Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 13: Phỏng Vấn

Chương trước: Chương 12: Tâm Thần Không Yên



Phương Châm ở nhà Từ Mỹ Nghi ba bốn ngày, mỗi ngày trừ bỏ tìm việc chính là giặt quần áo nấu cơm quét dọn vệ sinh.

Phòng ở cô cũng đang tìm kiếm, chuẩn bị tìm được việcxong thuêmột phòng nhỏ ở gần đó, nếu như có thể thuê cùng người khác thìtốt hơn. Nhưng Từ Mỹ Nghi luôn luôn quấy rối cô, muốn thuyết phục cô ở lại nhà mình.

Tuy rằng Phương Châm cảm thấy ba mẹ Từ đều đặc biệt thiện lương chân thành, nhưng vẫn là không nguyện ý quấy rầy bọn họ. Làm bạn của Từ Mỹ Nghi thỉnh thoảng ở tạm vài ngày thì không có việc gì, nhưng ở lâu dài trong nhà người ta liền không thích hợp. Lạinói Từ Mỹ Nghi tính toán điều gì trong lòng cô cũng hiểu rõ, côấygiữ cô lại một mặt đúng là xuất phát từ tình bạn sâu nặng, nhưng mặt khác cũng là vì Thẩm Khiên giật dây kéo cầu.

Nếu cô không chuyển ra ngoài lại không thể cứng rắn cự tuyệt Từ Mỹ Nghi an bài đủ loại, giống như lần trước vậy vờ mượn danh nghĩa cô ấy mời khách kì thực là tạo cơ hội gặp mặt cho Thẩm Khiên, còn có thể phát sinh liên tục không ngừng.

Ở dưới mái hiên người không thể không cúi đầu. Phương Châm khôngmuốn cúi đầu, biện pháp duy nhất chính là chuyển ra ngoài ở.

Cũng may lần trước Anderson trả chocô không ít tiền. Phương Châm vốn nghĩ rằng anh cho một tháng tiền lương năm ngàn, không nghĩ đến cuối cùng lại có đến bảy ngàn. Đối với Phương Châm mà nóiđây chính là một số tiền lớn. Tiền cô tích cóp trước khi ngồi tùđã sớm bị cha mẹ lấy đi, nghe ý tứ bà, cô ở bên trong 5 năm trong nhà cũng tốn không ít tiền. Nhưng Phương Châm đã tính qua, con số này ít hơn số tiền cô tích cóp gởi ngân hàng.

Nhưng chút tiền kia nếu để cho nhà cô cũng không có cách nàonói, coi như là hiếu kính cha mẹ. Nay trong tay cô có bảy ngàn,cô có thể duy trì một thời gian ngắn. Nếu nhịn ăn nhịn mặc mànói, qua ba bốn tháng không thành vấn đề.

Từ Mỹ Nghi một bên thuyết phục cô ở lại nhà, một bên cũng lưu ý có công ciệc thích hợp với cô hay không. Siêu thị gần nhà họ Từ, Phương Châm đều đi hỏi qua, có mấy chỗ có tuyển nhân viên côđều để lại hồ sơ, chỉ chờ đối phương hồi âm. Lần này cô cũng đã có kinh nghiệm, không nhắc lại chuyện mình từng ngồi tù, thậm chí ngay cả bằng cấp đại học đều bỏ qua, chỉ nói mình tốt nghiệp trung học, trước kia từng làm quacông việc tương tự, là người thuần thục. Về phần công việc đến cùng có thuần thục hay khônghiện tại cô cũng không có suy xét, chẳng sợ làm một tuần bị người ta sa thải, lại tìm một công việc giống nhau công tác, côliền thật sự trở thành công nhân thuần thục.

Trừ bỏ thời gian tìm việc làm, thời gian còn lại Phương Châm liền ở Từ gia phụ giúp làm việc nhà. Tât nhiên Từ gia không aiyêu cầu cô làm như vậy, nhưng cô cảm thấy ăn ở không phải trả tiền rất không ý tứ, kiên trì nên vì họ làm chút gì.

Vì thế nhiệm vụ mua thức ăn nấu cơm liền rơi đến trên đầu Phương Châm. Lúc trước ở nhà cô là một tay làm thức ăn ngon, trình độ đếnmẹ Từ Mỹ Nghi cũng không sánh bằng. cô vừa làm cho Từ gia làm vài bữa cơm liền bị Từ Mỹ Nghi rơi lệ cầu xin: "Tình yêu, cậu chớ đi, ở tại nhà mình nấu cơm cho mình đi, mìnhphát lương cho cậu."

Này đương nhiên là một câu nói đùa. Nhưng người Từ gia ăn vui vẻ trong lòng Phương Châm cũng rất vui sướng. có thểbỏ ra cái gì giúp bạn bè mình, làm cho cô cảm thấy chính mình không phải người hoàn toàn bị xã hội vứt bỏ.

Vì thế mỗi sáng sớm chỉ cần không đi phỏng vấn, cô liền sẽ đichợ và siêu thị chọn mua gì đó. Khu vực gần Từ gia có cái siêu thị tổng hợp rất lớn, Phương Châm thích trước một ngày đem những gì muốn mua viết trên giấy, ngày hôm sau liền đối chiếu trêngiấy mua về.

Buổi sáng lúc chín giờ hơn, trên cơ bản trong siêu thị đều là các cô bà dì lớn tuổi, giống như cô trẻ như vậy thật không thấy nhiều. Phương Châm đi dạo khu gia vị trước một chút, lấy mộtchai dầu hào, xoay người lại tính đi xem hoa quả. Kết quả lúc đingang qua một quầy ăn thử bị mùi hương nồng đậm hấp dẫn, cô liền dừng lại muốn nếm thử. Quầy bên cạnh không ít cô dì vây quanh chờ ăn thử, Phương Châm cũng không chen vào, liền lặng lẽ đứng bên ngoài đám đông chờ.

Vẫn chưa đợi tới nửa phút, phía sau có người vỗ vai cô. Phương Châm cho rằng người ta ghét cô cản trở, liền thức thời hướng bên cạnh tránh. Kết quả người nọ lại đi theo cô hai bước, trực tiếp đem mặt đến trước mặt Phương Châm: "Là Tiểu Phương a, không nhận ra dì sao?"

Trước mặt làmột dìtuổi trung niên, hơi béo, một đầu tóc quăn, cười rộ lên rất thân thiết. Hai mắt Phương Châm nhìn chằm chằm mặt bà, nghĩ: "Là dì Chu sao, đã lâu không gặp, dì gần đây khỏekhông?"

"Rất tốt rất tốt."

Dì Chu là hàng xóm trước kia của Phương Châm, trước khi Phương Châm xảy ra chuyện bà còn ở đó, sau này nghe nói hai năm trướcđã dọn đi, cô cũng không gặp lại. không ngờ hôm nay ở siêu thị gặp được, ngược lại rất có duyên.

Dì Chu vừa thấy Phương Châm liền hỏi han ân cần hết sức quan tâm, không thể tránh khỏi nói tới chuyện ngồi tù năm đó. Phương Châm sợ ở chỗ này nói loại chuyện này sẽ khiến người taliếc mắt, cũng mặc chuyện ăn thử, lôi kéo dì Chu đi đếnmột góc vắngkhông có ai.

"Tiểu Phương, hiện tại con thế nào, đi ra đã bao lâu?"

"Gần một tháng."

"Dìthấy convẫn không thay đổi, không khác lúc trước lắm, thoạt nhìn vẫn là nhỏ nhắn như vậy. Con năm nay bao nhiêu tuổi?"

Khi Phương Châm ngồi tù là gần hai mươi bốn tuổi, nay cũng sắp đến 30. cô cười cười với dì Chu: "Sắp 30."

"Mặt mũi con như vậymột chút cũng nhìn không ra 30 tuổi, nói con hai mươi tuổi cũng có người tin."

Phương Châm biết gương mặt mình hơi non nớt, có chút con nít, nhưng là không đến mức non nớt như vậy. Nhưng nếu đối phương khen cô cô cũng sẽ không phản bác, liền cười nhận lời khen này.

Dì Chu xem như là nhìn cô lớn lên, lâu ngày không gặp nói hơn hai câu. Hỏi tình hình gần đây của cô, nghe Phương Châm nói đangtìm việc làm liền hỏi: "Muốn tìm việc gì, vẫn làm phóng viên như trước?"

"không được ạ, có tiền án đài truyền hình cùng tòa soạn báo đềukhông nhận. hiện tại con muốn tìm công việc thu ngân linh tinh, làm lại từ đầu."

Dì Chu giống như là chờ lời này của cô, lập tức tiếp lời: "Vậy con muốn đến chỗ dì làm hay không?"

"Chỗ đó là?"

"Là, dì không phải là về hưu sao, cho nên hai năm qua liền ởtrong một gia đình giàu có làm việc. Gần đâydì nghe chị Lý phụ trách tuyển dụng Lý tỷ nói, muốn tìm vài người bằng cấp cao mộtchútcô gái tuổi trẻ một chút. Dìthấy con rất thích hợp, con yên tâm, vào đó không phải làm việc vặt giống dì, các cô gái ở đó sống so với bọn ta thoải mái hơn nhiều."

Phương Châm nghe bà nói không rõ ràng, nhất thời cũng có chút tò mò: "Dạng gia đình gì, sao nghe kỳ quái như vậy? Dìnhà người kia muốn tuyển rất nhiều người?"

"Đầu bếp liền có ba cái, người hầu liền càng không cần phải nói. Còn có tài xế riêng, hình như còn có bác sĩ gia đình đên khám định kỳ. Chủ nhân nhà đó là lão thái thái, nghe nói lão giakhông còn, con cái đều cos nhà cửa, trong nhà chỉ có lão thái thái với đứa cháu trai."

Con cái đều độc lập như thế sao còn mang theo cháu trai bên người? Phương Châm nghĩ muốn hỏi lại không có hỏi. Nghe dì Chu là gia đình người ta giàu có, so với nhà người có tiền bình thường còn muốn trên một bậc, trong nhà nhiều người hầu tại xã hội hiện nay không thường gặp. Phương Châm suy nghĩ đại khái là họ muốn tìm vài cô gái trẻ tuổi có tố chất nữ hầu, hầu hạ lão thái thái kia.

Nếu quả thật là như vậy công việc này cũng rất tốt. không có nam chủ nhân cũng không cần lo lắng cái gì mờ ám. Lão thái thái nghenói đều có tính tình kỳ quái, nhưng Phương Châm là ở trong tùgặp nhiều người, ủy khuất bình thường với cô không đáng kể chút nào. Nhà người có tiền trả tiền lương cũng sẽ không thấp, bao ăn bao ở hẳn là còn có đồng phục, quả thực chính là thập phần tốt.

Nhưng như vậy người ta làm sao sẽ chọncô? Đừng nói từng ngồi tù, liền tính không ngồi tù qua, đoán chừng là cũng có sinh viên đại học nguyện ý làm.

Phương Châm nghĩ đến đây chỉ có thể nhịn đau cự tuyệt: "Thôi đidì Chu, dì cũng biết con vừa ra tù, nhà bình thường sẽ khôngthuê con. Con đi làm siêu thị cũng sẽ không điều tra cái này, nếu đề người ta biết con cũng cảm thấy không được tự nhiên. Dìnói gia đình này có tiền có thế, sẽ không cần người như con."

"Ai nói , ngồi tù qua thì làm sao. Lão thái thái nhà họ khôngphải người như vậy, bà rất thiện tâm, thấy người khác gặp nạn luôn muốn đưa tay cứu giúp. Cho tài xế lái xe lão Mã trước kia liền phạm quanày, sau khi đi ra lão thái thái giúp lão một phen, mấy năm nay lão vẫn lái xe cho lão thái thái, chưa từng ra phạm sai lầm. Lão thái thái cũng không bởi vì lão có tiền án liền khinh thường lão. Phương Châm, conphảitin tưởng chính mình, trênđời này không phải mỗi người đều so đo như vậy."

Dì Chu một mặt khuyên Phương Châm một mặt hỏi số điện thoại cô,nói đi về hỏi chị Lý có ngại cô có tiền án hay không, nếu khôngngại hai ngày sau liền gọi điện thoại cho cô.

Phương Châm không nghĩ đến dạo siêu thị còn có thể nhặt được cơ hội, cũng không đem lời dì Chu để ở trong lòng, sau khi về nhà vẫn như trước sống cuộc sống của mình. không nghĩ đến một ngày sau dì Chu liền gọi điện cho cô, nói cô đi phỏng vấn. Phương Châm không yên tâm nhưng cũng không muốn bỏ qua cơ hội này, sau khi ăn mặc chỉnh tề cầm địa chỉ dì Chu cho cô đi.

Kết quả là giống như cô nghĩ vậy, đó thật sự không phải là mộtcăn nhà tầm thường. Tại cái thành phố tấc đất tấc vàng như vậy có thể có một biệt thự diện tích trên 1000 mét vuông đến tột cùng là loại gia đình thê nào? Hơn nữa nghe ý tứ dì Chu đây chỉ là con cháu mua hiếu kính lão thái thái làm chỗ dưỡng lão, cũngkhông phải là nhà chính.

Biệt thự kia cũng không ở vùng ngoại thành, an tọa bên cạnh mộtcông viên, một gia đình tách biệt, nhìn về phía trước một khoảng xa vắng. Bởi vì gần công viên, gần lân cận đều là màu xanh, toàn bộ biệt thự giống như bị non xanh nước biếc vây quanh, cực kỳ thích hợp cho người già cư trụ.

Phương Châm vừa nhìn trong lòng kiền bồn chồn lo lắng, có vẻ thấp thỏm được người dắt vào. Dì Chu đã ở phía trước cửa chờ cô, vừa thấy cô liền tiến lên đây đón, muốn dẫn cô đi gặp chị Lý từng nói qua.

Hai người một trước một sau đi vào trong, còn chưa đi qua nửa cái hoa viên phía trước liền có phụ nữ chừng bốn mươi tuổi đitới. Dì Chu vừa nhìn thấy bà liền chủ động cười chào hỏi: "Chị Uông khỏe."

Người họ Uông kiamắt vòng qua dì Chu, nhìn thẳng vào mặt Phương Châm: "Đây là người mới tới?"

"Đến phỏng vấn, chị Lý gọi tới đây."

Chị Uông vừa nghe hai chữ "chị Lý ", mặt vốn nghiêm túc lập tức trở nên càng thêm không tốt, một bộ dáng chuẩn bị lựa xương trong trứng. Phương Châm vừa thấy thầm nghĩ không ổn, đây làm sao giống như nhà giàu cổ đại trạch đấu, liên đám người hầu đều còn muốn tách biệt thành tiểu đoàn nhỏ không hợp nhau?

cô đứng ở nơi đó nhất thời có chút do dự, dì Chu tựa hồ cũng cảm thấy đối phương cảm xúc không vui. Ở đây mấy người đều không ai mở miệng nói chuyện, thẳng đến phía sau vang lên tiếng kèn ô tô. mấy người Phương Châm đồng thời quay đầu, liền thấy bên ngoài cửa lớn một chiếc Jaguar màu đen đậu ở đó. Nghe được tiếng kèn cổng tự động mở ra, Jaguar màu đen chậm rãi chạy vào, xe chạy dọc theo đường đi về phía trước, lúc sắp chạy đến trước mặt Phương Châm đột nhiên quẹo phải hướng về bãi đỗ xe phía sau.

Trong nháy mắt xe chạy đến trước mặt, Phương Châm lập tức thấyrõ người ngồi ở trong xe. Cửa kính xe không có đóng, khuôn mặt Lí Mặc cứ như vậy xuất hiện rõ ràng trước mắt.
Loading...

Xem tiếp: Chương 14: Khó Xử

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Bản Sao Hoàn Hảo

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Huyền Thiên Hồn Tôn

Thể loại: Huyền Huyễn

Số chương: 25


Chị Em Thù Hận

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 45


Nhất Phẩm Thiên Kim

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 45