưng đều đứng ở chỗ này không động đậy. Từ Mỹ Nghi là sợ nôn không dám động, Phương Châm là muốn ởlại với cô nên không thể đi. Về phần Nghiêm Túc, anh cũng không rõ tại sao mình còn không đi, anh nghĩ đại khái là muốn đợi người đến thay anhlau giày da sạch sẽ đi.

Chủ tịch Quảng trường Thâm Lam mang đôi giày dính đầy dịch nôn mửa đi ra nhà hàng, thật sự có chút không thích hợp. Đây là giải thích hợp lý nhất mà Nghiêm Túc tự nghĩ ra.

Vì thế không khí trầm mặc kéo dài đại khái khoảng hai ba phút, trong đó Phương Châm nội tâm làbị dày vò nhất. cô vừa hận Nghiêm Túc rồi lại cảm kích anhra tay giúp đỡ. Loại cảm giác này làm cô hết sức khó xử cũng rất khó chịu. Lúc rời khỏi nhà Andreson cô cũng có cảm giác như vậy, không nghĩ đến mới qua vài ngày, thế nhưng lại gặp phải tình trạng tương tự.

Vừa nghĩ đến Anderson Phương Châm không khỏi liếc mắt nhìn tay phải của Nghiêm Túc. Nghe Từ Mỹ Nghi nói hôm đó anh ta cũng đến bệnh viện, chắc làbị phỏng rất nghiêm trọng. Lúc này anhđặt tay ở sau lưng, Phương Châm liền thấy không rõ.

Vì thế cô dứt khoát mở miệng hỏi: "Tay anhsao rồi?"

"không sao."

"Nghe nói bị phỏng rất nghiêm trọng."

"không có gì, một vết thương nhỏ thôi."

"Ngày đó đi quá vội, không nói cám ơn với anh."

trên gương mặt lạnh lùng của Nghiêm Túc rốt cuộc hiện ra nụ cười, tuy rằng lướt qua trong giây lát. Sau đó anh thản nhiên như trước mở miệng: "không cần cảm ơn, tôi biết trong lòng cô cũng không có nghĩmuốn cảm ơn tôi."

"Tôi thừa nhận tôikhông thích anh." Phương Châm vừa nói ra lời này, gương mặt Nghiêm Túc kia liền căng ra. Nhưng cô vẫn nói tiếp, "Nhưng có qua có lại, hôm đó chuyện tại nhà Anderson cùng với chuyện hôm nay, tôi là thật lòng muốn cám ơn anh ."

Nghiêm Túc không nói chuyện, chỉ là mím môi nhìn chằm chằm Phương Châm. Cũng không biết rốt cuộc là anh muốn nhìn cái gì, chỉ là ánh mắt kia giống như tia lade của máy cắt kim loại, Phương Châm cảm thấy da thịt mình đều nhanh bị bóc ra từng tầng. Loại cảm giác này làm người ta bất an, cuộc đời cô lần đầu bị một người đàn ông nhìn đến tâm hoảng ý loạn.

Đó là đương nhiên không phải là bởi vì tràn đầy tình cảm, chỉ là bởi vì trong lòng không yên. Bởi vì côkhông biếtrốt cuộc vì sao Nghiêm Túc đánh giá cô, là muốn hiểu rõ tính chân thật trong lời nói của cô, hay là suy nghĩ đối phó cô như thế nào? Bằng không vì sao anh ta còn không đi, ở lại chỗ này là muốn xem kịch vui?

Phương Châm bị ánh mắt của anh làm cho có chút khó chịu, chỉ có thể quay đầu sang một bên. Kết quả vừa quay đầu thì thấynhân viên vệ sinh tới, mang theo thùng nước với cây lau nhà cùng đồ dùng vệ sinh linh tinh gì đó, nhanh nhẹn thu dọnđống hỗn độn trên sàn.

Từ Mỹ Nghi hình như cũng tốt hơn rất nhiều, vùng vẫy dựa tường đứng lên. Phương Châm nhanh chóng tiến lên đỡ cô: "Mỹ Nghi, muốn đi về hay không? Hay là cậu muốnnôn nữa?"

Từ Mỹ Nghi híp mắt vừa định mở miệng, phía sau cang lên thanh âm của Thẩm Khiên: "Phương Châm, Mỹ Nghi, các em làm sao vậy?"

Phương Châm vừa quay đầu lại nhìn Thẩm Khiên, lần đầu tiên cảm thấy anh giống vị cứu tinh đáng yêu: "Mỹ Nghi đầy ra sàn, em sợ cô ấy lại nôn nênđể cô ấy ở chỗ này nghỉ một chút. Sao anh lại tới đây?"

"Anhthấyhai người đi đến nửa ngày không thấy ra lo lắng xảy ra chuyện, nên đếnnhìn một chút." Thẩm Khiên bước lên một bước đưa tayra đỡ em họ, lúc này mới nhìn thấy Nghiêm Túc. Hai người bọn họ mới quen hai ngày, chưa nói tới có giao tình gì, nhưng vẫn có thể lẫn nhau.

Vì thế Thẩm Khiên chủ động chào hỏi: " Nghiêm tiên sinh mạnh khỏe."

" Bác sĩ Thẩm mạnh khỏe."

"Tay khá hơn chút nào không? Thuốc của tôi thế nào, có hiệu quả không?"

"Hiệu quả rất tốt, đã không sao rồi."

"Nhanh như vậy?" Thẩm Khiên có vẻ có chút ngoài ý muốn. Nhưng tình huống trước mắt này hiển nhiên cũng không thích hợp thảo luận hiệu quả của thuốc chữa phỏng, Thẩm Khiên chỉ có thể cười cười với đối phương, "Có tác dụng là tốt rồi."

"Uh, cám ơn anh. Tôi đi trước." Nghiêm Túc nói xong cũng không đợi người ta trả lời, nhanh chóng sải bước rời khỏi hiện trường. Phương Châm nhịn không được quay đầu nhìn anh, kết quả phát hiện lúc Nghiêm Túc đi, tay phải đút trong túi áo lộ ra một mảnh màu trắng.

Nhìn nó giống như vải gạt (băng gạc), cho nên tay của anh ta cũng chưa khỏi hoàn toàn?

Thẩm Khiên một bên đỡTừ Mỹ Nghi nghiêng ngả lảo đảo, một bên còn đang suy nghĩlời nói vừa rồi của Nghiêm Túc: "Nhanh như vậy đã tốt rồi?"

Lời này anh nói được rất nhẹ, nhưng Phương Châm vẫn nghe được, vì thế trong lòng cô lại càng kỳ quái. nói như vậy vết thương của Nghiêm Túc không khỏi nhanh như vậy, nhưng từ đầu tới cuối anh ta đều nói tốt rồi, một chút cũng không có ý tứ tính toán với cô.

Là sợ côkhông phân rõ phải trái, hay là vẫn cảm thấy cô không có tiền dù sao cũng bồi thường không được? Phương Châm nghĩ thầm, chính mình ởtrong lòng Nghiêm Túc đại khái là một cô gái khó chơi lại vô lý đi.

Nghĩ đến đây cô lại hướng chô Nghiêm Túc đi nhìn lại. Nhưng chỗ đó sớm đã không cònbóng dáng của anh, chỉ còn hành lang dài, ngẫu nhiên có vài người xa lạ đi qua.

Nghiêm Túc bước nhanh ra khỏi nhà hàng, đi thẳng đến chiếc xe màu bạc của mình đậu bên ngoài, vào xe. Kết quả vừa ngồi xuống anh liền ý thức được có chỗ không đúng. Rốt cuộc anh vẫn chưa kêu ngườilauđôi giày bị bẩn của. anh cứ như vậy đi ra, cũng mặc kệ người khác nhìn thấy hay không.

Mặc dù cơ hồ sẽ không có người nhìn thấy, nhưng anh vẫn cảm thấy mình quá buồn cười. Vừa rồi anhtìm cho mình cái lý do kia hiển nhiên thật miễn cưỡng, có lẽ là bởi vì Thẩm Khiên đột nhiên xuất hiện. anh vốn không ngại nói vài câu với Phương Châm, nhưng Thẩm Khiên vừa xuất hiện trong lòng anhlập tức sinh ra ý muốn rời khỏi. Dường như họ Thẩm vừa đến nguyên bản không gian thật lớn lập tức liền nhỏ đi, quả thực làm cho người ta không thể hít thở.

Cho nên anh rời đi, thậm chí còn quên nói một tiếng với người bạncòn đang chờ trong phòng ăn. hôm nay anh là cùng Lí Mặc tới dùng cơm, kết quả lại bị anh vứt bỏ giữa đường.

anh ngồi trong xe nghĩ nghĩ, vẫn là gọi điện thoại cho Lí Mặc, bảocậu ấy đi ra lên xe mình, bọn họ lại tìm chỗ khác uống rượu. Sau khi Lí Mặc lên xe nghiêm túc quan sát anh một phen, sau đó hỏi: "Cậugặp quỷ?"

"không có. Vì sao hỏi vậy?"

"đang ăn cơm yên lành, lại đi nhà vệ sinh. Mắt thấy cậu một đường từ toilet đi ra, lập tức đi khỏi nhà hàng. Mình còn tưởng cậucó chuyện gì? Mình tưởng trên đời này đại khái không có người khiến cậukhác thường như thế, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có gặp quỷ mới có thể giải thích."

"Mình không sao, rất tốt." Nghiêm Túc vừa nói liền mở chìa khóa lái xe, Lí Mặc lại đoạt chìa khóa xe: "Vẫn là mình lái đi, tay ngươi không tốt, lại còn gặp quỷ."

Nghiêm Túc không cự tuyệt, xuống xe đổi vị trí với Lí Mặc, nhưng anhnhắc lại lần nữa: "Mình không gặp quỷ."

"Quỷ mới tin." (>.<’’)

Lí Mặc nói xong lời này liền đạp cần ga, xe liền xẹt qua một đạo ánh sáng màu bạc trong bóng đêm, rất nhanh dung nhập vào dòng xe cộ đằng trước.

Lí Mặc là dân chơi chuyên nghiệp, đối vớitất cả quán rượu ở thành phố này đều rất quen thuộc. anh rất nhanh sẽ chọn quán Bar cách nhà hàng không xa lại tương đối tốt, cùng Nghiêm Túc tìm vị trí cực tốt ngồi xuống.

Bóng đêm bao trùm, ánh đèn mờ trong quán lóe sáng, lúc này chính là thời điểm náo nhiệt của quán Bar. Chủ Quán Bar ra số tiền lớn mời tới đội biểu diễn, một đám ăn mặc nóng bỏng gợi cảm, trên vũ đài sáng chói mắt múa cột.

Lí Mặc vừa thấy cảnh này liền cười, nói với Nghiêm Túc: "Nhìn lâu cũng kích thích một chút tế bào bên trong cơ thể cậu. Tuổi cậu đều đã bao lớn còn không chạm phụ nữ, đừng nói vớimình ngày nào đó đột nhiên tuyên bố muốn xuất gia a."

Nghiêm Túc không để ý tới anh trêu chọc, chỉ cầm chai bia từ từ uống. trên vũ đài những cô gái kia cơ hồ là không mặc quần áo không tạo nổi một chút hứng thú cho anh, những phấn son kia cũng không thểche giấu gương mặt xấu xí. Cùng so với các cô, gương mặt Phương Châm trắng trẻo tươi mát lại sạch sẽ, nhìn thật thuận mắt hơn.

Làm sao lại nhớ tới cô gái kia? Nghiêm Túc không khỏi có chút tức giận, đem chai bia đặt xuốngbàn, quay đầu gọi nhân viên phục vụ: "Lấy mấy chai rượu Vodka."

Lí Mặc đang uống rượu Brandy, nghe nói như thế thiếu chút nữa phun ra một ngụm rượu. anh đưa tay sờ sờ trán Nghiêm Túc: "Cậu không có chuyện gì chứ người anh em? Hôm nay thật là gặp quỷ, buổi tối không về nhà, ở chỗ này tạm biệt đời con trai?"

Nghiêm Túc trực tiếp xem nhẹ câu nói cuối cùng của anh, chỉ trả lời câu trước: "Ai nói mình không về nhà."

"Uống rượu Vodka còn muốn lái xe?"

"Cho dùuống bia chẳng lẽ có thể lái xe?"

Vẻ mặt Lí Mặc không tin như trước: " Mới rồi cậu đi WC lâu như vậy, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?"

"không có chuyện gì."

"Mìnhkhông nên mang cậu đến uống rượu. Tay cậu vẫn chưa khỏi hoàn toàn, cho dù là bia cũng không nên để cho cậuuống." Lí Mặc vội vàng gọi nhân viên phục vụ trở lại, trả rượu Vodka đổilấymười chai bia, "Uống nhạt chút, uống rượu mạnh như vậy để làm gì. Cậumuốnsay giải ngàn thù hay là mượn rượu gây thù? Người anh em, cậuđừngnói với mình cậu rơi vào lưới tình không bò được ra ngoài?"

"Đmn." Nghiêm Túc uống mấy ngụm rượu người cũng tương đối thả lỏng, lại là ở quán Bar nói chuyện liền tương đối không cố kỵ, "Mình chính là muốn uống rượu, không được sao?"
Loading...

Xem tiếp: Chương 13: Phỏng Vấn

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

May Mắn Bé Nhỏ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 19


Nụ Hôn Của Sói

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 67




Trái Tim Của Nghiêm Túc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 5