Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Sư Phụ Vô Lương, Ma Nữ Phúc Hắc Chương 8: Yêu Cầu Cực Phẩm Của Phượng Thiếu

Chương trước: Chương 7: Chị Đang Trêu Chọc Cưng Đó



Già Lam bán tín bán nghi, kéo khăn che mặt trên mặt xuống, soi vào Vạn Vật Kính.

Ánh sáng kì lạ xẹt qua mặt kính, một khuôn mặt tuyệt sắc khuynh thành dần dần hiện ra trong kính… Mày liễu mắt hạnh, cằm nhỏ nhắn, mũi khéo léo, sắc nước hương trời.

Đôi mắt đen thui sáng lóng lánh, giống như một đầm nước sâu, sâu không thấy đáy, ánh sáng trong con ngươi chớp động, có thể hấp dẫn vạn vật trong thiên địa.

Đây chính là gương mặt có thể khiến chúng sinh nghiêng ngã!

Tiểu Thú hít sâu một hơi, chớp mắt mấy cái, lần thứ hai nhìn vào trong kính, không ngờ dung mạo thật của nàng lại xinh đẹp đến thế.

Từng đợt ghen tị và cảm giác không an toàn như dòng nước lũ cuồn cuộn dâng lên, Tiểu Thú tà tà liếc nàng, thề thốt đủ loại, nhất định phải khiến cho nàng vĩnh viễn xấu xí như thế này, chủ nhân sẽ không thèm để mắt tới nàng! Hừ hừ!

Ở một mái hiên cách đó không xa, Sở Chiêu Viêm theo dõi Già Lam tới, vừa định muốn nhìn trộm xem có chuyện gì đang xảy ra, Tiểu Thú liền phát hiện ra sự có mặt hắn, vẽ ra một hình cung màu trắng, bổ nhào về phía hắn.

“Ai?”

Sở Chiêu Viêm nhanh chân lui về sau, hai tay nhanh chóng bày ra kết ấn ngăn địch: “Hỏa Thụ Ngân Hoa!"

Ánh sáng rực rỡ ở trước người hắn nổ tung, giống như pháo hoa nở rộ trong đêm tối, từng bó đều rực rỡ lóa mắt, kéo dài như sao băng, dọc theo một thanh ánh sáng khổng lồ, gần như muốn đem bóng dáng của Tiểu Thú nuốt vào bụng!

Trong nháy mắt Già Lam liền hiểu rõ, kỹ năng Hỏa Linh Thuật rực rỡ, đẹp đẽ và mạnh mẽ, khiến đáy lòng Già Lam bị chấn động thật mạnh, thì ra tu luyện Linh Thuật đến một trình độ nhất định, có thể phát huy ra sức mạnh kinh khủng đến thế.

Hèn chi, Sở Chiêu Viêm có thể được Học Viện Thiên Dực lựa chọn, đặc biệt mời hắn vào học, trở thành học sinh của Học Viện Thiên Dực, đúng là hắn có thực lực.

Không biết Tiểu Thú như thế nào nhỉ?

Già Lam trầm ngâm đi qua, đi vào trong chum ánh sáng thật lớn, mơ hồ nhìn thấy một đoàn màu trắng bay xung quanh ở đó: “A a a a a. . ."

Đó là tiếng kêu nổi đóa của Tiểu Thú, vòng xoáy màu trắng càng lúc càng lớn, từ từ chọc lủng tầng ánh sáng kia, mạnh mẽ đập về phía Sở Chiêu Viêm.

"Dừng tay!" Một âm thanh như có như không từ đằng xa bay tới, ngăn cản đòn công kích cuối cùng của Tiểu Thú.

"Thiên Thiên, ngươi càng ngày càng bướng bỉnh, còn không mau trở về?” Giọng nói từ tính, tràn đầy mê hoặc.

"Oh oh, chủ nhân, ta tới ——" Trong tiếng kêu vui sướng, bóng dáng màu trắng của Tiểu Thú nhoáng lên một cái, biến mất không thấy tăm hơi.

Già Lam nhìn xung quanh, muốn tìm chủ nhân của giọng nói kia, tiếc là chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng màu trắng phía sau núi giả.

Bóng lưng phóng khoáng tự do ------

Như một vị thần -----

Chớp mắt kinh hồng!

“Chẳng lẽ hắn là sư phụ? Làm cái gì vậy chứ, lẽ nào hắn không muốn gặp nàng?” Nàng bĩu môi, trong lòng có chút không hài lòng.

Sở Viêm Chiêu chưa hoàn hồn, còn đang cảnh giác nhìn xung quanh, vừa nãy quá nguy hiểm, Tiểu Thú tuyệt đối không có năng lực cướp đoạt tính mạng của hắn! Nếu như hắn đoán không sai, con Tiểu Thú này chắc chắn là loại thú thuộc về thần cấp, đi ngàn dặm cũng không tìm được một con.

“Hắn là sư phụ của ngươi? Ngươ biến hóa nhiều như vậy, cũng là vì hắn sao?” Khó hiểu, trong lòng hắn cảm thấy rất buồn bực, không lẽ là vì vừa nếm thử mùi vị thất bại, hay là vì nàng?

“Ngươi theo dõi ta là gì?” Già Lam nhíu mày nhìn về phía hắn.

Sắc mặt Sở Chiêu Viêm đỏ ửng, quát nàng: “Ai thèm theo dõi ngươi, ta chỉ là đi dạo quanh đây thôi, hít thở không khí không được sao?”

“Nhàm chán!” Già Lam lại không thèm đếm xỉa tới hắn, cất Lưu Nguyệt Thuật và Vạn Vật Kính, đem khăn che mặt mang lại lần nữa, xong xuôi liền cất bước đi về hiện trường đấu giá.

Tạm thời coi như nàng đã tìm được sư phụ, hiện tại nàng phải nghĩ biện pháp kiếm tiền sinh hoạt mới được, chỉ có như vậy nàng mới có thể thoát khỏi Sở gia, tự lực cánh sinh, sau này mới có thể đi đến Phượng gia ở hoàng thành, thăm dò tin tức của cô cô.

Đi tới hiện trường đấu giá, buổi đấu giá còn chưa có chính thức bắt đầu, các loại âm thanh oán trách bay vào trong tai. Thì ra buổi đấu giá bị hoãn lại, bởi vì có một vị khách quý chưa có đến.

“Ta giết! Cái gì khách quý quan trọng chứ, còn bắt chúng ta chờ hắn? Chẳng lẽ hoàng đế đích thân tới?”

“Còn quan trọng hơn là hoàng đế đích thân đến! Chắc là ngươi không còn biết! Nghe nói gần đây Phượng đại thiếu gia tới thành Lạc Xuyên, chỉ có hắn mới phô trương như vậy thôi, bắt chúng ta chờ đợi hắn đến buổi đấu giá.”

“Phượng gia? Phượng gia nào?”

“Ngu như heo! Ở Phượng Lân quốc chúng ta còn có cái Phượng gia thứ hai sao? Đương nhiên là Phượng gia ở hoàng thành rồi! Chính là đại thiếu gia Phượng Thiên Sách - đệ nhất thế gia Phượng gia của Phượng Lân quốc chúng ta.”

“A. . . A? A a a! Chính là vị đại thiếu gia cực phẩm kia tới thành Lạc Xuyên sao?”

Già Lam nghe mọi người nghị luận, ngẩng đầu sải bước, xuyên qua hơn một nửa hiện trường buổi đấu giá. Từ xa xa, nàng đã nhìn thấy Tống Thiến Nhi đang hướng nàng vẫy tay.

"Già Lam, ngươi vừa đi nơi nào?" Tống Thiến Nhi ‘a’ một tiếng, nhìn thấy Sở Chiêu Viêm tinh thần có chút hoảng hốt phía sau, hơi kinh ngạc: “Ngươi… ngươi vẫn cùng Sở Đại Thiếu ở cùng một chỗ?”

"Dĩ nhiên không phải!" Già Lam trả lời theo bản năng, nàng không muốn có quan hệ dính dáng gì tới Sở Chiêu Viêm.

Sở Viêm Chiêu ngước mắt, nặng nề liếc nhìn nàng một cái, âm tình bất định.

"Viêm Chiêu. . ." Mục Tư Viễn vừa định đến gần hắn, lại bị câu nói lạnh lùng của hắn làm cho đông cứng: “Bây giờ ta không muốn nói chuyện!”

Mục Tư Viễn sững sờ, không biết phải làm sao, hết nhìn Già Lam lại nhìn sang Sở Chiêu Viêm, càng cảm thấy kì lạ, không khí giữa hai người không được hài hòa cho lắm.

Chỗ ngồi trong hiện trường buổi đấu giá được chia theo đẳng cấp, chỗ ngồi ở đại sảnh rất phổ biến, lầu một là lô ghế hạng ba, lầu hai là lô ghế hạng hai, lầu ba là lô ghế hạng nhất, tầng cao nhất chính là lô ghế siêu cấp đặc biệt.

Vị trí của bốn người bọn Già Lam, rất gần với lô ghế hạng nhất, giữa lô ghế và lô ghế, chỉ cách nhau một bức tường thấp, trên bức tường thấp được chạm rỗng, có thể nhìn được cảnh trí bên trái bên phải của lô ghế.

Bốn người vừa ngồi xuống không lâu, từ cách vách truyền đến thanh âm mềm nhẹ của nữ tử: “Sở Chiêu Viêm.”

Sở Chiêu Viêm nhìn lại phía tiếng kêu, thì ra nữ tử gọi hắn chính là Triệu Nhã Nhi đến từ Học Viện Thiên Dực. Triêu Nhã Nhi có dung mạo rất đẹp, bề ngoài thanh tú, vóc dáng cao gầy, thiên phú xuất chúng, hơn nữa thân phận của ả chính là đồ đệ xuất sắc nhất của phó viện trưởng, khiến cho ả lúc nào cũng được hào quang bao phủ, đưa tới vô số ánh mắt nhìn chăm chú… Gọi ả là ‘Thiên chi kiêu nữ’ (con gái cưng của trời) cũng không quá đáng!

Đột nhiên ả gọi Sở Chiêu Viêm, xung quanh liền có vô số ánh mắt ghen tị bắn về phía Sở Chiêu Viêm.

Sở Chiêu Viêm thản nhiên nhìn ả gật đầu, nét mặt không có chút biến hóa, trái lại Triệu Nhã Nhi vẫn mỉm cười dịu dàng: “Nghe nói ngươi song tu Linh – Kiếm, Linh Thuật và Kiếm Thuật đều đạt tới cấp bốn, được Học Viện Thiên Dực đặc biệt mời vào, ta còn chưa kịp chúc mừng ngươi.”

Tầm mắt Sở Chiêu Viêm không dấu vết lướt qua huy hiệu bên hông của Triệu Nhã Nhi, nhàn nhạt nói: “Hai mươi ba tuổi là trung phẩm Linh Sư cấp năm, cũng không phải là người bình thường có thể làm được.”

Thế hệ này của Triệu gia, Triệu Nhã Nhi dựa vào tài nghệ hơn người của mình, ba năm trước, ả trở thành người có thành tích cao ở thành Lạc Xuyên được Học Viện Thiên Dực chọn trúng. Lúc đó, Linh Thuật của ả đã đạt tới thượng phẩm cấp ba. Không ngờ ba năm ngắn ngủi, ả đã thành trung phẩm Linh Sư cấp ba.

Triệu Nhã Nhi mím môi, mỉm cười: "Ba năm không gặp, ngươi vẫn lạnh lùng như vậy, đáng thương cho đường muội của ta đối với ngươi vừa gặp đã yêu, e là ba năm nay nàng không có đạt được lợi ích gì… Đúng rồi, hôm nay náo nhiệt như vậy, hai nha đầu Thanh Tình và Thanh Lan sao không có tới đây giúp vui?”

Ả nhìn chung quanh một vòng.

Mục Tư Viễn suy nghĩ nhìn về phía Già Lam, nếu Triệu Nhã Nhi biết được hai đường muội của mình, một người bị Già Lam đánh cho tàn phế, người còn lại bị nàng chọc tức mà hôn mê, không biết phản ứng của ả sẽ thế nào.

“Sở Đại Thiếu có muốn qua chỗ chúng ta hay không? Ta giới thiệu mấy vị học trưởng của học viện Thiên Dực cho ngươi làm quen, rất nhanh ngươi sẽ gia nhập vào học viện Thiên Dực, nên sớm tìm hiểu tình huống ở học viện một chút, giao thiệp với nhiều người, đối với ngươi chỉ có lợi chứ không có hại.” Triệu Nhã Nhi nhiệt tình nói.

Sở Chiêu Viêm quay đầu theo bản năng, tầm mắt vô tình lướt qua người Già Lam, không biết vì sao, hắn có chút để ý phản ứng của nàng. Từ trước tới giờ, không phải nàng luôn yêu mến hắn hay sao, hiện tại có nữ nhân đến gần hắn, nàng sẽ có phản ứng chứ?

Loading...

Xem tiếp: Chương 9: Phượng Thiếu Lên Sân Khấu Rất Chấn Động

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Ngao Du Giang Hồ

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 123



Tăng Sản Báo Quốc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10



Cậu Chủ, Tha Cho Em Đi

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 26