Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 14: Khó Xử

Chương trước: Chương 13: Phỏng Vấn



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phương Châm đối Lí Mặc cũng không quen thuộc, duy nhất biết một chút tình hìnhlà Từ Mỹ Nghi nói cho cô biết.

Nghe nói người nọ là người lãnh đạo trực tiếp của Thẩm Khiên, bệnh viện tư nhân Thẩm Khiên đang làm chính là của anh ta. anh ta còn là bạn thân của Nghiêm Túc, là thanh niên tài tuấn gia sản cực kỳ nhiềuđược nhiều mỹ nữ theo đuổi.

Từ Mỹ Nghi cầm ảnh "Lừa gạt" được từ chỗ anh họ cô ấyđến ở trong phòng xem tới xem lui, trên mặt đầy vẻ si mê: "Đẹp trai nhiều tiền giàu có nhất nhì a, quan trọng chính là thân hình hoàn mĩ, quả thực quá hoàn mỹ."

"Phụ nữ có ý nghĩ giống cậu khẳng định rất nhiều, cho nên anh ta hẳn là có thật nhiều bạn gái."

Lời nói Phương Châm vô tình đánh vỡ ảo tưởng của Từ Mỹ Nghi, nhưng gương mặt Lí Mặc này cũng bị hai côghi tạc trong lòng.

Ở chỗ to lớn đồ sộnhư vậy nhìn thấy Lí Mặc, tuy Phương Châm thấy ngoài ý muốn nhưng cũng không có giật mình. Với xuất thân của Lí Mặc ở chỗ này cũng không có vấn đề gì, mà nếu đây là nhà của anh ta, cô còn có cần tiếp tục phỏng vấn sao?

sự thật chứng minh cô thật là suy nghĩ nhiều, trước không nói có thể hay không quacửa ải Lí Mặc này, chỉ là Uông tỷ cửa ải kia cô liền không qua được.

Cái này họ Uông thoạt nhìn giống quản sự nơi này, ít nhất trong tay có chút quyền lực, hơn nữa không đem cái kia chị Lý để vào mắt. cô vừa nghe mình là do chị Lý tỷ gọi tới phỏng vấn, lập tức liền hỏi muốn xem hồ sơ của cô.

Phương Châm đưa hồ sơ qua, trong lòng biết chuyện này lại thất bại. Quả nhiên chị Uông tùy tiện lật hai tờ mắt liền trợn lên hướng dì Chu phát cáu: "Lão Chu, bà cũng ở đây trong không phải một hai ngày, như thế nào người này cũng đưa vào trong này? Bà không biết chuyện cô tatừng ngồi tù, hay là bà biết rất rõ ràng vẫn cứng rắn muốn dùng quan hệ tìm cho cô ta cái chức vị?"

Dì Chu nhiều tuổi, nói thế nào cũng so lớn hơn côta mười mấy tuổi, lại bị cô takhông cho mặt mũi quở trách như vậy, lập tức cũng liền có chút giận. nói trắng ra là mọi người đều là làm công, họ Uông cũng chính là chức vị so với bà cao hơn một chút, nhưng nói cho cùng chuyện tuyển người không đến lượt cô ta quản.

Vì thế dì Chu cũng không quá khách khí cãilại: "Chuyện này tôiđã nói với chị Lý, cô ấy nói không thành vấn đề muốn gặp Tiểu Phương, tôi đây mới mang người đến. Trước kia Tiểu Phương là phạm qua chút chuyện, nhưng là đã cải tạo tốt ra tù. Lão thái thái cực kì thiện tâm liền thích cho cơ hội cho người trẻ tuổi, chị Uông không nhớ rõ tài xế lái xe lão Mã cho lão thái thái sao?"

Lời này nói ra họ Uông hoàn toàn không có mặt mũi, vừa vặn có mấy thợ làm đồ dùng gia đình đi ngang qua, làm họ Uông càng căm tức, mặt trầm xuống quát: "Lão Chu, bà đừng lấy họ Lý đến dọa tôi. cô ta quan hệ với bà tốt cho bà đi cửa sau, không có nghĩa trong mắt tôi liền dung được hạt cát này. cô gái họ Phương này rõ ràng chính là bà quan hệ đưa vào, đừng nói cô ta từng ngồi tù qua, chính là không ngồi tù, cái nhà này cũng sẽ không nhận loại dùng quan hệ này vào đây ăn không ngồi rồi." (Cindy: Gớm, nói cứ như đây là nhà mụ ý =.=’’)

Phương Châm càng nghe càng cảm thấy không có ý tứ, nữ nhân vì một chút quyền lực tranh đấu đếncô chết tôi sống, kết quả hại cô cùng dì Chu kẹp ở giữa khó xử. Nhất là dì Chu, hảo tâm giúp cô tìm việc cuối cùng còn làm cho người mắng một trận. Phương Châm không đành lòng, đưa tay hỏi họ Uông muốn lấy lại hồ sơ: "Ngại quá tôi đi trước, cảm phiền trả hồ sơ cho tôi."

"Hừ, cút nhanh lên." Họ Uông không nhìn Phương Châm, trực tiếp liền ném hồ sơ lên cỏ.

Phương Châm ngồi xổm xuống muốn nhặt hồ sơ, tay còn chưa đụng tới chợt nghe thanh âm của một người đàn ông từ không xa truyền đến: "Bà nội Nghiêm, người hầu nhà bà tính tình thật không nhỏ."

Phương Châm theo thanh âm nhìn về phía trước, liền thấy Lí Mặc cùng lão thái thái đầu bạc trắng tinh thần hănghái hướng về nơi này đi đến. cô nhanh chóng nhặt hồ sơđứng lên, trộm liếc họ Uông thì phát hiện sắc mặt đối phương tương đối khó coi, mồ hôi lạnh đều chảy nhanh xuống.

Xem ra là chủ nhân đến. Lão thái thái tiến lên, cẩn thận quan sát sắc mặt ba người, còn chưa kịp mở miệng hỏi tình hình cụ thể, Lí Mặc liềngiành trước chào hỏi Phương Châm: "Còn nhớ tôi sao?"

Phương Châm gật gật đầu, nhỏ giọng nói "Xin chào".

Lão thái thái thấy thế liền hỏi Lí Mặc: "Là bạn của con?"

"không, là bạn tiểu Nghiêm."

"Bạn Nghiêm Túc?"

Phương Châm càng nghe bọn họ đối thoại càng cảm thấy không đúng. Vừa rồi Lí Mặc gọi lão thái thái là "bà nội Nghiêm ", lúc này lại nghe bọn họ nhắc tới Nghiêm Túc, chẳng lẽ nơi này là nhà của Nghiêm Túc? Cháu trai kia chẳng lẽ là Nghiêm Túc? Nhưng anh ta cũng không còn nhỏ a.

Trong lòng Phương Châm rối loạn, càng thêm không làm ở chỗ này. cô đem hồ sơ bỏ vào trong túilễ phép nói với lão thái thái: "Xin lỗi, tôi đi trước."

"cô đợi đã." Lão thái thái gọi lại Phương Châm, duỗi tay, "cô là tới xin việc, đưa hồ sơ tôi nhìn xem."

Phương Châm không nghĩ đưa, nhưng dì Chu ở bên cạnh ra sứcchớp mắt với cô. Phương Châm nghĩ nghĩ liền đưa cho bà, nếu lão thái thái thật sự có quan hệ với Nghiêm Túc, vừa nhìn thời gian ngồi tù trên hồ sơ sẽ hiểu tất cả.

Lão thái thái quả thật như Phương Châm nghĩ, chỉ nhìn một cái trong lòng lập tức rõ như gương. Nhưng ra ngoài ý muốn của Phương Châm, lão thái thái không có đuổi người, ngược lại nói với Phương Châm: "Thử việc một tháng, tiền lương một tháng 4000. Thử việc xong tiền lương tăng đến 5000, cô cảm thấy thế nào?"

Phương Châm sửng sốt: "Bà muốn thuê tôi?"

"không được sao? Tôi là chủ nhân nhà này, lời nói của tôi không ai dám phản đối. cô làm hay không làm?"

Phương Châm đoán không ra lão thái thái rốt cuộc có ý gì, do dự không có nói. một bên Lí Mặc nhân cơ hội kích cô: “Thế nào, nghe nói nơi này là nhà Nghiêm Túc, liền sợ không dám làm? Trước kia cô hẳn là không nhát gan như vậy đi."

"Nghiêm Túc là Nghiêm Túc, tôi là tôi. Nó là cháu của tôi, nhưng nó không làm chủ được ở cái nhà này. Cái nhà này nghe tôi, nó cũng không thể nào đến, cô muốn lo lắng về nó hoàn toàn không cần thiết. Bất quá nếu cô không phải thật lòng muốn tìm công việc tốt, hiện tại cô có thể đi."

không biết vì sao, Phương Châm cảm thấy cái này lão thái thái mặc dù nói chuyện tương đối cường ngạnh, nhưng lại làm người ta thích. So với kia họ Uông nói chuyện âm dương quái khí làm cho người ta thoải mái hơn. cô quả thật là bởi vì nguyên nhân là Nghiêm Túc mà băn khoăn lo lắng, nhưng lão thái thái nói tiền lương không tệ, giống như nhà Andreson. Nhưng công việc nơi này thoạt nhìn rõ ràngso nhàAndreson thoải mái hơn, mỗi người đều có công việc của chính mình, không giống nhà Anderson một mình cô làm tất cả, trừ bỏ việc nhà còn phải trông đứa nhỏ.

Nghĩ lại tình cảnh bây giờ cảu mình, Phương Châm cảm thấy chính mình thật sự không có tư cách kiêu ngạo. Vì thế cô gật đầu, đồng ý công việc này: "Tôi sẽ dùng toàn tâm làm."

Lão thái thái không nói gì nữa, dứt khoát chạy lấy người. Lúc gần đi thuận tiện gọi họ Uông đi, cũng không biết là muốn dạy dỗ cô ta mấy câu hay sao đó. Phương Châm thì cùng dì Chu về phòng cất hành lý, thuận tiện lại đi lĩnh đồng phục. Lúc đi quabên cạnh Lí Mặc, đối phương liếc nhìn cô từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt kia rõ ràng mang theo cảm xúc phức tạp. Phương Châm thậm chí cảm thấy anh tađang cười nhạo cô. Nhưng bây giờ cô đã không còn quan tâm.

Liền nhà Nghiêm Túc gia cũng dám ở, còn sợ người khác trào phúng sao?

trên đường cùng dì Chu về phòng, Phương Châm nhân cơ hội hỏi thăm tình hìnhnhà này. cô vẫn nhớ kỹ chuyện cháu trai này, nghe ý tứ vừa rồi của lão thái thái Nghiêm Túc không thường đến đây, vậy đứa cháu trai ở trong nhà này là ai?

Dì Chu đấu thắng Uông tỷ tâm tình rất hảo, liền cùng Phương Châm nói nhiều hai câu: "Đó là chắt trai của lão thái thái. Người nhà lão thái thái không thường đến đây, dì cũng không chưa gặp qua. Đứa chắt trai này lão thái thái rất yêu quý, sau này con có thể gặp. Nhớ kỹ đừng chọc cậu ta là được."

"Ba mẹ đứa bé không ở đây?"

"không ở. Phương Châm, về sau chuyện về đứa nhỏ này ngàn vạn lần đừng hỏi thăm, liền nhắc tới cũng không được. Tốt nhất không nên tiếp xúc nhiều với đứa bé. Con cứ an tâm làm công việc của con là được, lão thái thái chưa nói cụ thể cho con làm gì, rồi chị Lý sẽ nói cho con. Tại nhà này làm việc chỉ cần cần mẫn có nhãn lực, lão thái thái sẽ không khó xử con."

Phương Châm tiếp thu ý của bà, chuyện về đứa bé kia rốt cuộc cô không có hỏi qua nửa chữ. Dì Chu dấn cô đến giao cho chị Lý xong liền đi làm việc củamình. Phương Châm thì cùng chị Lý đi làm quen hoàn cảnh công việc.

Chị Lý thoạt nhìn tuổi cũng không lớn, phỏng chừng so với họ Uông còn nhỏ hơn mấy tuổi. Nhưng lời cô ấy ở trong nhà này thật có trọng lượng, cơ hồ tất cả người hầu đều phải nghe cô ấy. cô ấy liền giống như đại quản gia.

Phương Châm nhìn thấy chị Lý xongrột cuộc mới hiểu rõ, vì sao họ Uông không thích cô ấynhư vậy. mộtcô gái so với mình nhỏ tuổi hơn phỏng chừng lai lịch cũng không bằng, lại dễ dàng bò lên trên đầu cô ta, là ai đều sẽ không thích.

Chị Lý đoán chừng là xem mặt mũi của dì Chu, đối với Phương Châm rất khách khí. Dẫn cô thay xong đồng phục xong tìm người đặc biệt lại đây đưa cô đi thực tập. Nhà lão thái thái lớn như vậy, các vẫn đề cần người rất nhiều. Phương Châm cái gì đều làm một chút nhưng cũng không phải là tinh thông mọi thứ, sở trường nhất là nấu ăn công phu ở trước mặt mấy cái đầu bếp cấp năm sao lập tức tan tành. Hơn nữa nghe ý lão thái thái trong một tháng này cũng không có định ra chức vị cho cô, mà là đểcôởmọi nơi đều thử xem, nơi nào làm được tốt liền lưu lại nơi đó.

Chị Lý đem Phương Châm giao cho thầy của cô thì ý vị thâm trường nói với cô: "cô bằng cấp cao người lại thông minh, bộ dạng cũng trẻ tuổi xinh đẹp, làm tốt, về sau sẽ có tiền đồ."

Phương Châm giả vờ nghe không hiểu ý tứ cô ấy trong lời nói, chỉ nói sẽ cố gắng làm việc. cô hiện tại không rảnh đi để ý tới này quan hệ trong nhà này, cũng không muốn kéo bè kết cánhhaylàm thân với bất cứ người nào. cô chỉ nghĩ an tâm làm việc kiếm tiền, tương lai tích cóp một số tiền có lẽ còn có thể mở cửa hàng nhỏ gì đó. cô có tiền án, chính mình làm bà chủ là không dễ chịu kỳ thị nhất.

Đương nhiên cái ý nghĩ này trước mắt còn khá xa, Phương Châm hiện tại tương đối lo lắng là, nếu ngày nào đó Nghiêm Túc đến thăm lão thái thái, kết quả phát hiện cô ở đây, anh sẽ có biểu tình thế nào? Có phải sẽ sinh ra hiểu lầm với cô hay không, cho rằng côcố ý quấn lấyanh ta, nghĩ mọi cách tiếp cận người bên người anh ta?

Nếu anh ta chất vấn cô, cô nên trả lời thế nào?

Phương Châm nhất thời có chút mê mang, chỉ có thể âm thầm mong lão thái thái nói thật, Nghiêm Túc rất ít tới nơi này, như vậy cơ hội đụng mặtcũng liền thấp hơn một chút.

Nhưng chuyện đờisao có thể mọi thứ đều như ý người, sợ điều gì sẽ gặp điều đó. Ban ngày Phương Châm còn đang suy nghĩ Nghiêm Túc ngàn vạn lần không nên tới, thế nhưng đến đêm chợt nghe cóngười nói Nghiêm Túc lại đây đây ăn cơm.

Hơn nữa hai người lập tức liền thấy mặt, thật là tránh cũng tránh không được, trốn cũng trốn khôngxong.

Loading...

Xem tiếp: Chương 15: Bá Đạo

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tiểu Bạch Xà Thơ Ngây

Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn

Số chương: 49



Thiên Thần Mắt Tím 2

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50


Tôi Yêu Lucifer

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 13


Đấu La Đại Lục 2

Thể loại: Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp

Số chương: 650