101 Long Duệ gật gật đầu, hắn không biết như thế nào, hiện tại Long Triệt tựa hồ bởi vì chuyện này đang hiểu lầm chính mình, có lẽ huynh ấy cho rằng mình không nên nhúng tay vào.
102 Tử Tô kiên quyết lắc lắc đầu, làm sao có khả năng? Nàng không muốn một người nam nhân bởi vì nàng mà ăn nói khép nép đến tình trạng này, này không phải hắn, không phải là Long Triệt mà nàng quen biết.
103 Tử Tô đang vô cùng tức giận đứng ở phía sau bọn họ, hai tay chống nạnh, căm tức trước vẻ mặt vô cùng đáng thương và lấy lòng của Long Duệ, nàng không thích Long Vương, không thích cùng người gì có chữ Long liên quan, đương nhiên không bao gồm con trai của nàng.
104 Từ sau khi có ý tưởng liền thừa dịp Tử Tô cùng Tiểu Long Nhi buổi tối ngủ say, cố ý chạy một chuyến về Nam Hải, ngoài mang theo một ít tiền tài, chuyện chính yếu là trở về giải tán hậu cung.
105 Hồng Tuyến không thể tin được mình đột nhiên bị từ bỏ như vậy, cho tới nay nàng như hổ rình mồi vị trí Long Hậu, mặc dù không thể trở thành Long Hậu, như vậy trở thành một vị Long Phi, cũng là tốt vô cùng.
106 Tuy rằng Tử Tô giống như một chủ nhân phân phó hắn làm này làm kia, Long Duệ vẫn vô cùng vui vẻ tiếp nhận, lúc này đây cảm nhận của hắn hoàn toàn khác trước, không còn có xuất hiện cảm xúc bài xích.
107 Hồng Tuyến đang trong cơn giận dữ vô cùng muốn dạy Tử Tô một bài học, nhưng trong đầu của nàng đột nhiên hiện lên bóng dáng Tiểu Long Nhi, vì thế đánh mất ý niệm này trong đầu.
108 Hồng Tuyến cùng Vu Mẫn theo sau liền lạnh run xuất hiện ở cửa, các nàng không dám nhìn Long Duệ, hai người đều cúi đầu, sợ hãi vô cùng. Long Duệ ánh mắt thực sắc bén, nhưng chính là vụng trộm thừa dịp lúc Tử Tô không chú ý, mới dám hướng hai nữ nhân kia tức giận.
109 Long Duệ cảm thấy vô cùng không ổn, tình huống thật vô cùng không ổn. Hồng Tuyến cùng Vu Mẫn chật vật nhưng nàng không oán, chỉ còn lại có một mình hắn đối mặt Tử Tô mỉm cười lấy lòng, nhưng nữ nhân trước mắt hoàn toàn một chút ý cười cũng không có.
110 Long Trạch và Long Dịch kinh ngạc vô cùng, không biết thật ra Long Triệt muốn làm cái gì, tại sao lại kêu nàng cởi quân áo. Hai người bốn mắt nhìn nhau, thật là khó hiểu.
111 Không biết qua bao lâu, sự trầm mặc và bất an bao trùm cả cung điện, ngoại trừ Long Trạch và Long Dịch thì không có người nào dám đi, cũng không có người nào dám ngẩng đầu.
112 Long Triệt không giữ Long Trạch lại, thậm chí sau khi thấy hắn đi liền lập tức xoay người trở về tẩm cung của mình để các cung nữ hầu hạ, tắm rửa, thay quần áo.
113 Không biết qua bao lâu, Long Triệt rốt cuộc cũng phát tiết. Lạnh lùng nhìn người dưới thân, trực tiếp đá nàng xuống giường, hắn bàng quan đứng dậy tiến vào bể tắm phía trong tẩm cung.
114 Long Duệ gấp rút trở về sau, lập tức chuẩn bị thức ăn cho Tử Tô cùng Tiểu Long Nhi, hắn vừa chuẩn bị tốt, một lớn một nhỏ liền đúng giờ rời giường. “Ăn bữa sáng.
115 Tiểu Long Nhi vô cùng thất vọng, bởi vì bé đối với Nam Hải mong đợi lớn nhất, bé nghĩ rằng chính mình sinh ra ở Nam Hải, phụ vương là Nam Hải Long Vương, cung điện của chính mình cũng nhất định sẽ ở Nam Hải.
116 “Tộc trưởng. ” Người trung niên nam tử tên Kim Vũ cùng hai nam nhân đi cùng đối với lão nhân đang ngồi trên Long Vị vô cùng cung kính hành lễ. Kim Long tộc trưởng ngồi ngay ngắn ở trên Long vị, nhìn ba người bọn họ mỉm cười gật gật đầu, sau đó hòa ái nói: “Kim Vũ, Kim Hải, Kim Giản, nghe nói ba người các ngươi đi thăm dò bên ngoài Long tộc chúng ta, tình hình như thế nào?” Theo như lời tộc trưởng thì bên ngoài Long tộc chính là chỉ Long Vương của Tứ đại hải vụ.
117 Tiểu Long Nhi, Tử Tô, Long Duệ sau một đêm nghỉ ngơi, rốt cuộc cũng khôi phục tinh thần, ba người sau khi ăn uống no đủ, liền ở nhà không làm việc gì.
118 Ông lão có chút đăm chiêu nhìn những thứ Tiểu Long Nhi cho ông, bàn tay nhỏ bé đáng yêu kia, trực tiếp vươn thẳng đến, ánh mắt chân thành nhìn ông. “Đây là cho ta?” ông lão bày ra bộ dáng không thể tin được, thì thào hỏi, tựa hồ có chút thụ sủng nhược kinh, hai tay run rẩy nhận lấy.
119 “Mẫu hậu, mẫu hậu. ” Tiểu Long Nhi nũng nịu kêu to từ trên không trung, vọt nhanh tới trước mặt Tử Tô, đứng im ngẩng đầu nhìn nàng. Tử Tô vừa vặn làm xong việc, nhìn thấy bộ dáng đáng yêu của con, không khỏi cười nói; “Bảo Bối, làm sao vậy?”Tiểu Long Nhi nhìn nàng cười, sau đó hướng bàn tay nhỏ bé ra ngoài, chỉ vào ông lão quần áo rách nát cách đó không xa nói: “Mẫu hậu, Bảo Bối muốn ở cùng một chỗ với ông lão kia, mẫu hậu, chúng ta lưu ông ấy lại được không?”A? Tử Tô nhìn theo hướng con chỉ, thấy cách đó không xa có một ông lão quần áo rách rưới rất đáng thương.
120 Mặc dù Long Duệ không muốn, nhưng việc hắn ngủ cùng lão nhân kia rốt cuộc cũng trở thành sự thật, chả lẽ để lão nhân đó ngủ cùng Tiểu Long Nhi và Tử Tô?Lão nhân kia lại không ngại, ngược lại đối với hắn lộ ra tươi cười mang theo ý vị thâm trầm, làm Long Duệ trong lòng căng thẳng sợ hãi, không ngăn được bản thân tự miên man suy nghĩ.