81 Trì Dạ Bạch đã tiến vào trong Cốt Đầu Trại.
Khoảnh khắc Thanh Ngyên Tử ném trái cây, hắn đã mở ra cửa vào ở tầng hai. Cửa này có vị trí giống với vị trí hắn thấy trên tư liệu, nhưng lớn hơn một chút: dưới chân Trì Dạ Bạch cũng có một cánh cửa.
82 Tầng thứ năm cũng chính là tầng đỉnh, so với tầng thứ tư nhỏ hơn rất nhiều. Ở đây cũng không tồn tại thứ gì đó đáng sợ hơn tầng thứ tư, đập vào mắt, là một vùng trống rỗng.
83 Cốt Đầu Trại được xây dựng trên xà đá, cho nên không ai đi tìm tòi nghiên cứu xem dưới xà đá là cái gì. Xà đá trông qua chắc chắn dị thường, không có chỗ nào khả nghi.
84 Thầm Quang Minh nghe không hiểu: “Có ý gì?”
“Trang giấy mà ngươi đọc,trên trang giấy có một trăm chữ, trong đó ngươi chỉ hiểu được mười chữ, chín mươi chữ còn lại đều xem không hiểu, ngươi sẽ làm thế nào?” Điền Khổ nói.
85 Trì Dạ Bạch cực kỳ kinh ngạc.
Khi hắn và Tư Mã Phượng rời khỏi thành Thập Phương, Phương Trường Khánh nói Văn Huyền Chu đã đi mất, mà hắn cũng không biết y rốt cuộc đã đi đâu.
86 Văn Huyền Chu không đón đỡ, cũng không né tránh. Y không thể tránh – tại đây trong bóng tối, có lẽ y còn cần một lát mới khôi phục được thị lực, mà khoảng thời gian đó, trong mắt cao thủ như Trì Dạ Bạch chính là khoảnh khắc quyết định sinh tử.
87 Võ công của hai người không thấp, khi rơi xuống đất đã nhanh chóng tách ra nhảy về hai nơi. Trì Dạ Bạch cánh tay phải không thể nhúc nhích, vai trái của Văn Huyền Chu máu chảy như suối, thương thế của hai người không khác nhau là mấy.
88 “Hoá Xuân Quyết còn có thể dùng như vậy?” Điền Khổ giật mình hỏi.
“Đương nhiên có thể. Nước đầy quá thì tràn, sức hết thì suy kiệt”. Thanh Nguyên Tử bình thản nói, “Sự sinh trưởng của vạn vật đều có giới hạn, một khi vượt qua giới hạn này, sẽ ngay lập tức suy bại.
89 Tống Bi Ngôn thật không ngờ đúng là như vậy, nhất thời sợ tới mức không dám nhúc nhích.
“Khó lấy không?” Cam Nhạc Ý hỏi.
Tư Mã Phượng không lập tức trả lời hắn, hắn liền quay đầu lại hỏi Trì Dạ Bạch: “Trì Dạ Bạch, ngươi ngày đó…”
“Ta khi đó không giống, Văn Huyền Chu đâm châm vào một lúc đã bị ta phát hiện, nhưng Tống Bi Ngôn …” Trì Dạ Bạch tạm dừng, hỏi Tư Mã Phượng,”Có mấy cái?”
“Bốn cái, ở bên cạnh huyệt vị, nhưng tất cả đều xảo diệu tránh đi huyệt vị, coi như an toàn.
90 Vì những lời đó của Trì Dạ Bạch, Tư Mã Phượng thấp thỏm một đường, lắc la lắc lư, rốt cuộc đến Ưng Bối Xá.
Xa xa thấy được người đứng trước cửa Ưng Bối Xá, hắn lập tức biết vì cái gì sẽ đau.
91 Tư Mã Phượng thoáng khựng lại, vẻ mặt quái dị: “Luận bàn với ta?”
Trì Tinh Kiếm mặt mày nghiêm túc: “Đúng, luận bàn với ngươi. ”
“Trì bá bá, ta không được.
92 Trì Dạ Bạch ở trên giường vừa mới mơ mơ màng màng ngủ, lại bị mùi máu tươi khiến cho tỉnh giấc.
Mùi không đậm không nhạt, còn lẫn vào mùi thảo dược.
93 Viên gạch bị lửa nung đỏ, nóng bỏng kinh người.
Ban Mục lau mồ hôi. Hắn biết đây là mơ, nhưng giấc mơ này quá nóng, khiến người ta không thoải mái.
94 Tư Mã Phượng và A Tứ đi thẳng tới Kim Yên Trì, còn chưa đi vào trong, Tư Mã Phượng đã bị một trận gió nghênh diện thổi tới khiến cho ho sặc sụa.
Cơn gió kèm theo khói bụi mờ mịt, hắn ho mấy cái, duỗi tay quệt đầu lưỡi, toàn cát là cát.
95 Chuyện này vẫn không khiến Tư Mã Phượng và A Tứ để ý đến. Hiện tại khiến hai người càng khẩn trương, đương nhiên là yến hội sinh thần sắp tới của Lỗ Vương phi.
96 Lúc này, trên núi Cửu Đầu, Trương Tùng Bách và Ban Mục đang ở ven đường chờ Lưu Đại Lực.
Khi Lưu Đại Lực trở về cả người thấm đẫm ánh trăng, còn mang theo mùi máu tươi không đậm không nhạt.
97 Sương Hoa và văn sĩ kia trao đổi họ tên, bắt đầu nói chuyện phiếm.
Văn sĩ tự xưng là Văn Huyền Chu, nói mình từ nhỏ không cha không mẹ, được lão Lỗ Vương thu lưu trong phủ, mới có thể kết bạn với Lỗ Vương hiện tại.
98 Vương Hoan Hỉ là một tên béo, việc làm được không nhiều lắm, cũng rất ít nói.
Hắn và đám Trương Tùng Bách, Ban Mục không cùng tổ, Ban Mục cũng vì nghe người ta nói hắn có dao tốt nên muốn mua, bởi vậy mới kết bạn với hắn.
99 Tư Mã Lương Nhân trầm ngâm trong chốc lát, phủ định suy nghĩ của mình, “Tuy có khả năng này, nhưng không thể không tính đến khả năng liên hệ thái quá.
100 Tiếng nổ lớn đến mức chấn động cả Bồng Dương. Các nhà các hộ đều mở cửa, ló đầu hỏi thăm nhau.
“Lại nổ? Hay là lại sập?”
“Nổ không phải sập luôn sao?”
Tư Mã Phượng bay nhanh trên nóc nhà, xa xa chỉ nhìn thấy trên núi Cửu Đầu bụi bay mờ mịt, còn loé ánh lửa, rất khủng bố.
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không
Số chương: 120