1 Hơi nước trên mặt ôn trì tản mạn khắp nơi, ta lười biếng ghé vào thành bể lim dim chợp mắt, thi thoảng miệng nhỏ hé ra, sẽ ngay lập tức có một trái nho chín mọng đưa tới…“Tiểu Bảo Linh, nước ôn tuyền hôm nay thực sự vừa ấm, con không muốn thưởng thức cùng vi sư sao?”Ta hé mắt nhìn sang bên cạnh, tiểu đồ nhi khả ái động lòng người của ta y phục vẫn chỉnh tề, nghiêm nghiêm cẩn cẩn ngồi lột vỏ nho, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến sư phụ nó.
2 Trưởng môn nhân đời thứ ba mươi mốt – Cao Linh quỳ rạp trong đại điện hành lễ với ta, tính ra, nàng cũng nhỏ hơn ta đến hơn năm trăm tuổi, bởi vì luyện thành thân bất lão hơi muộn, nên vẻ ngoài nhìn vào chính là lão bà lọm khọm ngoài bảy mươi.
3 Tại vùng giáp ranh Đông Thổ và Bắc Kim quốc, dãy Bàn sơn trải dài tạo thành biên giới tự nhiên. Tiến sâu vào trong núi, ngoài vách đá vôi sừng sững cùng với đá xanh vun vút thì cũng chẳng còn gì khác, càng vào sâu, sướng khói càng dày đặc, thi thoảng khi ta lướt qua khe đá, một vài sinh vật nhỏ sẽ lúc nhúc chuyển động.
4 Càng vào sâu trong địa phận Bắc Kim, ngọn nộ hỏa trong ta càng lớn. Aaaa…. . Ta muốn *** con rết đó! *** nó sau đó ***, rồi ***, *** ,***!!!!! Ngang nhiên dám “ăn” đồ nhi bảo bối của ta? Muốn sống yên sao? Đừng có mơ!!!Tiểu Bảo Linh của ta dù có là kì tài trăm năm có một thì sao? Cũng mới chỉ có trăm năm tu hành thôi, làm sao đấu lại rết tinh ngàn năm kia? Không nói những lần trước nó còn mê luyến đồ nhi nên nhường ba phần, lần này là chính đồ nhi tự dâng lên cửa.
5 “Các người đang làm gì?” Ta cực lực kiềm chế hỏi. “Rửa chân. ” Rết tinh thản nhiên đáp. “Đồ nhi?” Ta cực lực cực lực kiềm chế hỏi nàng. “Để hắn rửa chân.
6 Ta ngây ngốc nhìn đồ nhi, nàng trước sau vẫn lạnh nhạt, tà áo xanh bay bay, phiêu dật trong sương sớm tựa như một tiên tử hạ phàm, lãnh đam không một tia cảm xúc.
7 “Có vẻ không còn cách nào khác. ”“…”“Ta cũng bó tay thôi. ”“…”Là Bạch Thử sao? Nàng đang nói gì vậy?“Độc này quá mạnh, thậm chí tốc độ thối rữa cũng nhanh hơn gấp mấy lần.
8 “Tỉnh?”“…Ừ…”Bộ dạng yêu nghiệt của Bạch Thử phóng đại trước mặt làm ta có chút không thích ứng kịp, một lúc sau, thần trí tỉnh táo hơn một chút, ta mới phát hiện thì ra mình lại nằm mơ…“Ơn trời, cô cô quả thật dọa chết ta mà!” Bạch Thử thở phào, cả người xụi lơ xuống ngã trên người ta, ta không kiên nhẫn muốn đẩy nàng, lại phát hiện toàn thân vô lực… Thật mệt… “Chúng ta đang ở đâu?” Trước mắt là khung cảnh xa lạ, căn phòng đơn giản, đồ đạc đơn sơ, không hề giống phòng ốc ở Vô Thường cung hay ở núi Bàn Sơn.
9 Đồ nhi… Là Nam Nhân…Từng giọt mặn đắng rơi từ khóe mắt hắn đọng lại trên da mặt ta, lăn dài thành một vòng cung rồi biến mất, để lại cái ướt át lành lạnh… Đồ nhi… khóc, hắn khóc… Giọng hắn khàn khàn vô lực, cả cơ thể hắn đè nặng trên người ta, cổ họng phát ra từng tiếng nức nở, thanh âm xa lạ mà quen thuộc…“Sư phụ, sư phụ… người nói đồ nhi làm sao nhìn người chết đây? Sư phụ… Đồ nhi làm sao để người chết đây? Sư phụ… Sư phụ…”Từng tiếng “Sư phụ” nỉ non bóp nghẹt trái tim ta, ép lồng ngực ta đau đớn đến không thở nổi… Bảo Linh của ta, tiểu Bảo Linh của ta, hắn chưa bao giờ khóc đến thương tâm như vậy.
10 “S. . Sư…”“Shhh…” ngón tay trắng nõn của ta đặt trên môi đồ nhi, hôn lên từng tấc trên mặt hắn, bờ môi ta đặt tại đâu, thương tích nơi đó liền kết da, khi rời đi, vết thương cũng lành lặn nguyên vẹn.
11 Phái Thanh Thanh trên đỉnh Thanh Sơn một lần nữa trở lại yên bình sau đại nạn, các đồ đệ trong phái sau một lần kinh hách kia đều nhất mực cảnh giác, đồ ăn thức uống đều cẩn thận đề phòng, nguồn nước được canh phòng cẩn thận, các vụ ngộ độc từ đó cũng không còn.