81 Ngọc Hân choáng váng không thể tự mình đứng lên, máu từ trên trán tuông ra khiến gương mặt cô đầy chất dịch màu đỏ. Những người làm trong nhà không ai dám đến đỡ cô vì Minh Minh đang rất tức giận, không muốn làm mất lòng bạn gái của đại thiếu gia.
82 Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng len qua ô cửa sổ, những chú chim chạy nhảy bên ô cửa sổ vui đùa, bên trong căn phòng màu trắng, sau cơn mê man Ngọc Hân bừng tỉnh lại khi bàn tay cô vẫn nằm trong lòng tay của anh.
83 Lễ đính hôn giữa Uy Phong và Minh Minh được báo chí quan tâm, họ chính là một cặp trai tài gái sắc khiến mọi người đều ganh tỵ. Gia đình Minh Minh cũng là một gia đình danh giá có tiếng nói trong xã hội, môn đăng hộ đối vô cùng thích hợp.
84 Những vết thương trên gương mặt điển trai không tỳ vết, Uy Vũ mang một gương mặt đầy tâm trạng khác với một con người luôn vui vẻ thường ngày. Vết thương dù đau đớn ra sao cũng không thể sánh được với vết thương lòng của anh.
85 Trong căn phòng nhỏ hôi hám, mùi ẩm móc hôi hám đầy gián và chuột chạy ngang qua người, cô bị bọn chúng trói tay chân lại cho dù kinh sợ cũng không thể làm gì bọn chúng.
86 Tại sân bay quốc tế. - Ngày mai là lễ đính hôn của mình, cậu không thể dời chuyến đi sau đó được sao? - Minh Minh tiễn Uy Vũ ra sân bay quốc tế. - Cậu đã tìm được hạnh phúc của mình, mình rât vui.
87 Cơ thể cô dạo gần đây có chút khó chịu, cô nhìn thấy thứ gì cũng không muốn ăn, ăn vào lại nôn ra ngoài hết. Đã một lần mang thai, lần này triệu chứng giống hệt lần trước nhưng bác sĩ mà Trí Văn gọi đến khám cho cô một mực khẳng định cô không hề mang thai chỉ là dạ dày có chút vấn đề.
88 Các bác sĩ nhanh chóng cấp cứu cho hai người bọn họ, cô nằm trên giường bệnh nhưng trong lòng luôn bất an lo lắng cho Uy Phong, trước khi anh vào trong phòng cấp cứu vẫn còn nắm chặt tay cô mà nói: “ Hân, anh xin lỗi… anh có lỗi với em rất nhiều.
89 Ngọc Hân dạo bước trên con đường phía trước, ánh mắt bâng quơ suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra. Cô không quay về khách sạn, quay ngược về phía bệnh viện tìm anh.
90 Bước ra khỏi bệnh viện, ngoài trời cơn mưa nặng hạt rơi như trút nước xuống mặt sân bắn tung tóe. Ngọc Hân đứa bàn tay đón lấy những giọt nước mưa khiến đôi bàn tay cô tê cóng và rát buốt, nhưng cô thích thế… cô muốn mình trở thành những giọt nước mưa này, vội vàng và nhanh chóng tan biến, không ưu phiền lo nghĩ.
91 Chap này sẽ kết thúc Vũ - Trân nhé. Bắt đầu từ chap sau. . . Sẽ viết về cuộc sống của Ngọc Hân ở Triệu Quốc ra saoChương ngoại truyện: Trân - Vũ. *****************Cơn mưa dai dẳng khiến toàn thân Bích Trân ướt sũng, là cô đã bỏ chạy khỏi ngôi nhà của mẹ ruột khi nhìn thấy Vũ và chị gái mình thân mật bên nhau.
92 Doanh trại chiến tướng Thế Xương đang tập trận binh lượt cho trận chiến sắp tới tấn công nước Triệu mở rộng đất nước. Một cơn gió mạnh thổi qua khiến bụi bay mù mịt, binh sĩ đều không thể nhìn thấy trước mặt đang xảy ra điều gì, hoang mang tột độ nhưng chưa có lệnh của chủ soái, không dám cả gan rời khỏi vị trí.
93 Sa mạc đầy nắng và gió, từng cơn gió hanh khô thổi qua đợm cỏ vàng héo úa khô cứng. Cô một mình đứng nhìn về phía xa xôi, cô sẽ phải ở nơi này đến bao giờ, số phận cô sẽ trôi về nơi nào.
94 - Hoàng thượng, người nói từ ngày Tịnh Yên rời đi đã trôi qua năm năm rồi ư. - Cô bàng hoàng không dám tin vào sự thật. Triệu Tuấn Phong buông ly rượu trên tay, hướng mắt về phía cô với một ánh mắt đầy sự ưu phiền.
95 - Chủ soái, nguy rồi… nguy rồi. - Thuộc hạ của Thế Xương xanh mặt lê đôi chân chạy đến tìm Thế Xương. - Có chuyện gì? - Thế Xương nhìn về phía tên thuộc hạ, gương mặt hắn xanh xao, dường như đã không thể bước đi.
96 Tuấn Phong và Tuấn Quốc cùng nhau uống trà ở ngự hoa viên, tinh thần Tuấn Phong kể từ khi lập phi tử bổng trở nên rất tốt, vì vậy nên việc xữ lý Thế Xương cũng tạm hoãn lại nay cũng đã đến lúc bàn luận.
97 Tịnh Yên bị giam giữ vào trong lãnh cung, chờ điều tra phán xét của Hoàng thượng. Cô biết đó chính là tình nghĩa mà anh dành cho cô, hoặc anh không tin lời Thế Xương nhưng khó xữ trước bao nhiêu quần thần.
98 Đôi mắt Ngọc Hân mở to mắt nhìn về cây kim dài ngọn hoắc, trên gương mặt Tuyết Sương là nụ cười ghê gợn nhẫn tâm. Cùng là phận nữ nhân, vì sao cô nương ta lại nhẫn tâm muốn giết đi đứa con của người khác.
99 Tuấn Phong mặc trên người bộ áo giáp, phía dưới là hàng vạn binh sĩ đang chuẩn bị đợi lệnh Hoàng thượng thân chinh chỉ huy chinh chiến. Anh thắp một nén hương trầm cúng tổ tiên phù trợ cho Triệu quốc đại chiến thành công giữ được bờ cõi nước nhà.
100 Chuyện công chúa nước Hoàng được quốc vương cưng chiều từ bé, là con gái của vị cung phi được sủng ái nhất trong số vô vàn cung phi, cô nương ta thừa hưởng nét đẹp sắc xảo và tinh nghịch, vả lại từ bé luôn theo quốc vương săn bắn nên lấy võ công làm niềm yêu thích.