1181 Chương 1232 : Áo choàng đen. Sở Hoan gầm nhẹ một tiếng, Lâm Đại Nhi do dự một chút. Sở Hoan nắm chặt lấy tay của nàng. Mặc dù nghe tiếng “ầm ầm” truyền đến từ trong điện, nhưng lúc này họ cũng không màng đến chuyện đó, lao như bay tới kho củi phía bên kia.
1182 Chương 1233 : Đao thương bất nhập. Vật trong tay Hầu Tử, màu sắc hơi đỏ, nhưng chỉ cần nhìn kỹ, có thể lập tức nhận ra, màu đỏ phía trên, không phải màu tự nhiên, mà là bị máu tươi nhuộm thành.
1183 Chương 1234 : Tuyệt Cảnh Đao Quang. Mị Nương gợi cảm xinh đẹp dáng người thanh thoát uyển chuyển, nhưng đao của nàng lại lạnh lùng tập kích người, chỉ trong nháy mắt, liên tục xuất vài đao, đối thủ cũng lui liền mấy bước, sát thủ khác bên cạnh đã từ một bên lao đến.
1184 Chương 1235 : Tuấn mã. Sở Hoan nhìn xung quanh thấy trên mặt đất toàn là thi thể, hầu hết đều là người của Thanh Thiên giáo khiến hắn cảm thấy rất kinh ngạc.
1185 Chương 1236 : Ghen. Tuấn mã xông đến, mặc dù khí thế mãnh liệt, nhưng nếu đám sát thủ ra tay, mấy con tuấn mã cũng có thể giải quyết nhẹ nhàng. Chỉ là tuấn mã đột nhiên lao đến, mọi người nhất thời không kịp trở tay, còn chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra, mấy tên sát thủ dựa ở cửa nhìn thấy tuấn mã lao tới bèn né tránh.
1186 Chương 1237 : Trong núi có ngôi miếu. Giọng nói nũng nịu của Mị Nương lọt vào tai Lâm Đại Nhi rất phản cảm. Nàng bèn quay mặt sang một bên, không thèm nhìn nữa.
1187 Chương 1238 : Trong miếu có một hòa thượng bị bệnh. Ba người xuống núi, cái tường đỏ kia liền hiện ra rất to cao. Đây là miếu xây dựa lưng vào núi, sau khi ba người Sở Hoan ở chùa miếu nhìn thấy bên trái bức tường đỏ có một cánh cửa, đấy là cửa sau của miếu.
1188 Chương 1239 : Thủy hỏa khó dung. Sở Hoan không có tâm tư quản những việc không đâu của hòa thượng. Hắn vừa định bỏ đi thì nhìn thấy hòa thượng Trí Lương kia đã xách cái giỏ thức ăn lên, cười lạnh nói: - Sư thúc bệnh nặng e rằng đồ ăn cũng khó có thể nuốt nổi, cứ nghỉ ngơi đi.
1189 Chương 1240 : Dạ ma quật. Mị Nương do dự trong giây lát rồi lắc đầu nói: - Thật ra ta cũng không biết đại sư Thú Bác Già đang ở đâu. Sở Hoan nhíu mày, nghe lời Mị Nương nói: - Chuyện xảy ra trong miếu, sau đó, đại sư đã nói lại với ta rồi.
1190 Chương 1241 : Liêu Đông mãnh hổ, Hà Tây giảo hổ! Sở Hoan mỉm cười, hỏi ngược lại: - Tại sao nàng lại nghĩ viên đá đang ở trên người ta? - Lẽ nào Lâm Đại Nhi không đưa cho chàng tín vật định ước gì? Mị Nương chớp chớp mắt: - Chàng nói cho ta biết đi, ta sẽ không nói với người khác đâu! Sở Hoan lắc đầu thở dài: - Kỳ thực cho đến giờ, ta vẫn chưa biết viên đá mà các nàng nói đến là cái gì.
1191 Chương 1242 : Món ăn trong hộp. Mị Nương trầm mặc hồi lâu, mới hỏi: - Đã như vậy, sao họ còn trì hoãn án binh bất động? Sở Hoan không trả lời ngay, trầm tư một lát mới nói: - Mãnh hổ sẽ không dễ dàng xuống núi, một khi xuống núi, chắc chắn sẽ ăn thịt người.
1192 Chương 1243 : Thành toàn. Tiếu Hằng do dự một chút, cuối cùng đứng lên nói: - Thím, thím dùng cơm đi, cháu đi ra ngoài tuần tra một vòng. Dù sao nơi này cũng vắng vẻ, gần đây đám điêu dân náo loạn rất dữ, đám cường đạo vào nhà cướp của không chừa nơi nào.
1193 Chương 1244 : Vực sâu. Trong nội viện hoàn toàn yên tĩnh, Tiếu Hằng nhẹ nhàng đẩy cửa, phát hiện cửa phòng không đóng, chỉ để khép. Bước vào trong, y nhìn xuyên qua khe cửa thấy trong sảnh không hề có bóng người.
1194 Chương 1245 : Lỗ thủng. Trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng thở dốc của nam nữ sau cơn mệt mỏi. Cửa sổ đóng chặt, bầu trời không trăng, ngay cả mặt trăng kia cũng chẳng cách nào nhìn cái đêm hỗn loạn này.
1195 Chương 1246 : Trục lộc đoạt đỉnh. Tiếu Hằng vốn đã xếp đặt cẩn thận, xử lý mọi chuyện một cách chu đáo, tưởng rằng chuyện xảy ra tối nay sẽ được giấu kín hoàn toàn, không một người ngoài nào có thể biết được, ai ngờ tối nay mới lần đầu hẹn hò với Tiếu phu nhân đã bị người ta phát hiện, trong lòng vô cùng hoảng sợ, biết những lời Tiếu phu nhân vừa nói là đúng nên không do dự nữa, choàng vội một tấm áo choàng, ôm chặt quần áo, cầm kiếm vọt tới cạnh cửa sau, mở cửa sổ lao ra ngoài.
1196 Chương 1247 : Thâm độc nhất là lòng dạ đàn bà. Khóe mắt Tiếu Hằng hơi giật giật, nhưng y cũng không nói gì cả. - Bản Tổng đốc hiện tại rất muốn biết, lần trước Tiếu công tử đến Tây Quan ta, đã bàn với ta một việc đại sự, hơn nữa còn hứa sẽ giúp đỡ ta khôi phục Tây Quan.
1197 Chương 1248 : Âm mưu giữa đêm. Trong mắt Tiếu Hằng có vẻ sợ hãi, quay đầu nhìn Tiếu phu nhân, lại nhìn thấy vẻ bình tĩnh trên gương mặt xinh đẹp của Tiếu phu nhân.
1198 Chương 1249 : Huyết thệ khế ước. - Huyết thệ? Tiếu phu nhân nói: - Nếu Hằng nhi viết thư hiệu trung, có huyết ấn, liệu Sở Sở Tổng đốc có thay đổi quyết định bây giờ hay không? Tiếu Hằng liếc nhìn Tiếu phu nhân, trong lòng có chút ngạc nhiên, thầm nghĩ “nếu bây giờ viết thư hiệu trung, lại có cả huyết ấn, chẳng phải là thực sự đưa điểm sơ hở vào tay Sở Hoan hay sao?” Sở Hoan mà có được thư hiệu trung sẽ đưa cho cha con Tiếu Hoán Chương.
1199 Chương 1250 : Khổng Tước nhỏ. Mặc dù đêm đã khuya, Lâm Đại Nhi vẫn không sao ngủ được, không phải từ phòng cách vách truyền tới tiếng ho khan, mà trong đầu vẫn nghĩ không biết khung cảnh trong căn phòng kia như thế nào.
1200 Chương 1251 : Vô lễ. Sở Hoan hiểu rất rõ, thời đại này rất coi trọng huyết thống, nhưng việc duy trì nòi giống cũng quan trọng không kém. Có ba thứ gọi là bất hiếu, lớn nhất là tuyệt hậu, không thể duy trì nòi giống, chuyện lớn khó lường này, như việc sau khi giết kẻ phạm tội tịch thu tài sản, cũng chính là diệt môn.