101 Nội tâm của Mộ Dung Thanh Liên đau đớn đấu tranh. Một mặt, đôi mắt trong suốt bừng sáng của nam nhân trước mặt làm nàng không nỡ lừa gạt hắn, nhưng mặt khác, chỗ dựa duy nhất của nàng – Thừa tướng Tây Kì quốc Mộ Dung Thái đã chết, nàng hiện tại không có gia đình, không có ai để dựa dẫm, nếu rời khỏi Di Sa, nàng chắc chắn không thể sống sót, không chừng còn bị bắt vào đại lao, tiếp tục một cuộc sống bi thảm.
102 Mộ Dung Thanh Liên muốn tìm câu trả lời từ vẻ mặt của Di Sa, nhưng Di Sa vẫn ôn nhu tươi cười như trước, không nhận thấy bất cứ vấn đề gì. Xem ra, lần này bất đắc dĩ phải liều mạng rồi.
103 Hoàn Nhan Liệt cao hứng, tâm tình của Kính Đức cũng khá rất nhiều. những năm này đi theo bên người hoàng thượng, nhìn ngài ấy công việc bề bộn, vô luận là ưu điểm hay khuyết điểm, thành hay bại, thị phi đúng sai, Kính Đức cũng không dám vọng tưởng đánh giá.
104 Giọng nói này như là từ chân trời xa xôi truyền đến, không thật như vậy, làm người ta không cách nào tin nổi. Phượng Tà nắm cây chổi trong tay dừng lại, hắn cảm thấy mình nghe lầm rồi, nhất định là do hắn quá tưởng niệm Hoàn Nhan Minh Nguyệt, nên mới có thể nghe được giọng nói của nàng.
105 Căn cứ những gì được viết trên tư liệu, kể từ khi tham gia cuộc thi tứ quốc tranh bá sau, Bạch Ức Nguyệt vẫn sống ở thành Yên Kinh. Mặc dù sau cuộc thi, tuyển thủ Tây Kì quốc đều trở về thành Tây Lương, nhưng nàng vẫn còn ở lại Yên Kinh.
106 Núi Kính Đình, gọi là núi, nhưng trên thực tế chỉ là một ngọn đồi nhỏ. Bắc Chu quốc có địa thế bằng phẳng, những nơi có được một ngọn đồi như vậy đúng là cực kỳ hiếm lạ, du ngoạn trên đỉnh núi Kính Đình đúng là một ý không tệ.
107 Lời nói của Hạ Tuyết khiến cho sắc mặt Di Sa khá hơn nhiều. Tâm tình lúc trước vốn chán chường, nay lần nữa được vực dâyk. Căn cứ theo lời nói của Mộ Dung Thanh Liên, Bạch Ức Nguyệt là người nêu ra những ý kiến giúp vượt qua các ải ở Thất Trọng Tháp.
108 Trúc tiêu bên miệng Minh Nguyệt Thịnh, giống như có sinh mệnh, cổ phổ* kia có chút giống với âm thanh vọng về từ cõi xưa, ngân nga, chậm rãi, tựa như lời lời tâm tình dịu dàng….
109 Lời “xin lỗi” của Hoàn Nhan Khang làm cho nội tâm Tô Mi kinh hoảng, đôi mắt ân ẩn đau thương, nước mắt nhẹ nhàng rơi, “Ngươi nói xin lỗi ta, chẳng lẽ là muốn bỏ ta một mình sao?”Nghe Tô Mi nói thế, Hoàn Nhan Khang không biết nên trả lời như thế nào nữa.
110 “Tiểu Uyển, hiện tại ta có việc, không thể bỏ đi được!”Minh Nguyệt Thịnh có nổi khổ tâm riêng, cho dù muốn rời đi, cũng muốn đợi đến lúc thai nhi của Mộ Dung Thất Thất có thể ổn định rồi mới tính! Tấn Mặc mặc dù có y thuật inh, nhưng dù sao hắn không phải là người của cổ tộc , không hiểu rõ về cổ độc lắm.
111 “Phượng Thương, chàng nghe ta nói, có lẽ những điều này thật khó tưởng tượng, nhưng ta nói mỗi một câu đều là thật, chàng nhất định phải tin tưởng ta.
112 “Đẹp, rất đẹp ——” Mộ Dung Thất Thất mỉm cười xem nam tử này trước mắt, toàn thân hồng y thật yêu nghiệt, giống nhuộm lên một màu máu đỏ chói, bao bọc hắn lại, thật sự là —— yêu nghiệt hại nước hại dân a!“Chuyện này quyết định như vậy đi”Phượng Thương trực tiếp quyết định, làm cho Mộ Dung Thất Thất căn bản là không kịp phản đối.
113 Tam quốc đồng thời xuất thủ, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được, bên trong nhất định là có âm mưu. Nhất định là có người trung gian giật dây, Tam quốc mới có thể hình thành được hiệp nghị, việc này mới có thể tiến hành cùng lúc như vậy.
114 Minh Nguyệt thịnh là người thông minh, làm sao lại không biết nguyên nhân bên trong của việc này! Nhưng mà hắn trực tiếp đáp ứng như vậy, Mộ Dung Thất Thất không biết nên cảm tạ người nam nhân trước mắt này như thế nào, chỉ có thể nói ra lời cảm ơn từ đáy lòng: “Minh Nguyệt, cám ơn ngươi!”“Nàng đừng nghĩ ta vĩ đại như vậy!” Nhìn ra ý nghĩ của Mộ Dung Thất Thất, Minh Nguyệt Thịnh lười biếng cười, khóe miệng nhếch lên: “Ta chẳng qua muốn báo thù rửa hận, ta muốn trả lại nỗi sỉ nhục mà ta đã nhận cho Tây Kỳ Quốc thôi! Hơn nữa, ngộ nhỡ ta khoanh tay đứng nhìn, Bắc Chu quốc bị ba nước chia cắt, vậy kế tiếp hẳn là bọn họ sẽ nhắm vào Nam Phượng Quốc, ta đây chỉ phòng ngừa chu đáo, lo lắng cho tương lai của mình.
115 Chẳng qua mới chỉ trong bốn ngày, kế hoạch tác chiến với tam quốc đã bắt đầu triển khai, vì có sự tham dự của Phượng Tà, Phượng Thương trực tiếp chuyển giao mười vạn nhân mã cho Phượng Tà, vốn là Như Ý sẽ đi đến hướng tây, hiện giờ lại để hắn cùng đi với Hoàn Nhan Khang, suất lĩnh hai mươi vạn quân đi về phía bắc, còn Phượng Thương chỉ dẫn theo năm vạn Ưng kỵ quân, mục tiêu hướng phía Đông.
116 “Vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ…. ”Lời này giống tiếng sét giữa trời quang, bùng nổ, làm cho đầu của Di Sa “ong” một tiếng, choáng váng. Hoá ra nàng thật sự đến đây.
117 Hành động nhỏ đó của Phượng Thương lọt vào mắt của Di Sa, làm cho hắn có thể hiểu rõ thêm chút, vì sao Mộ Dung Thất Thất lại lựa chọn tên nam nhân này.
118 Quyết định của Di Sa làm Hạ Tuyết bất ngờ. ”Công tử, thương thế của người quan trọng hơn, người cần thời gian để nghỉ ngơi!”Hạ Tuyết mới vừa nói xong, Di Sa liền gặp phải một trận choáng váng, phía bên mắt trái truyền đến cơn đau đớn, kích thích thần kinh của hắn.
119 Edit: Funny1107Beta: Tiểu ChiLời nói này của Hạ Ngọc , xém chút làm cho Quân Lan Tâm tức chết. ”Ngươi!”Ngón tay của bà chỉ vào Hạ Ngọc, ngón tay Quân Lan Tâm run nhè nhẹ , “Ngươi không xứng là người Đông Lỗ Quốc!”“Hoàng tổ mẫu, người đừng nóng giận!” Hạ Chinh vội vàng bưng trà cho Quân Lan Tâm, vỗ lưng bà, lúc này Quân Lan Tâm mới yên tâm mà thả lỏng.
120 - Ta nguyện ý. Di Sa trả lời như thế khiến cho Hạ Chinh khẽ giật mình, sau đó lại nở nụ cười lạnh:-Nói nghe thật nhẹ nhàng đấy. Nhưng trẫm không bao giờ coi trọng mấy ý của các ngươi.
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen
Số chương: 21