1161 Chương 1212 : Con hư biết nghĩ quý hơn vàng. Lô mẫu đi trên đường núi, bước chân tập tễnh, Lô Tồn Hiếu đã giành lên phía trước, đám cướp kinh ngạc, thấy phía quan binh không có động tĩnh gì, lúc này mới yên tâm.
1162 Chương 1213 : Bộ mặt thật. Lô Tồn Hiếu lạnh lùng nói: - Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói rõ ràng cho lão tử. Y nắm chặt rìu chiến trong tay, trong mắt hiện lên nét lạnh lùng.
1163 Chương 1214 : Hàng phục. Lô Tồn Hiếu cười lạnh, nói: - Chỉ dựa vào mấy câu nói của ngươi, đã nghĩ là có thể khiến ột ngàn huynh đệ thúc thủ chịu trói sao? - Ta cũng không tính đến các ngươi thúc thủ chịu trói, chỉ là muốn bọn họ nghe theo mệnh trời.
1164 Chương 1215 : Nhật đương không, nguyệt vô hình. Cầu tướng quân ánh mắt như đao, lạnh lùng nói: - Ngươi là gian tế! - Gian tế? Hắc tiên sinh vẫn giữ được sự tự nhiên, lại cười nói: - Tướng quân, người đùa sao, từ khi nào ta lại trở thành gian tế? - Ngươi đương nhiên sẽ không quên, ngươi là người đầu tiên phát hiện ra khẻ hở trong lời nói của Giao Cương, ngươi cũng là người tương kế tựu kế cho bản tướng quân.
1165 Chương 1216 : Nguyệt tướng quân. Cầu tướng quân hơi ngạc nhiên. Gã là người học võ, không đọc nhiều sách, lời nói nửa thực nửa hư của Hắc tiên sinh khiến gã nhất thời không hiểu được.
1166 Chương 1217 : Mất tích. Đường lớn rộng rãi, tuấn mã chạy như bay. Sở Hoan giao quân đội cho Bùi Tích. Hắn đi đầu dẫn theo một đội quân quay trở về thành Sóc Tuyền.
1167 Chương 1218 : Quán trà. Sở Hoan xót xa nhìn con gái, sau đó quay sang hỏi Tôn Bác Liễu: - Ngươi đã tìm ở trong phủ rồi? Không có tung tích của Lâm cô nương? Tôn Bác Liễu nói: - Tiểu nhân đã tìm hầu hết các nơi trong phủ, chỉ là vì đại nhân đã từng căn dặn, không được kinh động mọi người.
1168 Chương 1219 : Bạch Cự Nhân. Bà chủ vô cùng hoảng sợ, đôi tay của tên nốt ruồi đang định xoa nắn ngực bà chủ thì chợt nghe thấy “bing” một tiếng, ngay lập tức y liền cảm thấy nhói đau sau gáy, rõ ràng là có người dùng đồ vật phang vào gáy của y.
1169 Chương 1220 : Linh bài. Da người khổng lồ màu trắng, đó là màu trắng của một loại bệnh. Không chỉ da mặt, tay của gã cũng một màu trắng bệch. Điều khiến Lâm Đại Nhi ngạc nhiên hơn đó là, gã không có lông mày.
1170 Chương 1221 : Công Thâu cơ quan thuật. Đại Nhi lại không hề hốt hoảng mà còn cười nhạt, quay tay lại, chỉ vào Linh bài nói: - Những cái đó là gì? Bạch Cự Nhân lạnh lùng, nhìn chằm chằm Lâm Đại Nhi, đặt giỏ thuốc xuống, nhìn Lâm Đại Nhi một lát, cũng không nói gì, một lát sau, chậm rãi bước đến trước linh bài, cúi người vái một vái, lúc này mới quay người lại, nói bằng giọng khàn khàn: - Ngươi đi đi! Lâm Đại Nhi có chút bất ngờ, nhíu mày hỏi: - Ngươi không sợ ta đi tố giác ngươi? Ngươi cung phụng Tây Đường Vương, chắc chắn là tàn dư của Tây Đường.
1171 Chương 1222 : Phục quốc. Lâm Đại Nhi cau mày nói: - Lẽ nào bọn họ phát giác ra điều gì? - Ngươi cũng biết kết cục của Tây Đường Vương cuối cùng bị giết hại thế nào không? Bạch Cự Nhân nói.
1172 Chương 1223 : Thần y hoành hành. Lâm Đại Nhi lùi về phía sau một bước, kinh ngạc hỏi: - Ngươi. . . biết ta là ai? - Vốn chỉ là nghi ngờ. Bạch Cự Nhân khẽ ngẩng đầu nói: - Mấy năm nay, chúng ta vẫn luôn đi tìm tiểu thư, tìm không ra tung tích, lần này trên đường vô tình gặp được tiểu thư, liền cảm thấy rất giống tướng quân.
1173 Chương 1224 : Kim Lang Hầu. Bạch Cự Nhân nắm chặt hai tay, lạnh lùng nói: - Hóa ra là tay sai triều đình! Tam Giác Nhãn cười lạnh nói: - Từ nhiều năm trước, chúng ta đã phát giác được lòng làm phản của Tây Đường chưa dứt, Lâm Khánh Nguyên thầm cấu kết với dư nghiệt Tây Đường, vốn định một mẻ hốt gọn, chẳng qua Lâm Khánh Nguyên quả thực rất giảo hoạt, đến cuối cùng chúng ta không thể không giải quyết hắn trước, rồi mới đối phó những dư nghiệt các ngươi.
1174 Chương 1225 : Chỗ sơ hở. Lâm Đại Nhi khinh miệt nói: - Ngay khi nhìn thấy linh bài ta đã biết ngươi vẫn đang diễn trò, chỉ có điều, ta muốn biết đến cùng ngươi đang giở trò quỷ gì, cũng muốn xem thử đến tột cùng ngươi muốn thứ gì ở ta? - Linh bài? Bạch Cự Nhân không nói gì, còn Tam Giác Nhãn có vẻ nghi ngờ, sắc mặt rất khó coi: - Linh bài lại có vấn đề gì? Lâm Đại Nhi không nhìn Tam Giác Nhãn mà nhìn chằm chằm Bạch Cự nhân, hỏi: - Vừa rồi ta đã hỏi ngươi, ngươi đã chờ ở bên cạnh bao lâu, ngươi nói, đã gần mười năm.
1175 Chương 1226 : Bạch tượng. Đôi môi đỏ như son của Lâm Đại Nhi khẽ động, ánh mắt thoáng qua nét chán ghét rồi không thèm để ý nữa. Thái độ của Kim Lang Hầu kia hình như hơi tức giận, mặc dù nữ nhân kia gợi cảm yêu mị, nhưng xem ánh mắt y lại đầy phản cảm lại thêm vài phần đề phòng.
1176 Chương 1227 : Theo dõi. Bạch Tượng Hầu “Ồ” một tiếng, hỏi: - Có gì không đơn giản? - Thiên Vương đã muốn đánh hạ toàn bộ Hà Bắc, kế tiếp là muốn dùng binh với Phúc Hải.
1177 Chương 1228 : Vào hang sói. Người kia thấy trước sau bị chặn, khóe mắt run rẩy, nhưng chỉ trong chốc lát lại bình tĩnh trở lại, bỗng xoay người lại nhìn Sở Hoan: - Ngươi là Sở Hoan? Sở Hoan không ngạc nhiên, người này đã theo dõi mình, hiển nhiên là biết thân phận của mình, hắn mặt không cảm xúc hỏi lại: - Ngươi là ai? Người kia cười lạnh nói: - Ta biết các ngươi đang tìm người.
1178 Chương 1229 : Người ngu xuẩn. Đoàn người Cừu Như Huyết theo dấu xe ngựa để lại trên đường, truy đuổi tới quá nửa đêm, đuổi kịp hơn hai mươi dặm, tới cạnh một con sông, liền trông thấy một cỗ xe ngựa bị bỏ lại bên bờ sông.
1179 Chương 1230 : Điều kiện. Sở Hoan than thở nói: - Có thể thương lượng bằng cách khác được không? Ví dụ như vàng hoặc bạc thì sao? Bạch Tượng Hầu lắc đầu nói: - Ngoài đá ra chúng tôi không cần cái gì khác.
1180 Chương 1231 : Đi mòn giày sắt tìm không thấy. Sở Hoan nhíu mày, thản nhiên nói: - Chẳng lẽ ngươi không tin viên đá đó nằm trên người bản đốc ư? Kim Lang Hầu cười lạnh đáp: - Ngươi không tin tưởng chúng ta, đương nhiên chúng ta cũng không tin tưởng ngươi.