121 “Di Sa? ! Hắn làm sao còn chưa có chết? !” Tô Mi vừa nghe tên Di Sa, đã hét lên, “Tên khốn kiếp này mạng đúng lớn, như vậy mà cũng không chết ! Tiểu thư, dân gian nói mèo có chín mạng, người nói hắn có phải là mèo yêu không?”“Ha ha ——” Mộ Dung Thất Thất nở nụ cười, cẩn thận cất thư tình của Phượng Thương vào một hộp gấm.
122 Lần này, Di Sa muốn mời Điền Chí Tân ăn cùng hắn, lại bị Điền Chí Tân trực tiếp cự tuyệt. Trở lại lều, Điền Chí Tân gọi sĩ quan phụ tá tới: “Bí mật giám thị động tĩnh trong thành Dân Châu,còn có, phái người ngó chừng Di Sa, nhìn xem có hành động dị thường nào hay không.
123 Trong mộng, đôi lông mày của Mộ Dung Thất Thất dãn ra, khóe miệng mang theo nụ cười dịu dàng, khuôn mặt xinh đẹp. Nhìn thấy nữ tử mình ngày nhớ đêm mong, Phượng Thương khẽ mỉm cười, đưa tay vén lên tóc trên trán nàng.
124 Lúc này vừa vào cửa, thấy đôi mắt sưng đỏ của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương lập tức đi tới bên người nàng: “Khanh Khanh, nàng không sao chứ?”Lần nữa thấy Phượng Thương, nghĩ đến mình thái độ “ác liệt” của mình khi nãy, Mộ Dung Thất Thất có chút bối rối: “Thật xin lỗi ——”“Thật xin lỗi ——”Không nghĩ tới, hai người thế nhưng đồng thời mở miệng nói xin lỗi với đối phương.
125 Thì ra là, món ăn chính của Bồng Lai đảo là thịt, không thường ăn rau dưa. Đi cả Bồng Lai đảo, Mộ Dung Thất Thất cũng không thấy mấy nhà ăn rau dưa, trái cây , nơi này chiêu đãi khách nhân, cũng là các loại loại thịt thú ,cá tôm, không có rau dưa.
126 Chờ đến thành Yên kinh, đã là tháng mười hai, trời đông giá rét, bốn phía một mảnh tuyết trắng. Cũng may người trong cúng biết Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất trở lại, đã sớm cho người đem vật sưởi ấm qua, cộng thêm Phượng Thương tỉ mỉ che chở, còn có trong bụng bảo bối biết điều, Mộ Dung Thất Thất cũng không phải chịu quá nhiều khổ.
127 Phượng Thương bị Phượng Ngọc ngăn lại, Hoàn Nhan Minh Nguyệt, Tô Mi, Tố Nguyệt đi vào Thính Tùng Lâu. “Yên tâm đi, Thất Thất không có việc gì ! Nữ nhân sinh sản rất vất vả, bất quá lúc trước hài tử nghe lời như vậy, lần này cũng sẽ không khiến mẫu thân quá vất vả!” Đông Phương Lam nhìn thấy vẻ rốt ruột của Phượng Thương, nhẹ giọng an ủi Phượng Thương.
128 “Tháp Cát Cổ Lệ , nếu như ngươi nhất quyết che chở Phượng Thương như vậy, ta rất khó tin rằng ngươi một lòng với chúng ta! Chuyện hợp tác khỏi bàn cũng được!” Độ Nhất vừa đứng lên, hung dữ phất tay áo tính toán rời đi, lại bị Mục Hoa ngăn lại.
129 Đến lúc buồn ngủ, Phượng Thương muốn nằm xuống, vừa lên giường, Phượng Kiêu lập tức khóc toáng lên: “Có thể do quá chật không…” Mộ Dung Thất Thất có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Phượng Thương, dùng ánh mắt bảo hắn ngủ một mình.
130 Chỉ nghe một tiếng “rắc”, xương cổ của Tiểu Phương bị bẻ gãy, một mạng sống cứ như vậy mà mất đi sinh khí. Thừa dịp bên cạnh không có người, phu nhân kéo thi thể của Tiểu Phương vào nhà vệ sinh, cẩn thận bỏ nàng vào trong thùng phân.
131 Tháp Cát Cổ Lệ không nhịn được đưa mắt đánh giá Tô Mi, Hoàn Nhan Khang phá hủy bộ lạc của ả, ả muốn huỷ hoại người yêu của Hoàn Nhan Khang. Như vậy, mới gọi là “lấy một trả một”.
132 “A—-” Đại phu còn chưa kịp kêu ra tiếng, đã té xuống đất, tắt thở. Nếu như đại phu này biết được rằng mình đến xem bệnh sẽ bị giết chết, ắt sẽ không đến đây chuyến này.
133 Bị Hoàn Nhan Khang nhìn chăm chú như vậy, Tô Mi có chút không được tự nhiên, càng thêm khẩn trương, vội tránh ánh mắt kia của Hoàn Nhan Khang. Gỡ mũ phượng trên đầu xuống, gỡ trâm cài đầu, xõa tóc, Tô Mi vuốt bụng, đáng thương nhìn Hoàn Nhan Khang: “Ta đói bụng!”Một tiếng “đói bụng” khiến cho Hoàn Nhan Khang nhớ ra rằng từ khi Tô Mi lên kiệu đến giờ vẫn chưa được ăn gì, ắt hẳn đói bụng lắm.
134 Cũng may, Cố Quân Uyển vẫn ở lại vương phủ, sau khi nàng kiểm tra thân thể cho Phượng Kiêu, bảo Phượng Kiêu hết thảy đều bình thường, tử cổ giống như tay chân của bé, hoàn toàn hợp thành một thể với Phượng Kiêu.
135 “Không phải, các ngươi…. ”“Thừa tướng, đa tạ ngài!”“Vẫn là thừa tướng lợi hạ, Thừa tướng vừa ra tay, bệ hạ liền quyết định tuyển tú!”“Đúng vậy, đúng vậy a! Thừa tướng đúng là đại đại công thần a!”Đủ mọi lời tâng bốc bao lấy Cổ Đức, khiến cho ông không thể phân biệt thật giả.
136 Có điều, Phượng Thương bội phục tình địch “đặc biệt” này từ tận đáy lòng, Minh Nguyệt Thịnh là một đối thủ đáng giá để tôn trọng. Hắn chưa vai giờ sử dụng âm mưu, bày ra quỷ kế, cũng chưa bao giờ làm chuyện gì dơ bẩn sau lưng, chân thành như lời mà hắn từng nói: “Ta yêu nàng, không liên quan đến nàng.
137 "Bệ hạ, bệ hạ ——" thấy Minh Nguyệt Thịnh hồi lâu cũngkhông có nói chuyện, Phúc Nhĩ nghiêng mặt nhìn sang, phát hiện Minh Nguyệt Thịnh khẽ nhíumày, chuỗi hạt thủy tinh ở trong tay Minh Nguyệt Thịnh chậm chạp chuyển động qua đầu ngón tay, tựa hồ đang thất thần.
138 Cổ Đức trong lòng tuy có nghi ngờ, nhưng bây giờđang ở yến hội đám cưới của Minh Nguyệt Thịnh, CổĐức cũngkhông thể đem nghi ngờ của mình biểu hiện ra.
139 "Không cần suy nghĩ, lần này tới ta chínhlà muốn giải cổ cho Kiêu nhi, ba ải này ta cũng sẽ làm được, bất kể có bao nhiêu khó khăn!"Phượng Thương nói dị thường kiên định, Cổ Đức gật đầu, "Nếu Nhiếp Chính Vương đã làm tốt chuẩn bị, vậy chúng ta ngày mai đi Bách Điểu sơn !"Bách Điểu Sơn, nơi Tường tộc sinh sống , ở phíaTây Nam của Nam Phượng quốc, cách kinh thành có nửa tháng lộ trình.
140 Tháp Cát Cổ Lệ vuốt ve Thiết Câu* (cái móc) ởtrên tay trái mình nhưng nghiêng ánh mắt nhìn Đằng Nguyên Trưởng lão, bởi vì nhìn nghiêng, hình xăm phong cảnh ở trên má trái của nàng toả ánh sáng huyền bí.
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen
Số chương: 21