Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tận Xương Chương 11: Nôn

Chương trước: Chương 10: Nhân Tình



Phương Châm nghĩ thầm, trước kia lúc cô chưa ngồi tù, cũng không thấy cha mẹ đối với cô tốt bao nhiêu.

Mọi lần chỉ có khi cô lãnh tiền lương hoặc là tiền thu nhập thêm về nhà, bọn họ mới có thể đối với cô nhiệt tình vào lúc sáng. Thời điểm còn lại giống như là bị ngăn cách chút gì đó, vĩnh viễn đều không có cảm giác tri kỷ.

Nhưng lời này nàng không thể nói với Từ Mỹ Nghi, chỉ là giật nhẹ khóe miệng cười nói: "Mình không muốn chọc giận họ, dù sao chuyện năm đó họ chịu áp lực rất lớn."

Từ Mỹ Nghi nghĩ thấy có lý: "Nhưng cậu cũng phải có chỗ ở. Cậu muốn quay lại nhà nghỉ nhỏ kia ở sao? Chỗ đó một ngày hơn một trăm, chút tiền lương kia của cậu cũng không đủ trả tiền phòng nha. Nếu không như vậy đi, cậu tới nhà mình ở?"

"không cần, mình nghĩ thuê một căn phòng ở tạm trước, hoặc là thuê chung một phòng với người ta cũng được."

"Liền tính đi thuê phòng, cậu cũng phải tìm chỗ trước. Cũng không thể vừa ra viện liền ngủ ngoài đường a. Cậu tới nhà mình ở vài ngày trước, sau đó chậm rãi tìm việc làm tìm chỗ ở. Như vậy đi, mỗi ngày ở nhà nghỉ, đừng nói mình không yên lòng, anh họ mình cũng sẽ không đồng ý. Chẳng lẽ cậu muốn anh họ tự mình an bài chỗ ở cho cậu?"

Từ Mỹ Nghi vừa nói vừa chớp chớp mắt với cô, cười như tên trộm. Phương Châm vừa nghĩ đến Thẩm Khiên muốn ra tay giúp mình, lập tức thấy đầu to ra, lại không dám cự tuyệt Từ Mỹ Nghi, chỉ có thể đồng ý tạm thời đến nhà cô ấy ở vài ngày.

Ngày xuất viện Thẩm Khiên vẫn phải tới, giúp Phương Châm thu dọn đồ đạc. Hành lý trong nhà nghỉ nhỏ đó vài ngày trước anhđã cho lái xe đem lại, còn thuận tiện tặng Phương Châm vài cuốn sách, nói là để cho cô đọc giải buồn. Từ Mỹ Nghi ở bên cạnh nhìn cười không ngừng, đến buổi tối ở trong phòng sắp xếp lại đồ đạc, cô liền lấy mấy cuốn sách kia trêu ghẹo: "anh họ mình bình thường nhìn thật thông minh, làm sao ở chỗ cậu lại trở nên ngu ngốc. Nào có người theo đuổi bạn gái mà tặng sách, cũng không biết tặng hột xoàn kim cương, thật là không hiểu chuyện."

Phương Châm vô cùng im lặng, chỉ ngoảnh lại nói qua loa: "Mình cảm thấy mấy cuốn sách này tốt vô cùng, nội dung cũng không nên sai."

"Đây không phải là vấn đề sách tốt hay không, mấu chốt là anh ấykín đáo như vậy làm sao người ta cảm giác được trái tim nóng bỏng của anh ấy? Em họ mình đây còn phải ra tay giúp đỡ." Từ Mỹ Nghi đến sát trước mặt Phương Châm, nén cười nói, "Phương Châm, có hứng thú làm chị dâu họ của mình hay không?"

"không có."

"Đừng vô tình như vậy, anh họ mình nhiệt huyết như vậy, cậulàm sao lại cự tuyệt nhanh như vậy được. Cho anh ấy một cơ hội nha. Tốt xấu gì hai người cũng là bạn bè quen biết từ trước, tự nhiên sẽ thấy quen thuộc."

"Chính là bởi vì là bạn bè nên mới không được. Mình đối với anh ấy chỉ có tình bạn không có tình yêu."

"Tình yêu là có thể từ từ bồi dưỡng."

"Mỹ Nghi, " Phương Châm cầm kia hai quyển sách, cười chua xót với Từ Mỹ Nghi, "anh họ cậu cùng mình không có kết quả."

"Vì sao? Liền bởi vì trước kia anh ấy là bạn của La Thế?"

"không chỉ như vậy, cậu cảm thấy cha mẹ anh họ cậu sẽ tiếp nhậnmình?"

Từ Mỹ Nghi từ trước đến giờ lạc quan trên mặt hiếm khi lộ ra biểu cảm rối rắm: "Là có chút khó, nhưng sự tại do người."

"Nhưng mình không nghĩ do người. hiện tại mình không có tư cách nghĩ đến tình yêu, mình chỉ muốn nhanh chóng tìm được công việc, mặc kệ nói như thế nào ta phải nuôi sống chính mình trước."

"Vậy cũng đúng." Từ Mỹ Nghi cầm bộ áo ngủ đưa cho Phương Châm, "Muốn tắm rửa trước hay không. Mặc áo ngủ của mình đi, mới, đồ của cậu giặt còn chưa khô, hai ngày nay thời tiết không được tốt."

Phương Châm nhận lấy áo ngủ, mặt đầy cảm kích. Từ Mỹ Nghi giành nói trước cô: "Đừng nói với mình lời cảm ơn linh tinh gì đómuốn cám ơn mình rất đơn giản, ngày mai theo mình đi ăn cơm là được."

Phương Châm xoay người đi đến phòng tắm, đi được một nửa lại hỏi: "Vì sao muốn ăn cơm?"

"Chúc mừng cậu ra tù."

"không có gì mà chúc mừng cả."

"Vậy cậu coi như mình muốn có một bữa cơm no nê thế nào, cũng phải lấy cớ có được hay không? Chị hai, cậu mới bao nhiêu tuổi a, có thể hoạt bát một chút giống như tuổi trẻ hay không, cuộc sống còn có rất dài, cậu chuẩn bị ở nhà mốc meo đến già sao?"

Phương Châm cuối cùng không hề nói gì nữa, chỉ là cười cười với Từ Mỹ Nghi liền vào phòng tắm. cô thừa nhận Mỹ Nghi nói rất có đạo lý, bây giờ cảm xúc của cô quả thật tương đối thấp, cả người thiếu ý chí chiến đấu, cuộc sống không có mục tiêu chân chính, giống như không biết vì cái gì mà sống. cô một lòng chỉ muốn nhanh chóng kiếm tiền, nhưng là sau đó muốn tiếp tục thế nào nữa cô chưa từng nghĩ tới. Có lẽ cô thật sự cần phải một lần nữa đi vào xã hội, đi tiếp xúc nhiều với người khác, mới có thể triệt để thoát khỏi bóng ma quá khứ sống lại một lần.

Kết quả buổi tối ngày thứ hai cùng Từ Mỹ Nghi ra ngoài ăn cơm đột nhiên Phương Châm cảm thấy tỉnh ngộ một ngày trước của mình đều là sai lầm rồi, quả nhiên vẫn là ở nhà tương đối tốt.

Các cô đi một nhà hàng vô cùng cao cấp, nghe nói trong đó một đĩa món khai vị bình thường nhất cũng phải tốn hết mấy ngày tiền lương của cô. nói chi là những loại rượu cao cấp đa dạng, Từ Mỹ Nghi liền muốn đem cô bán cũng chưa chắc trả được bữa cơm này.

Cho nên ngay ở giây phút bước vào cánh cửa kia, Phương Châm chỉ biết đêm nay nhất định sẽ thấy Thẩm Khiên. Từ Mỹ Nghi gia cảnh cũng khá giả, nhưng còn chưa đủ để cùng cô ăn bữa cơm mắc như vậy, bên người cô ấy cũng chỉ có Thẩm Khiên có khả năng tiêu phí ở đây.

Vì thế Phương Châm nhỏ giọng đến gần Từ Mỹ Nghi nói bên tai: "không phải cậu mời khách sao? Lạiđể cho anh họ cậu quẹt thẻ?"

"Đúng vậy, mình mời khách anh ấy trả tiền có vấn đề gì không? anh họ không phải là có công dụng này sao?"

Phương Châm không tranh luận vớilogic của Từ Mỹ Nghi, liền cười cười không nói . vài năm nay cô ở trong tù học được một đạo lý, nếu không đúng không nhất định phải tranh cãi đến một mất một còn, im lặng là lựa chọn tốt nhất.

Vì thế lúc ăn cơm Phương Châm liền trở thành một người an tĩnh nhất trong ba người ở đây. Từ Mỹ Nghi vẫn như cũ là người nói nhiều nhất, dù sao chỉ cần có cô ở đómãi mãi không cần lo lắng tẻ ngắt. Thẩm Khiên vẫn là một bộ bộ dáng tao nhã, so sánh với5 năm trước anh ta thành thục và chững chạc hơn, nhưng tấm lòng tri kỷ vẫn như trước không thay đổi. Phương Châm cảm thấy cùng anh làm bạn bè thật thoải mái, nhưng chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, bọn họ sẽ không trở thành người yêu, đây là cảm giác bây giờ củaPhương Châm.

Cũng may Thẩm Khiên là người rất có phong độ, lúc ăn cơm vẫn chưa nói chút lời làmcô cảm thấy xấu hổ. Từ Mỹ Nghi cũng thật săn sóc không đề cập đến chuyện 5 năm trước, chỉ nói là chút chuyện trước kia. Các cô 2 người tiểu học trung học đều là cùng một trường học, tuy rằng đại học không học cùng nhau nhưng là đều ở cùng một cái thành phố, cho nên đối với hai côhồi ức chung rất nhiều.

Từ Mỹ Nghi vừa uống rượu, máy hát càng mở to. Côvỗ vỗ bả vai Phương Châm, có chút kích động nói: "Cậu nói xem cậukhách khí với mình như vậy làm cái gì. Hai chúng ta là quan hệ gì? Mình từ nhỏ sao chép bài tập của cậu lớn lên, lúc đi thi cậu còn cho mình xem bài thi của cậu. Có một lần còn thiếu chút nữa hại ngươi giáo viên bắt được. Học trung học cậu giúp mình viết thư tình cho tên tiểu tử thúi lớp bên cạnh kia, hại hắn cho là cậu thích hắn, quấn lấy cậu cả buổi, làm gião viênbiết thiếu chút nữa gọi phụ huynh lên."

"Mỹ Nghi..." Phương Châm có chút ngượng ngùng, cô ở trong tù tự nhận là da mặt dày không biết đỏ, nhưng lúc này nghe được chuyện trước kiavẫn cảm thấy trên mặt nóng lên.

Đặc biệt còn là trướcmặtThẩm Khiên.

Thẩm Khiên giống như là biết cô băn khoăn, cười an ủi cô: "không sao, việc này con bé đã sớm nói với anh . con bé luôn nói em là người bạn tốt nhất của con bé, trừ cậu ra những người khác tất cả đều là giả dối."

"không sai, những người đó làm sao có thể so với Phương Châm. Các cô ấy, há miệng chính là quảng trường Thâm Lam, nếu không chính là đàm luận Nghiêm Túc kia, từ anh tacó bao nhiêu tiền tới diện mạo khí chất, còn rất quan tâm đến người ta có bạn gái hay không. Mình muốn nói các cô ấy gặp qua Nghiêm Túc sao? Có lợi hại như Phương Châm của chúng ta sao, chúng ta Phương Châm mới là người nhìn thấy anh ta ở khoảng cách gần nhất."

"Mỹ Nghi!" Lúc này đến phiên Thẩm Khiên lên tiếng, "Em uống say rồi."

Từ Mỹ Nghi tự biết mình lỡ lời, nhanh chóng bưng ly lên: "Mình nói sai, mình tự phạt ba ly."

nói xong côthật sự uống ba ly rượu. Phương Châm nhìncô uống sảng khoái không khỏi có chút lo lắng, liền khuyên nhủ: "Cậu uống ít chút, chút nữa sẽ say thật sự."

Từ Mỹ Nghi vốn đang mình thường, ba ly rượu này lại làm cô thật sự có chút choáng váng. Nhưng cô cũng không để ý: "không sao, uống say còn cậu nữa, lại không tốt thì còn có anh họ mình đây. Có hai người các ngươi ở đây, ai dám làm gì mình?"

"Yên tâm, cho dù không có chúng ta ở đây, cũng không ai dám làm gì em." Thẩm Khiên nói thì nói, nhưng đối với em họ mình vẫn rất quan tâm. anh thấy Từ Mỹ Nghi thật là say, hỏi cô, "Như thế nào, khó chịu sao, muốn gọi chút đồ giải rượu hay không ?"

"không, không cần. anh họ, em, em có chút buồnnôn."

"Buồn nôn là được." Thẩm Khiên tỏ vẻ mặt xin lỗi nhìn Phương Châm, "Emđỡ com bé đi WC nôn một chút đi, anhkhông vào được toilet nữ."

Phương Châm lập tức đứng dậy đỡ Từ Mỹ Nghi. Đối phương lại cậy mạnh tự mình đứng lên, lảo đảo hướng phía nhà WC. Phương Châm bước nhanh chạy theo, gắt gao kéo cánh tay cô không buông.

"Mình không sao Phương Châm, cậu đừng lo lắng cho mình."

"Ừ, mình biết cậu không có việc gì, chỉ là đi đường có chút lảo đảo."

"Ai nha, mình nói đường này làm sao lại tối như vậy, làm sao lại nhiều cửa như vậy, chúng ta nên đi đâu?"

Phương Châm nhìn nhìnphía trước, liền một hành lang đi đến cuối cùng. WC ngay chỗ cuối đường quẹo phải. Từ Mỹ Nghi hiển nhiên là uống đến hồ đồ, xuất hiện bệnh trạng mấy ngày hôm trước cô gặp phải: ảo ảnh.

Vì thế cô lại càng dùng sức đỡ đối phương: "Cậu theo mình đi là được, lập tức tới ngay."

"không được Phương Châm, mình, mình muốn ói."

Phương Châm hoảng sợ: "Cậu lại cố gắng một chút, trăm ngàn lần đừng nôn ở chỗ này." địa phương mắcnhư vậy, nôn một lần phải bồi thường bao nhiêu tiền a. Quan trọng là trước mặt mọi người nônđầy ra đất, đối vớihình tượng của Từ Mỹ Nghi cũng có hao tổn a.

Nhưng Từ Mỹ Nghi nhịn không được, đẩy Phương Châm ra nghiêng ngả lảo đảo hướng về phía trước vài bước, lúc chạy đến cuối hành lang cômột tay chống lên tường, thân thể nghiêng nghiêng “Ọe” một tiếng thật lớn, liền nôn ra.

Cơ hội kêu lên Phương Châm cũng không có, vừa chạy đến bên người cô còn chưa mở miệng, cứ như vậy trơ mắt nhìn đối phương đem trong bụng trắng đỏ tất cả đều nôn ra.

Xong, này thật là phải bồi thường tiền. Nhưng này còn không phải điểm chết người, ngay chỗ Từ Mỹ Nghi há miệng nôn, góc đó đi lại một người, một đôi giày da mới tinh sẫm màu đập vào mắt Phương Châm. trên giày da có vài giọt chất lỏng rõ ràng, hẳn là là Từ Mỹ Nghi nôn.

Phương Châm nhất thời không nói được gì, vừa định ngẩng đầu cùng đối phương nói câu xin lỗi, kết quả nhìn thấy gương mặt nghiêm trang của Nghiêm Túc, cô liền cái gì cũng đều không nói ra được.

Ách, mới rồinôn kia bắn lên, muốn giả vờ không nhìn thấy được hay không?
Loading...

Xem tiếp: Chương 12: Tâm Thần Không Yên

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Lưu Bạch, Anh Yêu Em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 18


Nhân Thú Loạn

Thể loại: Đam Mỹ, Huyền Huyễn

Số chương: 25


Tình Yêu Đã Đến

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 15


Tình Yêu Tuổi 17

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 14